Vào lúc này, Bảo Nhạc bị tiểu mập mạp cười trên nỗi đau của người khác, vẫn khoanh chân ngồi trong hoàng cung, thần sắc bình tĩnh, đồng thời cũng kết thúc vận chuyển Chu Thiên cuối cùng.
Theo hai mắt mở ra, có tia sáng lóe lên. dưới tia sáng này, đại sảnh vốn ban đầu u ám, dường như vụt lên trong chốc lát
"Linh Tiên đại viên mãn hình như lại nhích thêm 1 chút. . . quan trọng hơn là thần hồn của ta, cũng mạnh mẽ hơn so lúc trước!"
Bảo Nhạc thì thào nói nhỏ, mượn linh khí nồng nặc trong hoàng cung và thiện ý của toàn bộ thế giới đối với hắn, trong bảy ngày này, Bảo Nhạc tu vi cao hơn một cấp độ, cảm nhận được toàn thân trên dưới thành một khối, đồng thời cũng cảm nhận được loại mãnh liệt tựa như bình đầy muốn tràn ra.
Ngay cả khi hắn không biết rõ tu vi hiện tại, nhưng bằng vào phúc chí tâm linh, vẫn có chỗ biết rằng bây giờ mình đã đến Linh Tiên đại viên mãn đỉnh phong! Loại này đỉnh phong, không chỉ tu vi, còn cả thần hồn
“Ở trạng thái này, một khi tấn thăng Hành Tinh, trở về và bản thể dung hợp , sức chiến đấu của ta. . . sẽ đạt tới trình độ vượt xa cùng cảnh giới!" trong mắt Bảo Nhạc lộ ra chờ mong, khí thế trên thân cũng tùy thời mà lên, khiến bốn phía điện đường xuất hiện ba động, không ngừng tản ra. một giọng nói kính cẩn vang lên từ bên ngoài điện đường
"Công tử, giờ lành sắp tới, ngươi hãy xuất quan để chúng ta có thể tiến vào giúp người tắm rửa thay quần áo."
Bảo Nhạc nghe cũng cảm thụ tu vi một chút, đứng dậy phất tay, lập tức cửa phòng mở ra, 3 người giấy đi tới , ba người này nhìn là nữ, gương mặt phác họa thanh tú, cảm giác như người trong tranh, đặc biệt thân thể có chút ấm áp mềm mại mà trươc đây không có , nhìn về phía Bảo Nhạc lúc, trong thái độ cung kính còn mang theo một chút ngượng ngùng.
khiến Bảo Nhạc chớp mắt, thầm nghĩ hẳn là mị lực của mình trong lúc không khống chế, lại vô hình tăng trưởng một chút, ngay cả người giấy thế mà nhìn thấy mình cũng động xuân tâm.
Với cảm giác không biết xấu hổ trong lòng này, Bảo nhạc ho khan một tiếng, vội vàng nói.
" cũng không cần, ta mới nghe được mấy tiếng chuông vang, có phải tế thiên bắt đầu hay không?"
Nghe được Bảo Nhạc , nhìn thấy phản ứng của hắn, 3 cô gái che miệng nở nụ cười, đôi mi thanh tú máy động, trong đó một âm thanh trong sáng đáp lại.
"Công tử đừng vội, ngài là khách quý ta Tinh Vẫn Đế Quốc, được an bài lúc âm thanh thứ chín chuông vang, cùng Hoàng đế bệ hạ đi vào chung, bây giờ thời gian còn sớm đâu, âm thanh thứ năm còn chưa tới, đi sớm ở nơi đó chờ chẳng phải là đối với ngài có chỗ lãnh đạm a."
" âm thanh Thứ chín?" Bảo Nhạc nghĩ ngợi, cảm thấy mình và người người giấy chỉ đỏ cùng nhau tiến vào, thì chẳng khác gì cùng thân phận, nhưng vẫn nhịn không được hỏi một câu.
" những đồng bạn của Ta đâu? âm thanh thứ mấy Bọn họ Tiến vào?"
"Bọn họ à, chỉ có thể ở tiếng thứ tư Tiến vào, cần chờ đợi bệ hạ và người đến." Muội tử nói cười, tiến lên muốn tắm rửa cho Bảo Nhạc.
