Nhưng vàng lại là thứ có tính dẻo khá tốt, hơn nữa khi chế tạo Nghiêm Lực cũng không có ý định cắt xén nguyên liệu. Cho nên cuối cùng cái hộp vẫn không bị đập nứt.
Thấy vậy, Dương Gian không khỏi thở phào một hơi, cảm thấy nhẹ nhõm cả người.
Kết quả tốt nhất mà hắn có thể nghĩ đã xảy ra, cái hộp không bị mở ra, con quỷ không đầu ở bên trong cũng không chạy thoát. Còn việc cái hộp bị méo mó thì không sao hết, con quỷ mới quan trọng, cái hộp chỉ để đựng nó mà thôi, xấu hay đẹp không liên quan.
Thế nhưng, có một chuyện khá kỳ quái... Vì sao tấm da lại trùm cái hộp lại.
Đây là tấm da hắn mang từ trong trường học ra ngoài, mặc dù trong lòng có chút nghi ngờ nhưng Dương Gian không quan tâm lắm, vì hiện tại không phải là lúc nghĩ mấy chuyện như thế này. Hắn lập tức thu dọn một số thứ sau đó cầm vũ khí lao thẳng ra ngoài.
Mặc cho trong lòng hắn vẫn còn rất hoảng sợ cùng băn khoăn nhưng hắn vẫn đuổi theo con quỷ kia ra ngoài. Dù sao lần này hắn đến thôn Hoàng Cương chủ yếu là vì tranh thủ giành giật lấy cơ hội sống sót, nếu sợ chết thì hắn đã không đi đến chỗ này rồi.
Cửa chính của tầng 1 đang đóng chặt nhưng bên ngoài lại truyền đến tiếng bước chân.
Đương nhiên hiện tại con quỷ kia đang rời khỏi nhà của Lưu Căn Vinh và bắt đầu chuyển qua chỗ khác.
Dương Gian mở cửa ra, sau đó lập tức chạy ra ngoài, đồng thời trên trán hắn xuất hiện một con mắt quỷ màu đỏ.
Thông qua con mắt màu đỏ, hắn nhìn thấy một thế giới khác, một thế giới được bao phủ bởi màu đỏ, không hề có chút tối tăm nào.
Ánh mắt của mắt quỷ có thể nhìn trong bóng đêm và nhìn xuyên qua được thế giới quỷ vực hư ảo. Mặc dù hiện tại hắn không mở ra quỷ vực nhưng trong tình trạnh này thì cái này cũng được coi la một năng lực khá đặc biệt.
Dương Gian vừa đuổi theo phía sau vừa dùng mắt quỷ để quan sát nó xem hình dạng của nó ra sao nhưng con quỷ lại lập tức đi vào một lối rẽ khác, khiến cho tầm mắt hắn bị che khuất, có điều tiếng bước chân thì vẫn còn đó.
Mặc dù trong lòng hắn rất muốn biết được bộ mặt thật của con quỷ này, một khi nhớ đến hậu quả khi sử dụng quỷ vực thì hắn lại đè ép sự ham muốn trong lòng của hắn.
Dù sao, hắn không chắc sau khi xông lên hắn có thể giam giữ con quỷ kia lại được hay không.
Tiếp tục chạy về phía trước, tiếng bước chân ở phía trước cách hắn càng ngày càng gần, chỉ cần rẽ vào lối nhỏ phía trước là hắn có thể thấy được con quỷ, nhưng sau khi chạy đến đó, Dương Gia lại hết sức sửng sốt.
Người trước mắt hắn không phải là quỷ mà chính là đám ngự quỷ nhân của câu lạc bộ Tiểu Cường đã đi vào thôn Hoàng Cương lúc sáng... Là Trương Hàn.
Khi thấy Dương Gian, Trương Hàn lại càng kinh ngạc hơn cả hắn, sau đó mở miệng hỏi:
Dương Gian nhíu mày, hắn cầm chặt khẩu súng lục màu vàng trong tay.
Hắn lập tức lên đạn, không phải để giết quỷ mà chỉ là hành động theo ý thức để tự vệ mà thôi.
Trương Hàn thở hổn hển nói:
Nghe giọng điệu của ông ta, trong lòng Dương Gian chợt run lên:
Sắc mặt Trương Hàn trở nên nghiêm túc hẳn:
"Cộp, cộp, cộp..."
Bất chợt có tiếng bước chân truyền đến từ con hẻm nhỏ ở bên cạnh.
Chỉ trong chớp mắt, trên đầu của Dương Gian mọc ra một con mắt màu đỏ, sau đó giơ súng bắn về phía đó mà không cần nghĩ ngợi chút nào.
Một tiếng kêu đau đớn vang lên, nhờ vào mắt quỷ hắn có thể thấy có một người vừa tỏ ra đau đớn sau đó ngã xuống đất, máu tươi từ người này chảy ào ào ra ngoài.
Trương Hàn giật mình hỏi:
Dương Gian cau mày:
Trương Hàn có chút sợ hãi khi nghĩ đến cảnh lúc nãy gặp mặt Dương Gian.
Đến lúc này, ông ta mới nhìn được, trong tay Dương Gian đang cầm một khẩu súng lục.
Dương Gian nói:
Một lát sau, trong một tòa biệt thự được đám người của câu lạc bộ Tiểu Cường thuê tạm thời.
Một người đàn ông che vết thương còn rỉ máu, sắc mặt hắn ta tái nhợt, Trương Hàn đamg đứng băng bó vết thương cho hắn ta ở bên cạnh.
Ngoại trừ ba người bọn hắn thì mấy tên ngự quỷ nhân còn lại đều có mặt hết, việc có quỷ xuất hiện lúc nãy đã kinh động đến đám người.
Trương Hàn tỏ ra bộ dạng tôi hiểu cậu, nói với giọng thông cảm:
Dương Gian liếc mắt nhìn hắn ta:
Hắn vừa nói vừa tỏ ra bộ dạng chân thành và áy náy, mặt u Dương Thiên trở nên lạnh lùng, giận dữ nói:
Dương Gian nói: