Giữa trưa ngày thứ hai, Dương Gian nhận được chuyển phát nhanh của mấy thứ hắn mua ngày hôm qua. Hắn vừa thay đạn cho súng lục vừa cau mày nhìn tấm da nằm trên giường.
Dương Gian nhìn toàn bộ thông tin trên đó, cười lạnh:
Hắn muốn nhìn thử xem mảnh da này có định nhắc nhở hay cảnh báo gì hay không nhưng kết quả đã khiến cho hắn phải thất vọng. Thứ này vẫn cứ ngoan cố làm một bản nhật ký bình thường.
Sau khi thay đạn xong, Dương Gian cất tấm da này lại. Ngay khi hắn vừa bỏ nó vào túi, thì trên tấm da lại xuất hiện dòng chữ: Giao dịch lại thất bại...
Dương Gian định kiểm tra súng thử xem, hiện tại số đạn của hắn là 30 viên, mỗi băng đạn 10 phát, hắn đã tốn mất 300 vạn để mua chúng. Một phát bắn 10 vạn, thử một phát súng là mất tiêu 10 vạn, điều này khiến cho hắn đau lòng, khóe miệng không khỏi giật giật mấy cái.
Dương Gian thầm nghĩ trong lòng:
Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã là ba ngày sau. Sáng sớm, Dương Gian lái chiếc xe Mercedes lấy được từ tay La đại sư, chạy dọc con đường vắng vẻ.
Màn hình điện thoại đang hiển thị bản đồ chỉ dẫn đi đến Thôn Hoàng Cương. Trước đó hắn đã dò qua trên internet về Thôn Hoàng Cương, đây là một thôn trang có chút lịch sử. Lúc trước chỗ này còn định triển khai kế hoạch khai thác, cải tạo, để xây dựng danh lam thắng cảnh nhưng vì giao thông không thuận tiện và tình hình kinh tế có chút khó khăn cho nên kế hoạch bị thất bại.
Còn về những vấn đề liên quan đến chuyện linh dị ở nơi này, hắn không thể nào tra ra được dù chỉ một chút. Có lẽ có thông tin, có điều hắn không cách nào tiếp xúc được nhưng hắn cho rằng, mấy thông tin này không có tác dụng lắm, dù sao chuyện linh dị này cũng còn chưa ai giải quyết, có đi nữa thì mấy thông tin đó không có tác dụng lắm.
Dương Gian vừa lái xe, vừa nói:
Giang Diễm nói:
Cậu yên tâm, tôi biết phải làm gì.
Như thế thì tốt.
Sau đó, hai người im lặng ngồi trên xe. Từ đường lớn rẽ vào một con đường nhỏ, sau khi chạy được khoảng 10 phút một ngôi làng nằm dưới chân núi xuất hiện ở phía xa. Nhìn trên bản đồ của điện thoại, phía trước chính xác là Thôn Hoàng Cương.
Dương Gian phanh xe, dừng lại ngay trước cổng thôn. Hắn không tắt máy, chỉ ném chìa khóa xe cho Giang Diễm.
Nói xong, hắn lập tức xuống xe.
Thực ra hắn cũng không mang theo nhiều đồ, chỉ có một cái túi đựng thi thể được đặc chế bằng vàng nặng mấy chục cân, một túi thức ăn nhanh và mấy bộ quần áo. Hắn đang đi làm việc, không phải đi du lịch.
"Bíp, bíp bíp!"
Bất chợt, ở phía sau vang lên âm thanh của xe đua, 5 chiếc xe sang trọng đang chạy dần dần đến đây. Bình thường thì thật khó để thấy được cảnh 5 chiếc xe sang trọng cùng chạy ở một noi hẻo lánh như thế này.
Một chiếc xe thể thao dừng lại, cửa mở ra, có người bước xuống, đối phương là Diệp Tuấn, người lúc trước bị hắn đánh cho sứt đầu mẻ trán, hắn ta vừa bước xuống xe đã nhìn chằm chằm Dương Gian, ánh mắt tỏ ra lạnh lùng kèm theo thái độ thù địch.
Dương Gian, tao còn tưởng rằng mày không dám đến chứ, không nghĩ mày lại dám đi đến đây một mình để giải quyết chuyện linh dị?
Tao không muốn nói chuyện với thằng không có não.
Dương Gian nhìn liếc qua mấy xe còn lại, hắn biết đây đều là đám người ngự quỷ nhân của câu lạc bộ Tiểu Cường. Chắc lúc nãy bọn chúng đã đứng canh dọc đường, sau khi thấy xe của hắn cho nên mới tới nhanh như thế. Nghe được câu nói của Dương Gian, Diệp Tuấn có cảm giác muốn đánh người.
Dương Gian nói:
Sắc mặt Diệp Tuấn trở nên rất khó coi, đang định nổi giận thì Trương Hàn đã mở cửa sau thò đầu hỏi:
Diệp Tuấn cười lạnh:
Dương Gian nói:
Ánh mắt Diệp Tuấn khẽ suy tư, không biết hắn ta đang nghĩ gì nữa.
Nổ máy, 5 chiếc xe lần lượt chạy vào trong thôn, chỉ chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt của hắn. Ánh mắt Dương Gian trở nên lạnh lùng cùng chút quỷ dị.