Tuy nhiên cũng không có vấn đề gì hết.trong điện thoại hắn có file âm thanh kia, chỉ cần truyền dữ liệu sang máy tính là được. Một lát sau, máy tính đã nhận được đoạn ghi âm, một giây sau, cuộc gọi đầu tiên được thực hiện. Dù Dương Gian không nghe được tiếng bắt máy nhưng trên phần mềm hiển thị đã kết nối thì hắn lập tức mở đoạn ghi âm kia.
"Cốc cốc, cốc cốc!"
Một âm thanh gõ cửa nặng nề vang lên tại trong một căn phòng trọ ở mọt khu dân cư nào đó. âm thanh không quá lớn, không ai nghe được trừ người cầm điện thoại. Dương Gian mở đoạn ghi âm hai ba lần, sau đó mới cúp điện thoại, tiếp tục cuộc gọi khác. Thao tác đơn giản, lặp đi lặp lại, không có tý gì gọi là kỹ thuật cao siêu. Có điều không ai có thể nghĩ đến, người này lại đang truyền bá một lời nguyền rủa vô cùng khủng bố, tiếp tục lần lượt từ trên xuống dưới theo danh bạ.
Trong thành phố Đại Xương có không ít người tiếp nhận cuộc gọi của Dương Gian, một người là tổng giám đốc của một công ty, lúc này đang họp nhưng điện thoại riêng của ông ta vang lên, đối phương lập tức tiếp nhận điện thoai.
Cơ mà ở đầu dây bên kia không có ai trả lời ông ta, chỉ có một đoạn âm thanh truyền đến.
"Cốc cốc, cốc cốc!"
Nghe giống như tiếng gõ cửa lại cảm giác nó rất nặng nề, như gõ vào tim của người nghe vậy, khiến cho người khác không thở nổi, chỉ là đoạn âm thanh vang lên hai ba lần thôi, sau đó cúp máy.
Mặc dù trong đầu xuất hiện nhiều câu hỏi, không biết ý nghĩa của cuộc gọi này là gì, Hác Thiểu Văn đang muốn làm cái gì? Nhưng thôi, mặc kệ.
Người tổng giám đốc cất điện thoại, tiếp tục cuộc họp.
Sau đso, tại một bể bơi trong nhà, một người đàn ông cường tràng, đầu trọc đang bơi ngửa giữa hồ. Bất chợt có một tên đàn em cầm điện thoại chạy đến:
Ông chủ, ngài có điện thoại.
Đưa đây.
Tên này phun một ngụm nước, sau đó cầm điện thoại:
Thế nhưng trả lời tên này không phải là Hác Thiểu Văn mà là tiếng gõ cửa quái dị.
Tên đầu trọc sững sờ một lát, sau đó tên này ý thức được có chuyện gì đó không ổn, vội vàng tắt điện thoại, nói:
Tên đàn em nói:
Vâng, ông chủ.
Không phải là... tên đó đã đụng phải quỷ chứ?
Tên đầu trọc nhíu mày, sắc mặt ngưng trọng lên.
Mặc dù tên này đã rất cẩn thận nhưng tiếng gõ cửa đã vang lên, nguyền rủa vô hình đã dính vào người hắn. Không một ai có thể phòng tránh được loại truyền bá nguyền rủa như thế này.
Ngay trong một khu trang viên sang trọng, xa xỉ, một người trẻ tuổi vừa đánh golt xong, đang định ngồi xuống uống nước nghỉ ngơi, điện thoại bên cạnh tên này vang lên.
Người thanh niên này bấm nhận điện thoại:
"Cốc cốc, cốc cốc!"
Có tiếng gõ cửa truyền đến.
Lúc này sắc mắt người này đột nhiên thay đổi, trong điện thoại không hề truyền đến âm thanh của Hác Thiểu Văn mà là tiếng gõ cửa cổ quái. Đây chắc chắn không phải là người gõ, mà là... quỷ.
Người thanh niên suy nghĩ một lát, sau đó sắc mặt thay đổi ngay lập tức, vội vàng bóp nát điện thoại.
….
Đã giải quyết!
Dương Gian làm xong mọi chuyện, toàn bộ số điện thoại hắn đều đã gọi một lần, không để lọt cái nào, hiện tại ngồi chờ kết quả thôi. Lời nguyền không có hiệu quả ngay lập tức, con quỷ gõ cửa kia đến thăm bọn chúng lúc nào thì còn tùy thuộc vào tâm tình của nó... dù sao nó cũng bận rộn.
Dương Gian cầm điện thoại gọi cho Nghiêm Lực, đồng thời xóa toàn bộ dữ liệu trên máy tính. Nghiêm Lực lập tức trả lời:
Đã liên lạc rồi, hiện tại chúng ta có thể đến giao dịch tại câu lạc bộ? Cậu đang ở đâu? Có cần tôi đến đón không.
Không cần, anh gửi tọa độ cho tôi là được.
Được.
Sau khi nhận được vị trí mà Nghiêm Lực gửi, Dương Gian lập tức thu dọn đồ đạc sau đó lái xe đến đó. Vị trí nằm ở ngoại ô, nằm ngoài trung tâm thành phố. Thế nhưng đây cũng là chuyện bình thường, vị trí tụ tập nguy hiểm như thế này thật sự không nên đặt ở nơi có nhiều dân cư. Trên đường đi, Dương Gian lại gọi cho Lưu Tiểu Vũ.
Vừa mới nhận cuộc gọi thì Lưu Tiểu Vũ đã nghe được Dương Gian hỏi như thế, nên có chút giật mình, sau đó nói:
Dương Gian nói:
Đã biết được bên chỗ của Lưu Tiểu Vũ cũng không có tin tức gì thì không cần phải nói chuyện tiếp.
Lưu Tiểu Vũ nói:
Dương Gian khẽ suy tư:
Lưu Tiểu Vũ nói:
Được rồi, tôi sẽ gửi cho cậu một vài thông tin về anh ta.
Cứ thế đi, tôi cúp máy đây.
Sau khi lái xe được khoảng mười mấy phút, Dương Gian dừng lại trước của của một khu trang viên. Đây là vị trí mà Nghiêm lực gửi là chỗ này.
Nghiêm Lực đứng ở phía trước cổng vẫy vẫy tay với hắn, Dương Gian ngẩng đầu nhìn xung quanh:
Nghiêm Lực nói:
Dương Gian nói:
Nghiêm Lực nói:
Đâu ra mà nghiêm trọng như vậy, mấy tên thương nhân địa phương đều là một đám người có tiền mà không có chỗ để dùng, bình thường đều tiêu tiền để khoe khoang. Hiện tại xảy ra chuyện linh dị, đương nhiên bọn họ muốn dùng tiền để mua mạng rồi, nói dễ nghe thì chiếu cố bọn họ một chút khi xảy ra chuyện, còn khó nghe thì gọi là bảo tiêu.
Đi, dẫn tôi vào câu lạc bộ của anh xem sao.
Khung cảnh bên trong trang viên không tệ, có vườn hoa, có suối nước, có bãi cỏ... cùng rất nhiều kiểu kiến trúc, nhìn ra được trình độ của người thiết kế không tệ lắm.
Mới vừa bước đến trước cửa đại sảnh, đã có hai cô gái tiếp khách, niềm nở chào đón. Dương gian nhìn hai cô gái một chút, dĩ nhiên không phải đang ngắm đôi chân dài của các cô, mà là hắn cảm thấy hai cô gái này không bình hường... nụ cười quá cứng ngắc giống như người chết.
"Không, không phải người chết."
Dương Gian cảm giác được hơi thở của hai cô gái, nhưng loại hơi thở này có chút âm lãnh. Tóm lại, hai cô gái này không bình thường.
Nghiêm Lực nói:
Dương Gian nói: