Lấy đồ, đóng cốp xe xong Dương Gian nói:
Giang Diễm ngồi trên ghế lái, thò đầu nhìn Dương Gian, sắc mặt cô có chút nặng nề, cô nói:
Dương Gian đeo mấy thứ lên người, chuẩn bị đi.
Giang Diễm nói:
Cậu sẽ không sao hết, tôi tin tưởng cậu.
Chị tin vào tôi làm gì, chính tôi còn không có lòng tin vào bản thân của tôi.
Sau đo hắn phất phất tay.
Không có nói gì thêm nữa, đây không phải cái gì gọi là sinh ly tử biệt hết.
Dương Gian vác đồ đi theo con đường nhỏ thẳng vào Thôn Hoàng Cương. Sau khi hắn đi, Giang Diễm cũng không có chờ ở đây nữa, vội vàng lái xe rời đi nơi này. Dù sao chỗ này... Có quỷ hoành hành.
Dọc đường đi tới, hắn vừa quan sát xung quanh, vừa nhíu mày suy tư.
Hai bên con đường là vườn rau, ruộng lúa. Nhìn qua thì hẳn là có người thường xuyên chăm sóc.
Ngoài ra còn có từng bầy gà đi dạo, mà nhìn nhà cửa thì vẫn còn nguyên vẹn, không hề có chút nào gọi là rách nát, tiêu điều hết.
Toàn bộ những gì hắn nhìn thấy, đều chỉ ra đây là một thôn làng rất bình thường.
Chỉ là hơi vắng vẻ một tý mà thôi nhưng đây cũng là chuyện bình thường, ngày nay ở trong thôn đa số là người già và trẻ nhỏ, thanh niên thì đi ra ngoài làm ăn hết cả rồi.
Mà ở trong thôn có 5 chiếc xe sang trọng đang đậu ở ven đường.
Năm sáu người xuống xe đứng cụm lại một chỗ, đang tò mò quan sát xung quanh.
Trương Hàn buồn bực nói:
Diệp Tuấn nói:
Có người ở bên cạnh tiếp lời:
Mức độ nguy hại cũng không phải là trình độ khủng bố, nếu như tư liệu đã nói nơi này có quỷ, chắc chắn sẽ có quỷ.
Lừa gạt chúng ta đến đây cũng không có ích lợi gì cho bọn chúng, cho nên hiện tại có ai sợ thì có thể quay đầu đi về.
Trước đó chúng ta đã bàn bạc kỹ rồi, cùng nhau giải quyết xong chuyện linh dị ở đây rồi cùng bàn điều kiện với Tôn Lệ Hồng, thời gian của tôi không nhiều nữa, tôi không muốn tiếp tục chờ chết.
Cả đám người, ngươi một câu ta một câu, nhao nhao thương lượng với nhau nhưng không có một ai chủ động tiến lên.
….
Thôn Hoàng Cương?
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhìn lướt qua toàn bộ thôn làng, từ con đường cho đến nhà ở. Toàn bộ thôn Hoàng Cương cho hắn một cảm giác nửa cũ nửa mới.
Ở phía trước mấy gian nhà là một cái biệt thự nhỏ, nhìn qua thấy khá đẹp, nhưng phía sau lại rất cũ kỹ, không những có mấy căn nhà bằng đất thậm chí còn có mấy căn nhà gỗ được làm từ mấy trăm năm trước, mấy nhà gỗ có người già ở lại, chỉ là nó quá cũ, cửa sổ bị tróc ra, cửa chính chỉ mở một cánh, bên trong lộ ra một không gian tối tăm, ngay cả ánh nắng mặt trời cũng không thể nào chiếu vào trong mang theo một bầu không khí âm u.
Thế nhưng, những thứ này không phải là thứ khiến cho người ta kỳ quái, bởi vì mỗi ngôi làng ở nông thôn đều sẽ như thế. chỉ là nó lại liên quan đến ma quỷ nên mói khiến cho người ta rất sợ hãi.
Dương Gian quyết định hỏi thăm mọi chuyện trước đã, thế là hắn dùng điện thoại vệ tinh gọi cho Lưu Tiểu Vũ. Ở bên kia, Lưu Tiểu Vũ đang cầm tư liệu của Triệu Khai Minh.
Dương Gian nói:
Lưu Tiểu Vũ nói:
Dương Gian hỏi:
Lưu Tiểu Vũ nói:
Dương Gian nói:
Mặc dù trở thành Cảnh sát Quốc tế thì phải đi giải quyết chuyện linh dị, rất nguy hiểm nhưng nếu lần này hắn tìm được cách khống chế con quỷ thứ hai, kéo dài thời gian khôi phục của lệ quỷ, đấy cũng là một lựa chọn không tồi. Quyền lợi khi làm cảnh sát quá lớn, hơn nữa rất thuận tiện cho hành động, đáng giá với công sức bỏ ra.
Lưu Tiểu Vũ nghe Dương Gian nói muốn trở thành Cảnh sát Quốc tế thì trở nên hưng phấn, nói:
Dương Gian nói:
Lưu Tiểu Vũ nói:
Dương Gian nói:
Lưu Tiểu Vũ nói:
Mới nói đến đây, cô đã kinh hãi, vội vàng nói:
Dương Gian nói:
Lưu Tiểu Vũ gật gật đầu và nói:
Cậu nói rất đúng, tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp cậu, chuyện cấp bách hiện tại là giải quyết chuyện linh dị.
Được rồi, lần sau lại nói chuyện tiếp, còn nữa... Nếu không có chuyện gì thì đừng gọi cho tôi, hiện tại tôi đã đi vào thôn Hoàng Cương, lúc nào cũng có thể gặp được quỷ.
Dương Gian nói xong, lập tức cúp điện thoại.