Nghiêm Lực có chút lúng túng.
Dương Gian nhìn anh ta và nói:
Nghiêm Lực nói:
Tối ngày mai.
Được rồi, tối ngày mai cũng được, mai tôi sẽ chờ điện thoại của anh.
Dương Gian cất cây gậy, nhặt lại cây súng của Hác Thiểu Văn, sau đó bỏ đi.
Trước khi đi, hắn còn nói một câu:
….
Chủ tiệm sửa chữa điện thoại tên là Ngụy Quần, ông ta tự thừa nhận mình là một tên gian thương, đã dựa vào việc sửa chữa điện thoại để dùng một số thủ đoạn lừa đám người không hiểu biết nhiều, thế nhưng gần đây Ngụy Quần rất ít khi làm những chuyện như thế.
Không vì ngồi lâu dẫn đến bị bệnh trĩ hay táo bón gì đó mà do lúc nào trong đầu ông ta cũng vang vọng một khúc nhạc, chỉ có ông ta mới nghe được khúc nhạc này mà thôi, người khác không thể nào nghe thấy được. Lúc xế chiều ngày hôm nay, Ngụy Quần đang sửa điện thoại cho khách hàng, chợt ông ta nhíu mày hỏi:
Tiểu Trịnh là học đồ trong tiệm, lúc này ngồi ở bên cạnh ông ta, hắn hiếu kỳ hỏi lại:
Ngụy Quần nói:
Tiểu Trịnh nói:
Ngụy Quần nói:
Đã đi khám rồi, bác sĩ bảo không có chuyện gì, chỉ là chướng ngại tâm lý, không ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Bác sĩ bảo tôi nên nghĩ thoáng một chút, luôn luôn vui vẻ, ăn nhiều một chút, uống nhiều một chút, thích gì thì cứ mua, thỏa mãn bản thân, như vậy sẽ tốt hơn.
Ông chủ, ngài nghe tiếng gì vậy.
Ngụy Quần nhắm mắt lại, nghiêm túc lắng nghe, sau đó nhẹ nhàng ngân nga.
Tiểu Trịnh vẫn mờ mịt, không hiểu gì hết:
Bất chợt có một tiếng hát vang lên:
"Vào đêm trời dần dần lạnh, sương rơi đầy trên khu phố phồn hoa..."
Ngụy Quần kích động nói:
Tiểu Trịnh nói:
Ông chủ, đây là người ta đang hát, có khách hàng đến.
Có phải là bài hát này không?
Bất chợt Dương Gian xuất hiện, hắn đi đến và ngồi xuống trước quầy, buông chiếc điện thoại ra, trên màn hình còn đang hiển thị ra khúc nhạc đang phát.
Ngụy Quần hiếu kỳ, mở to hai mắt để nhìn nhưng khi nhìn thấy người trước mặt ông ta là Dương Gian, ông ta ngay lập tức đứng dậy, khua chân múa tay lui ra sau.
Dương Gian cười bảo:
Ngụy Quần quỳ rạp xuống đất, nức nở cầu xin:
Dương Gian nói:
Ông không có sai.
Không, tôi sai, tôi có tội.
Dương Gian nói:
Ngụy Quần nói:
Dương Gian nói:
Không, tôi mới là cặn bã, tôi không nên gây tổn thương cho ông, hiện tại tôi đang ăn năn.
Không, không, không, tôi mới là cặn bã, cậu dạy rất đúng.
Dương Gian nói:
-...
Dương Gian tiếp tục nói:
Hắn lấy ra chiếc điện thoại di động của Hác Thiểu Văn. Ngụy Quần thấy hắn lấy điện thoại ra, hoảng hốt vung tay.
Xem ra chuyện lần trước đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng ông ta.
Dương Gian hỏi:
Ở một bên, Tiểu Trịnh nói:
Dương Gian ném điện thoại cho cậu ta.
Tiểu Trịnh nói:
Dương Gian:
Không sao, không cần quan tâm điều đó, tôi chỉ cần danh bạ của nó thôi, phải mất bao lâu?
Khoảng nửa tiếng thôi.
Dương Gian nói:
Tiểu Trịnh nói:
Dương Gian gõ gõ trên quầy bán hàng:
Ngụy Quần cẩn thận hỏi:
Dương Gian hỏi:
Ngụy Quần có chút sợ hãi nói:
Dương Gian nói:
Sao Ngụy Quần dám trả lời là không được, lập tức mở miệng nói:
Dương Gian lại nói:
Ngụy Quần nói:
Không, không có ai hết, chỗ đó do con trai tôi thuê cho tôi, bình thường tôi chỉ ở một mình.
Vậy là tốt.
Không lâu sau, đã lấy được dữ liệu và hiển thị trên máy tính của Tiểu Trịnh.
Ông chủ, gửi được chưa?
Gửi, gửi đi.
Mặc dù Ngụy Quần không biết Dương Gian muốn làm cái gì nhưng không dám từ chối.
Đối với loại người này, bất kể là điều gì cũng phải đáp ứng hắn trước tiên, sau đó dụ dỗ cho hắn hài lòng rời đi là được. Dương Gian đi vào trong tiệm.
Ngụy Quần lập tức nói:
Ông ta tranh thủ thời gian ra hiệu cho Tiểu Trịnh, Tiểu Trịnh chi chỉ vào giao diện phần mềm trên màn hình và nói:
Dương Gian nói:
Tiểu Trịnh nói:
Dương Gian nói:
Tiểu Trịnh sững sờ một lát nhưng còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì, cậu ta đã bị Ngụy Quần lôi ra ngoài.
Ngụy Quần ước gì cách hắn càng xa càng tốt, Dương Gian không để ý đến hai người mà truy cập vào diễn đàn lúc trước, có điềuhiện tại đã bị xóa, xem ra lần trước hắn
nhắc nhở Lưu Tiểu Vũ đã khiến quốc gia chú ý đến cái này rồi.