Dương Gian có chút không vui đáp lại:
Anh dùng giọng điệu dạy dỗ người khác đó để nói chuyện với tôi đấy à? Đừng quên tôi không phải là cảnh sát, ngay cả có là cảnh sát đi nữa cũng có địa vị ngang hàng với anh, không phải cấp dưới của anh đâu, đừng có xen vào chuyện của người khác quá nhiều.
Còn dám cãi?
Sắc mặt Triệu Khai Minh thay đổi, trở nên lạnh lùng, bất chợt anh ta dùng tay định tát vào mặt Dương Gian. Dương Gian túm lấy cổ tay anh ta, ánh mắt hiện ra ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt, sau đó một con mắt màu đỏ xuất hiện trên mu bàn tay.
Triệu Khai Minh đột nhiên cười rộ lên, thu hồi bàn tay:
Dương Gian nói:
Triệu Khai Minh nói thẳng vào vấn đề:
Dương Gian nói:
Triệu Khai Minh nó:
Tôi không mời chào, đây là điều động, là mệnh lệnh.
Nếu tôi cự tuyệt thì sao?
Dương Gian rất ghét loại thái độ cao cao tại thượng và hành động cường thế của Triệu Khai Minh. Người này mà so với Chu Chính thì đó là hai thái cực. Triệu Khai Minh nói:
Dương Gian nói:
Triệu Khai Minh cười nói:
Thôn Hoàng Cương?
Đó chính là nơi hắn đang định đi, lúc này sắc mặt Dương Gian thay đổi:
Triệu Khai Minh nói:
Dương Gian nói:
Làm trợ thủ cho anh ta, không phải làm đầy tớ sao, phải xông pha chiến đấu phía trước, như thế sẽ chết nhanh hơn, hắn không có ngu đến mức như vậy.
Triệu Khai Minh nói xong, lập tức xoay người đi ra ngoài.
Lúc này Giang Diễm cũng vừa mới tắm xong, đang trùm khăn tắm bên ngoài, khuôn mặt đỏ bừng, cô đi đến, tò mò hỏi Dương Gian:
Đột nhiên, Triệu Khai Minh dừng lại, rút súng lục từ bên hông ra, trực tiếp chỉ vào ót của Giang Diễm:
Giang Diễm sững sờ, nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt, đối phương mặc một bộ quần áo cảnh sát, hiện tại đang cầm súng chỉ vào người cô. Lập tức cô lộ ra vẻ sợ hãi, ánh mắt cô tràn ngập nỗi khinh hoàng.
Chuyện này, có chuyện gì đang xảy ra vậy?
Giang Diễm hoảng sợ, trong mắt cô chỉ còn lại khẩu súng lục đang chỉ thẳng vào trán mình.
Âm thanh của Dương Gian trở nên âm trầm, hắn cũng đang cầm một khẩu súng lục màu vàng, chỉ thẳng vào đầu Triệu Khai Minh. Triệu Khai Minh vừa mở chốt an toàn, vừa lạnh lùng nhìn hắn và nói:
Dương Gian nói:
Triệu Khai Minh nói:
Dương Gian nói:
Triệu Khai Minh nói:
Dương Gian chăm chú nhìn anh ta.
Tròng mắt Triệu Khai Minh hơi híp lại, ngón tay đặt trên cò súng, không hề nhúc nhích, hai người giằng co gần 10 giây. Cuối cùng Triệu Khai Minh phải thu hồi súng lục, sau đó cười ha ha:
Nói xong, anh ta bỏ đi ra ngoài, rời khỏi khu nhà, Triệu Khai Minh vừa đi khỏi.
Cả người Giang Diễm như mất hết sức lực, cô trực tiếp nằm co quắp dưới đất, còn Dương Gian thì chậm rãi cất khẩu súng không có đạn trong tay, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
Dương Gian nằm co quắp trên giường như thường ngày, Giang Diễm hình như không sợ hắn nữa, cô mặc áo ngủ nằm cuộn tròn ở một bên, hỏi:
Dương Gian nói:
Giang Diễm nói:
Nói đến đây, tâm trạng của cô có chút kích động.
Thấy thế, Dương Gian chỉ đáp:
Giang Diễm có chút sợ hãi:
Ở đây nguy hiểm như thế này hay chúng ta chuyển đi chỗ khác đi?
Có thể chuyển được đi chỗ nào nữa, toàn bộ thành phố Đại Xương đều là địa bàn quản lý của Triệu Khai Minh, trừ phi chị chuyển qua thành phố khác nhưng như thế chị đi một mình đi tôi sẽ không đi.
Dương Gian nói:
Dương Gian không có nói tiếp nữa, điều kiện tiên quyết của hắn là trước khi trở thành Cảnh sát Quốc tế phải tìm được cách trì hoãn tốc độ khôi phục lệ quỷ. Nếu không, dựa vào tình trạng hiện tại của hắn, một khi trở thành Cảnh sát Quốc tế chỉ còn đường chết mà thôi, hắn vẫn còn nhớ rất rõ cái chết của Chu Chính.
Giang Diễm hỏi:
Dương Gian nói:
Không rõ lắm, khuya rồi, tôi muốn ngủ, tốt nhất chị nên ngủ cách xa tôi một tý.
Ừm.
Cuộc nói chuyện ngắn ngủi kết thúc.