Nghiêm Lực nhấp vào logo của vũ khí.
Dương Gian nhìn qua một chút, nhất thời kinh ngạc:
Sau khi thấy giá của đạn súng lục hắn có chút không thể tiếp nhận. Nghiêm Lực nói:
Một vật phẩm giống như túi ngủ xuất hiện trên màn hình máy tính. Chính xác mà nói thì đây là một cái túi được chế tạo bằng vàng, dùng để chứa quỷ còn tốt hơn cả cái hộp của Nghiêm Lực lúc trước, bởi vì quỷ có hình dạng cụ thể.
Sau khi nhìn thấy giá cả của nó, Dương Gian cũng không khỏi co quắp miệng. Sau đó Nghiêm Lực mở một cái video, là video hướng dẫn sử dụng túi đựng thi thể để nhốt quỷ, làm thế nào để nhét quỷ vào, làm sao để buộc kín lại không để lỗ hổng. Dựa vào video thì cũng hiều được giá cả như vậy là do đâu, rất dễ sử dụng.
Nghiêm Lực bất đắc dĩ nói:
Dương Gian nghĩ một lát, hắn cảm thấy khoản này vẫn nên đầu tư, vì thế lập tức cầm điện thoại, gọi cho Giang Diễm. Giang Diễm đang ngồi đầu tư cổ phiếu ở trong phòng trọ, nghe có tiếng chuông vội vàng tiếp điện thoại:
Alo, ai thế.
Tôi, Dương Gian đây, tôi gọi để lấy tiền.
…..
Dương Gian lái xe trở lại căn phòng trọ của Giang Diễm. Hắn vừa mới vào đến cửa đã thấy Giang Diễm đứng chờ ở đó, không chờ hắn mở miệng cô đã hỏi ngay:
Dương Gian nói:
Giang Diễm thiếu chút nữa bị hộc máu:
Dương Gian nói:
Chính xác mà nói nó không tới 2000 vạn đâu, còn mấy trăm vạn kia tôi mua vài thứ lặt vặt thôi, đại khái khoảng ngày mai họ sẽ giao hàng đến.
Cậu... có bị lừa không đó?
Dương Gian nghĩ nghĩ một hồi, sau đó mới nói:
Giang Diễm nói:
Dương Gian hỏi:
Giang Diễm nói:
Không đến 500 vạn.
Cho tôi con số cụ thể đi.
Giang Diễm dùng ánh mắt cổ quái nhìn hắn:
Khóe miệng Dương Gian giật giật mấy cái:
Toàn bộ tiền mà hắn chuẩn bị cho mẹ hắn dưỡng lão đã bị hắn tiêu sạch, chỉ còn không đến 130 vạn. Xem ra sau khi chuyện này kết thúc, hắn phải nghĩ cách khác để kiếm tiền nhưng hiện tại đã có năng lực cho nên kiếm tiền cũng nhanh.
Dương Gian nói:
Giang Diễm bĩu môi:
Dương Gian nói:
Tôi không thích câu nói đó của chị, nếu không có tin tức và tiền vốn của tôi thì đừng nói 1000 vạn mà ngay cả 30 vạn chị cũng không kiếm được, hơn nữa chị đừng quên mạng của chị là do tôi cứu, nếu chị muốn kiếm tiền lời lớn thì chỗ của tôi đang có mấy vụ trị giá khoảng 2 3 trăm triệu, cần phải nói nữa không?
A?
Đầu tiên Giang Diễm hơi sững sờ một chút, sau đó có chút xấu hổ nói:
Dương Gian nhìn cô và nói:
Giang Diễm đỏ mặt:
Dương Gian không nói gì chỉ đẩy Giang Diễm ra một bên, đi đến nằm giữa giường.
Ai, con gái đúng là dễ lừa.
Bất chợt, Giang Diễm lò đầu từ trong phòng tắm ra và hỏi:
Dương Gian nói:
Giang Diễm kinh ngạc hỏi:
Dương Gian nói:
Cái hộp mà hắn đưa cho Nghiêm Lực lúc nãy là giả. Là thứ hắn đã dùng một số tiền lớn để chế tạo.
Cái hộp thực sự còn nằm trong tay hắn.
Dương Gian sẽ không ngây thơ đến mức chỉ trò chuyện dăm ba câu về hoàn cảnh mà đã đem thứ quan trọng như thế này đưa cho người khác. Nếu Nghiêm Lực đã chuẩn bị tốt cho việc chết còn không bằng giao hi vọng sống sót lại cho hắn. Còn về khoản tiền thỏa thuận lúc trước... Sau này Dương Gian sẽ đền bù cho người nhà anh ta.
Thế nhưng ngay khi hắn đang muốn ngủ thì có tiếng điện thoại vang lên, là chiếc điện thoại di động định vị vệ tinh của Chu Chính. Dương Gian có chút tò mò nhận cuộc gọi.
Một âm thanh trẻ tuổi cùng với chút lạnh lừng vang lên:
Dương Gian nhíu mày:
Anh là ai?
Cảnh sát mới của thành phố Đại Xương, Triệu Khai Minh.
Sau khi nói xong, anh ta lập tức cúp điện thoại, tiếp đó là tiếng gõ cửa vang lên.
Cảnh sát mới?
Sắc mặt Dương Gian hơi thay đổi, lúc trước hắn đã nghe Lưu Tiểu Vũ nói qua sẽ có cảnh sát quốc tế mới đến nhậm chức ở thành phố Đại Xương, chỉ là hắn không nghĩ tới tên cảnh sát mới này lại chủ động tìm đến mình sớm như thế.
Do dự một lát, hắn vẫn quyết định mở cửa.
Đối phương là một người thanh niên, anh ta còn khá trẻ, nhìn qua có chút âm u, đang mặc một bộ quần áo của cảnh sát, trên tay còn cầm chiếc điện thoại vệ tinh.
Người này tự xưng là Triệu Khai Minh, là cảnh sát mới, vừa gặp mặt anh ta đã mở miệng nói:
Nhân viên tạm thời?
Từ lúc nào hắn lại có một danh hiệu khiến cho người ta sợ hãi như thế?
Sau khi đi vào phòng, Triệu Khai Minh quét mắt nhìn xung quanh, nhìn thấy trên bàn có một đống thức ăn nhanh, hơn nữa trên tường còn treo một đống quần áo của con gái, anh ta không khỏi nhíu mày và nói: