Trương Hàn nói:
Dương Gian lắc đầu:
Thế nhưng, tên ngự quỷ nhân gọi là Hạ Thắng này cũng khá ác độc. Nếu là người bình thường, khi bị cuốn vào chuyện này thì chỉ có một sống, hai là chết. Nếu hắn ta sống thì chả còn gì để nói nhưng nếu hắn ta chết thì khi đó phụ nữ cùng lắm chỉ là thứ đồ hắn ta mang theo bên người mà thôi nên hắn ta căn bản không để ý đến sống chết của cô gái này.
Ngay khi bốn người đi lên tầng hai thì thấy có một cỗ thi thể đang nằm trong phòng khách. Đúng ra mà nói đây là đống có hình dáng giống thi thể. Bên ngoài thi thể bị bọc một lớp giấy bằng vàng, được gói ghém rất kỹ càng, giống như kén tằm vậy, bên cạnh còn có một người đàn ông khoảng 30 tuổi đang hút thuốc, trông khuôn mặt anh ta khá cẳng thẳng.
Diệp Tuấn đi đến hỏi:
Trương Nhất Minh nói nhỏ:
Chết rồi, chính là cỗ thi thể nằm trên mặt đất đó.
Cái gì?
Nghe được câu nói của hắn ta, sắc mặt mấy người còn lại đột nhiên thay đổi.
Chết rồi?
Một vị ngự quỷ nhân đã chết?
Chuyện này sao có thể chứ, ngay cả con cóc trước khi chết nó cũng phải nhảy được một hai cái mà, với lại tên Hạ Thắng này không thể nào không bằng một con cóc chứ.
Vừa đi vào thôn Hoàng Cương đã chết ngay ngày đầu tiên?
Ngay cả cơ hội để kêu cũng không có.
Diệp Tuấn hỏi:
Trương Nhất Minh hút một hơi thật sâu:
Nói xong, Trương Nhất Minh rút điện thoại, mở ra mấy bức ảnh và đưa cho ba người kia coi. Trong điện thoại là những bức ảnh chụp tình trạng của Hạ Thắng sau khi chết. Từ mấy tấm hình có thể thấy được, lúc đó thi thể Hạ Thắng đang nằm trên mặt đất, thi thể cứng ngắc, miệng hắn ta mở ra rất lớn, gần như bị rách ra. Bên trên ngực giống như có thứ gì đó xé toang ra, nội tạng trào ra một đống... Máu me chảy đầm đìa, trông rất khủng bố.
Trương Nhất Minh vừa nói vừa chỉ tay vào một cô gái đang ngồi run rẩy trong góc tường, quần áo cô ta không chỉnh tề, tóc tai bù xù. Từ dung mạo của cô ta thì cũng được xem là một mỹ nữ chính hiệu, nhưng nhìn tình trạng bây giờ của cô ta, chắc tinh thần đã bị sụp đổ rồi, cũng thành người điên, không biết lúc trước cô ta nhìn thấy cái gì mà khủng bố đến như vậy. Lúc này, Trương Hàn đi về phía cô ta:
Có thể dò hỏi được cái gì đó?
Không cần phải phí công vô ích, cô gái này đã điên mất rồi, có hỏi cũng chẳng được gì đâu.
Trương Nhất Minh vừa hút thuốc vừa nói, trên mặt hắn ta tỏ ra vẻ lo lắng.
Tin tức thiếu thốn cùng với việc chết một vị ngự quỷ nhân ngay trong ngày đầu tiên đi vào thôn Hoàng Cương, việc này khiến trong lòng đám người đều lưu lại một tầng bóng ma.
Ngự quỷ nhân chết do lệ quỷ khôi phục là chuyện bình thường nhưng có thể giết một ngự quỷ nhân mà không ai hay biết, từ đó đoán ra chuyện linh dị ở đây không hề tầm thường chút nào.
Không cần suy nghĩ gì sâu xa, chỉ lấy ví dụ đơn giản như thế này.
Mức độ khủng bố của con quỷ ở thôn Hoàng Cương còn cao hơn rất nhiều so với bất kỳ vị ngự quỷ nhân nào trong đây, nếu không nó không thể giết Hạ Thắng một cách dễ dàng như vậy được.
Sau khi nghe được suy đoán của Trương Nhất Minh, toàn bộ đám người đều trầm mặc. Trương Hàn hít một ngụm khí lạnh, nói:
Trương Nhất Minh là một người trầm ổn, khá thông minh cho nên những gì hắn ta nói cũng không khác với những gì mà Dương Gian nói lúc trước. Lúc trước sẽ không có ai tin lời Dương Gian nói nhưng từ miệng Trương Nhất Minh thì đám người này lại tin tưởng.
Hơn nữa còn có sẵn ví dụ ở ngay đây luôn, Hạ Thắng chết nhưng cô bồ nhí của hắn ta không chết.
Như vậy, con quỷ buông tha cho người bình thường, nó chỉ ra tay với ngự quỷ nhân là Hạ Thắng, cho nên cô gái này mới có thể sống sót.
Trương Nhất Minh hơi ngẩng đầu lên, nhìn về phía Dương Gian.
Ông ta phải dựa vào cái chết của Hạ Thắng thì mới có thể suy đoán ra được mục đích của con quỷ này mà Dương Gian lại có thể phát hiện ra cái này trước cả hắn ta, điều này cho thấy năng lực của Dương Gian còn cao hơn cả Trương Nhất Minh? Nếu như Dương Gian là một người điên, không suy nghĩ sao có thể biết được chuyện này.
Trương Hàn nói:
Lúc này Dương Gian đang quan sát mọi thứ xung quanh, sau khi nghe được câu nói này của Trương Hàn, hắn lập tức nhún nhún vai:
Cơn giận của u Dương Thiên vẫn còn chưa hết, nghe Dương Gian nói thế, hắn ta lập tức lên tiếng:
Trương Nhất Minh vừa hút thuốc vừa nói: