Nghiêm Lực cười nói:
Dương Gian nói:
Vẫn nên cảnh giác một chút, lúc trước là do người trong câu lạc bộ để lộ tin tức, bằng không mấy người bình thường kia sao có thể có được thông tin đó.
Chuyện này cũng đúng.
Sau một hồi trò chuyện, hai người bọn hắn đã ngồi thang máy đi lên đến tầng 5.
Cửa mở ra là một cái đại sảnh rất khang trang, hào nhoáng.
Vì người trong đại sảnh không nhiều nên hai người Dương Gian và Nghiêm Lực đi lập tức thu hút được sự chú ý của toàn bộ mọi người.
Nghiêm Lực?
Chỉ liếc mắt qua, bọn họ đã nhận ra được Nghiêm Lực nhưng lại nhìn Dương Gian hơi lâu. Bấy giờ có một người đàn ông trung niên cười lớn, đứng dậy từ ghế salon, sau đó đi lại hoan nghênh.
Hình như Nghiêm Lực có ác cảm với người này, anh ta nói:
Tựa hồ lần trước anh ta bị thua thiệt bởi tên Trương Hàn này. Trương Hàn híp mắt đánh giá Dương Gian.
Nghiêm Lực nói:
Trương Hàn cười ha ha nói:
Nghiêm Lực không nói gì, không để ý đến tên Trương Hàn mà dẫn Dương Gian đi vào trong.
Dương Gian gật gật đầu:
Nghiêm Lực nói:
Dương Gian nói:
Nói xong, Nghiêm Lực đi vào một lối khác. Thế nhưng, anh ta vừa mới đi, mấy người ở chỗ này đều đồng loạt nhìn về phía Dương Gian.
Người mới? Nhìn giống trẻ con vậy, hắn bao nhiêu tuổi rồi, đã trưởng thành chưa?
Nhìn qua thì chắc vẫn còn là học sinh, còn trẻ như thế đã trở thành ngự quỷ nhân, ài, có chút đáng tiếc.
Có muốn đùa giỡn một chút không? Dù sao cũng đang rảnh.
Đương nhiên, tránh cho như khi Nghiêm Lực mời đến, ỷ vào bản thân có chút năng lực mà không coi ai ra gì. Trước tiên phải cho hắn chịu chút thiệt thòi, phải ngoan ngoãn một chút, như thế mới an tâm. Tiện thể thử xem năng lực của hắn là gì, đồng thời nói cho hắn biết quy củ của người mới.
Có hai người ngồi uống rượu trước quầy Bar, một tên trong đó nhếch miệng cười, cầm chén rượu đi đến.
Diệp Tuấn lảo đảo đi đến, hắn ta đưa tay ra cười nói:
Chào anh bạn, tự giới thiệu một chút, tên tôi là Diệp Tuấn, là thành viên của câu lạc bộ này, giống như cậu, là ngự quỷ nhân.
Dương Gian.
Dương Gian định nắm tay lễ phép chào hỏi nhưng ngay khi vừa mới nắm tay, Dương Gian cảm thấy tay của Diệp Tuấn lạnh như băng, giống như người chết. Cũng tại lúc này, lòng bàn tay hắn vỡ ra một vết rách, một con mắt không bị khống chế xuất hiện, lòng bàn tay hắn tỏa ra ánh sáng màu đỏ, trên bàn tay hắn dính một dấu tay màu đen.
Trương Hàn ở một bên lắc đầu, thở dài nói ra:
Đừng có nắm tay tên đó, tên đó là tay quỷ Diệp Tuấn, tay hắn ta có thể nguyền rủa, trời ạ, sao cậu lại bất cẩn như vậy. Đúng là ngu ngốc, nếu dính phải thứ này, không qua ba ngày cậu sẽ biến thành bùn nhão, đây chỉ là một bàn tay thôi đó, nếu thêm mấy bàn tay chắc chắn cậu không sống quá một phút.
Tình trạng hiện tại của cậu rất tệ, mau để Diệp Tuấn xóa nguyền rủa đi, thứ đó chỉ có tên đó mới xóa được.
Dương Gian nhìn dấu tay màu đen trong long bàn tay.
Diệp Tuấn tùy tiện ngồi xuống, sau đó nói:
Dương Gian nhìn dấu tay quỷ trong lòng bàn tay, hắn nói:
Diệp Tuấn lắc đầu, lắc lắc chén rượu trong tay:
Dương Gian lắc đầu nói:
Không đúng.
Hả?
Tôi chỉ biết là vừa rồi mày muốn chơi chết tao, cho nên...
Vốn dĩ đang ngồi bình tĩnh, đột nhiên trong nháy mắt Dương Gian hành động, không biết từ lúc nào rút ra một khẩu súng lục chỉ thẳng vào đầu của Diệp Tuấn.
Diệp Tuấn liếc mắt nhìn một chút, khi thấy được khẩu súng lục màu vàng óng thì lập tức ý thức được có gì đó không ổn. Loại súng này chính là thứ chuyên môn dùng để đối phó với ngự quỷ nhân. Sau một giây, Dương Gian nổ súng.
Đoàng!
Đoàng! Đoàng!
Phát súng thứ hai, thứ ba liên tục vang lên...
Trương Hàn đứng ở một bên thấy cảnh như thế, có chút hoảng sợ lùi lại mấy bước, những người uống rượu ở quầy Bar cũng sửng sốt.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Vì sao lại có tiếng súng, đã xảy ra chuyện gì rồi?
Dương Gian bắn hết toàn bộ đạn, đầu của Diệp Tuấn đều đã vỡ vụn, không có chảy máu, chỉ có một ít nước màu đen cùng hôi thối của thi thể, Diệp Tuấn lập tức tỏa ra một mùi thối tràn ngập trong phòng.
Lúc tiếng súng mới dừng lại, Diệp Tuấn không còn động đậy, té trên ghế salon. Dương Gian đặt khẩu súng lục trên bàn, lạnh lùng nhìn xung quanh một lượt.
Tiếng súng dừng lại khiến không khí trong đại sảnh cũng yên lặng theo.
Dương Gian ngồi trên ghế salon, sự bình tĩnh của hắn lộ ra sự lạnh lùng cùng quỷ dị, hắn nhìn toàn bộ người trong đại sảnh một lượt, thi thể của Diệp Tuấn ngã bên cạnh, nước từ xác chết chảy ra rồi lan dần ra xung quanh, bắn hết một băng đạn từ cây súng lục đặc chế khiến cáo đầu bị bắn nát bươm. Từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc không qua 10 giây. Rất gọn gàng, hơn nữa rất tàn nhẫn, Dương Gian không có ý định nói chuyện với Diệp Tuấn.