Bảo Nhạc chần chờ một chút, thật cũng không cự tuyệt tam muội tử tắm rửa thay quần áo, Nhưng mà tắm rửa ở đây lại khác tưởng tượng của hắn, nơi đây tắm rửa dùng một loại bụi, nhưng lại rất có hiệu quả, đồng thời cũng lưu lại mùi hương thanh thuần thơm ngát.
Về phần thay quần áo thì như nghĩa đen , Tinh Vẫn Đế Quốc đúng là rất xem trọng Bảo Nhạc, tặng hắn 1 bộ trường bào chất liệu là giấy, nhưng bất kể là sờ hay nhìn, đều không thể phát hiện ra chất liệu, mà giống một loại tơ lụa màu trắng, dưới sự phục vụ của 3 thị nữ người giấy, cuối cùng khoác lên thân Bảo Nhạc, khiến một thân bạch bào của hắn, với tóc đen phụ trợ , như công tử văn nhã, đồng thời với toàn bộ thế giới này tựa hồ càng thêm dung hợp.
Việc tắm rửa thay quần áo này diễn ra rất lâu, mãi đến tận tiếng chuông thứ tám bên ngoài mới kết thúc, cuối cùng 3 thị nữ người giấy mới hướng về phía Bảo Nhạc hạ thấp người cúi đầu.
"Công tử mời theo chúng ta!."
Bảo Nhạc sờ áo bào trên người, rất hài lòng, tâm tình cũng vô cùng vui vẻ, thế là theo 3 thị nữ người giấy, một đường trong lúc nói cười, hướng về phía chỗ sâu nội các hoàng cung đi đến.
Vì tôn trọng Bảo nhạc, nên 3 thị nữ đã trả lời những thắc mắc của hắn trên đường đi, khiến Bảo Nhạc với quá trình tế thiên cũng có chút hiểu rõ hơn, hắn cũng để ý đến, nơi mình đi đến là cửa sau của sảnh chính của cung điện.
Theo những gì hắn đã tìm hiểu trước đó, lần này tế thiên này là Hoàng đế Tinh Vẫn chủ trì, địa điểm là quảng trường tinh vẫn bên ngoài cung điện, quảng trường mênh mông vô cùng, có thể dung nạp tới mười vạn người, phàm là người có tư cách tiến vào nơi này thì dưới những tiếng chuông khác nhau mới có thể.
càng vào sớm thì càng phải chờ đợi, mà hoàng đế Tinh Vẫn, là người xuất hiện cuối cùng, sự xuất hiện của y, sẽ được vạn chúng chú mục, cũng đại biểu tế thiên đại điển, chính thức bắt đầu.
Nghĩ đến đây, cho dù Bảo nhạc trong lòng có mấy phần suy đoán, cũng không nhịn được mà hỏi.
". . . Đây là muốn đi đến chính điện sao?"
“Đúng vậy, bệ hạ đang đợi người ở đó.”
1 thị nữ Bên người cười đáp lại , dẫn Bảo Nhạc đi tới cửa sau cung điện, theo cửa này tiến vào, có thể thấy được một đầu đường nhỏ, cuối đường, là chính điện.
Dẫn tới nơi này, thị nữ không theo vào mà hướng về phía Bảo Nhạc cúi đầu, không đứng dậy, như muốn chờ hắn đi xa mới đứng dậy.
Bảo nhạc do dự một chút, nhìn con đường bên trong cửa, vẻ mặt chậm rãi ngưng trọng mà bước đi, vừa bước vào, thần thức của hắn nhanh chóng đảo qua nơi, nhưng chỉ quét qua, rồi lập tức tán đi, sau đó, Bảo Nhạc cũng không dừng lại, đi qua thông đạo, sau khi bước vào , hắn đã vào tới đại điện của Hoàng Cung của Đế quốc tinh vẫn
Vị trí của hắn gần với ghế của hoàng thất, khi nhìn xuống có thể thấy toàn bộ đại sảnh, mặc dù mọi thứ trong đại sảnh này đều là giấy nhưng màu sắc rất sống động, đồng thời, dù là những cây cột to lớn hay là những bức tượng xung quanh, đều rất to lớn..
