Sắc mặt u Dương Thiên trở nên xanh lè xanh lét, hắn ta rút ra một khẩu súng lục chỉ thẳng vào Dương Gian và nói:
Dương Gian nói:
Cứ cho là anh làm như thế thì cũng không thể lấy lại cái kia của anh được, anh định oan oan tương báo đến bao giờ, hơn nữa tôi vẫm còn nhỏ, sao anh lại đi tính toán chi ly với một đứa trẻ nhỉ, anh không thể nhường nhịn tôi một chút hay sao?
Nhường con mẹ mày ấy.
u Dương Thiên nổ súng không chút do dự, hắn nhắm thẳng vào đầu Dương Gian.
Chỉ là mọi việc không như hắn ta tưởng tượng, đầu của Dương Gian không hề nở hoa. Dương Gian đã sớm đoán được nên đã nghiêng người né khỏi viên đạn.
Trên trán Dương Gian lại xuất hiện con mắt quỷ.
Hiện tại được coi là hòa rồi chứ?
Khi nào tao nói là hòa thì mới được tính là hòa.
u Dương Thiên lại muốn bắn thêm phát nữa nhưng Dương Gian đã cầm sẵn súng chỉ thẳng vào đầu hắn ta:
Trương Hàn ở bên cạnh thấy tình hình có vẻ cẳng thẳng, vội vàng xông lên giữ tay u Dương Thiên lại.
Dương Gian và u Dương Thiên không tiếp tục gây chuyện nữa, cũng không phải u Dương Thiên có thể nhịn được sự nhục nhã này mà như lời Trương Hàn nói, nếu hai người tiếp tục đánh nhau thì chẳng ai được lợi hết.
Dương Gian vừa mới trở thành ngự quỷ nhân, khoảng cách đến khi lệ quỷ khôi phục sẽ còn lâu hơn rất nhiều so với hắn ta, cho nên hắn ta không đủ vốn liếng để đấu cùng Dương Gian. Nỗi nhục nhã này, hắn không muốn nhịn thì cũng phải nhịn, một khi không nhịn được thì đó chính là cái chết.
Khuôn mặt nghiêm túc của Dương Gian lúc nãy đã thay đổi 180 độ, hắn không nhịn được phải cười rộ lên. Sắc mặt u Dương Thiên trở nên khó coi:
Dương Gian nói:
Đối với loại lý do kiểu này của Dương Gian, có cho tiền thì u Dương Thiên cũng không thể nào tin nổi được. Bất chợt Dương Gian thu hồi vẻ cười cợt lúc nãy, hắn khẽ híp mắt và nói:
Trương Hàn ở một bên cũng chen lời vào:
Bất chợt, Diệp Tuấn ở một bên chen lời vào, trông mặt hắn ta lúc này khá âm trầm:
Mặc dù hắn ta rất hận Dương Gian nhưng hắn ta hiểu được, lúc này không phải là lúc ra tay lung tung. Nếu lỡ bị con quỷ kia nắm lấy được cơ hội thì sẽ phải có người chết. Trương Hàn gật đầu nói:
Dương Gian lại nói, hắn rất bình tĩnh:
Không thể nào có chuyện như thế xảy ra được, tôi cảm thấy mục đích của con quỷ kia không phải là giết người, ít ra mục đích chính của nó không phải giết chúng ta mà mục đích thật sự của nó là muốn phóng thích những con quỷ ở trong người chúng ta ra. Nhưng chúng ta đã là ngự quỷ nhân, đã hòa hợp làm một với lệ quỷ, để phóng thích được con quỷ ra ngoài nó chỉ còn một cách... Giết chúng ta.
Đây chính là mục đích của con quỷ ở thôn Hoàng Cương.
Diệp Tuấn hỏi:
Dương Gian trả lời:
Đương nhiên là hắn có căn cứ, đó chính là lúc hắn nằm co quắp trên giường những mấy tiếng đồng hồ nhưng con quỷ kia lại không giết hắn mà mở cái hộp bằng vàng giam giữ quỷ không đầu, chỉ dựa vào mấy cái đó là đã đủ để suy đoán rồi.
u Dương Thiên âm trầm nói:
Thực tế, thương tổn do một phát súng kia của Dương Gian gây ra thì không là gì so với hắn ta nhưng cái bị tổn thương ở đây chính là tôn nghiêm của hắn ta.
Dương Gian nói:
Trương Hàn nói:
Dương Gian nói:
Hắn vừa nói xong, sắc mặt ba người Trương Hàn, Diệp Tuấn, u Dương Thiên lập tức thay đổi.
Trương Hàn đột nhiên đứng dậy:
Không hay rồi, Hạ Thắng và Trương Nhất Minh, chắc hai người bọn họ xảy ra chuyện rồi.
Đi, đi xem thử.
Sau khi mấy người phản ứng lại, không do dự tý nào, lập tức chạy ra ngoài, sau đó đi về phía chỗ ở của hai người Hạ Thắng và Trương Nhất Minh.