Đồng thời còn có trên trăm người giấy đang đứng ở nơi đó không nhúc nhích, nhưng nhìn thấy Bảo Nhạc , phần lớn là khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra thiện ý.
"Tiểu hữu, mấy ngày nay nghỉ ngơi được chứ?"
Bảo Nhạc vừa nhìn về phía đại điện, thì bên tai hắn truyền đến giọng ôn hòa, nghe tiếng nhìn lại, lập tức thấy người dấy chỉ đỏ đang ngồi trên ghế hoàng đế ở 1 bên nhìn sang.
"Bái kiến tiền bối, ở chỗ này tu luyện mấy ngày nay,với vãn bối trợ giúp quá lớn!" Bảo Nhạc ôm quyền cúi đầu.
" tốt rồi, tu sĩ chúng ta, tất cả đều là duyên phận, đồng thời nhân tâm rất quan trọng, có đôi khi không chiếm được, có lẽ bởi vì không đúng người, hoặc không đúng thời điểm." Người giấy chỉ đỏ vừa đi đến, vừa mỉm cười nói, những lời này khiến nội tâm Bảo Nhạc khẽ động.
"Trong chuyện này. . ." Bảo Nhạc như có điều suy nghĩ, thử trả lời một câu.
"Tiền bối, quê hương vãn bối có một câu, gọi là bỏ lỡ để an bài tốt nhất."
Hắn vừa nói ra, người giấy chỉ đỏ bước chân đi tới như nghĩ nghĩ cẩn thận câu nói này, lại có tia sáng lóe lên trong mắt, tỉ mỉ nhìn Bảo Nhạc một chút, bỗng nhiên nở nụ cười.
"Ta rất chờ mong nhìn thấy an bài tốt nhất của ngươi!"
"Tiểu hữu, theo ta ra ngoài đi, tế thiên đại điển, sắp bắt đầu rồi!"
Người giấy chỉ đỏ nói đến đây, hướng về phía đại điện ra ngoài, Bảo Nhạc cũng đè xuống suy nghĩ nội tâm, đi theo bên cạnh, lúc cả 2 đi tới, hơn hai trăm người giấy, cũng lục tục đi theo hai người .
Mắt thấy Bảo Nhạc và người giấy chỉ đỏ, muốn đi đến cửa điện, thậm chí bởi vì chính điện hoàng cung ở chỗ này cao hơn quảng trường bên ngoài không ít, nên mắt Bảo Nhạc có thể nhìn thấy trung tâm quảng trường , có 1 chiếc trống lớn 100 trượng màu lam đứng thẳng!
Chiếc trống này tràn đầy tang thương, dù khoảng cách rất xa , thấy không rõ chi tiết, nhưng Bảo Nhạc vẫn cảm nhận được khí thế chấn động của nó, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến nội tâm Bảo nhạc dao động, tựa như thấy được Tinh Hà, thấy được tinh không đầy sao.
Cũng là bởi chiếc trống trải rộng mênh mông, khiến ánh mắt Bảo Nhạc hoàn toàn bị hấp dẫn, không nhìn thấy bốn phía quảng trường này, mấy vạn thân ảnh dày đặc chỉnh tê đang đứng thẳng!
Càng không chú ý tới, thân ảnh nữ tử đeo mặt nạ trong mấy vạn người, lúc này bởi vì hắn không xuất hiện, thần sắc linh đang nữ tử và tiểu mập mạp vừa ngạo nghễ lại có chút đắc ý.
Chỉ là, vẻ đắc ý kia chẳng mấy chốc sẽ biến thành kinh hãi. . . Bởi vì ngay lúc này, theo âm thanh chuông thứ chín vang lên, đột nhiên truyền ra toàn bộ hoàng cung, tiếng chuông kéo dài, vượt qua tất cả lúc trước, hóa thành những gợn sóng có thể thấy bằng mắt thường, khuếch tán ra toàn Thành bộ Tinh Vẫn. Bảo Nhạc và hoàng đế Tinh Vẫn, 2 thân ảnh cùng nhau đi tới. . . dưới vạn chúng chú mục quảng trường, cùng nhau xuất hiện ở bên ngoài sảnh chính của hoàng cung ! !
Khi họ xuất hiện, thương khung biến động!