Gió nổi may phun, như có bàn tay vô hình đảo qua bầu trời, khiến mây mù như biển, khiến ánh mặt trời cũng thay đổi, chiếu xuống địa địa làm cho nó càng trở nên lộng lẫy, cuối cùng hội tụ thành một chùm ánh sáng, chiếu xuống bên ngoài cửa. . . đại sảnh Hoàng cung !
Ánh sáng chiếu rọi trên thân Bảo Nhạc và hoàng đế Tinh Vẫn ,lúc này từ trong cửa điện đi ra. . .!
Đột nhiên, hàng vạn tu sĩ trên quảng trường bên ngoài sảnh chính của cung điện , và hàng trăm vạn bên ngoài hoàng cung, còn có vô số người của toàn bộ Tinh Vẫn Đế Quốc đang đứng ở vị trí của họ, dùng thuật pháp thần thông đại năng cho vô số con dân có thể xem lễ lần này, lúc này tập trung vào nơi chùm sáng chiếu xuống.
Thấy được. . . Hoàng đế của bọn họ, cũng nhìn thấy Bảo Nhạc đứng bên cạnh hoàng đế. . .!
Giờ khắc này, dưới ngàn vạn ánh mắt nhìn tới hình dung cũng không quá chút nào, dù là Bảo Nhạc ở vị trí hàng đầu trong Liên Bang nhưng đứng cạnh cường giả Hoàng đế tinh vẫn như thế này, bị vô số tu sĩ nhìn, hô hấp của hắn vẫn có chút chút dồn dập. lúc này, trong lòng hắn không muốn bị người nhìn ra câu nệ và mất tự nhiên, thế là hai tay tự nhiên chắp phía sau, nhìn qua đám người đen nghịt, khẽ gật đầu, Giống như đang kiểm duyệt, khóe miệng còn lộ ra nụ cười thản nhiên.
Trên thực tế. . . bằng vao tu vi của hắn thì không thể nhìn rõ , không phải bởi vì tu vi và ánh mắt không đủ, mà bởi vì nhân số quá nhiều, trừ khi hắn tập trung một phương hướng, nếu quét qua đại khái thì chỉ có thể thấy là vô số thân ảnh mà thôi.
Chỉ là. . . Hắn dù không thể nhìn kỹ con dân bên ngoài đại điện, nhưng mỗi một tu sĩ, trong ánh mắt của toàn bộ bọn họ lại phản chiếu thân ảnh Bảo Nhạc rất rõ ràng.
Những người giấy thì không sao, có thể đi vào trong hoàng cung, mấy ngày nay phần lớn bọn họ đều đã nghe nói qua chuyện liên quan tới Bảo Nhạc, dù phần lớn lần đầu nhìn thấy hắn, đa số trong mắt là hiếu kỳ, nhưng chỉnh thể vẫn tràn ngập cảm kích.
Chỉ có ... chín người Thiên kiêu ngoại vực có tư cách đến Tinh vẫn chi địa cùng với Bảo nhạc , vào lúc này, sau khi nhìn thấy Bảo nhạc , tất cả biểu hiện của họ đều thay đổi rõ rệt, trợn tròn con mắt, trong đàu ong ong, vẻ mặt không thể tin nổi. Ngay cả tu sĩ nho nhã sĩ, ngày thường thong dong, lúc này cũng trong mắt xuất hiện mờ mịt, ngơ ngác nhìn Bảo Nhạc, nữ tử đeo mặt nạ bên cạnh thần tình có chút kỳ dị, nàng nhìn chằm chằm Bảo Nhạc trên đài cao chính điện, con mắt như lưỡi liềm, dù mang mặt nạ nên không thể thấy rõ biểu lộ cụ thể, nhưng trông có vẻ là đang mỉm cười.
Nhất là trong 1 khoảnh khắc, như Bảo Nhạc chú ý tới nữ tử đeo mặt nạ, hắn có lẽ sẽ cảm nhận được ảnh mắt nào đó nhìn mình. . . Có chút quen thuộc.
Tuy nhiên đôi mắt đó cũng chỉ lóe lên rồi biến mất, khôi phục bình tĩnh . Đối lập với nữ tử đeo mặt nạ ở đây chính là linh đang nữ tử, đến từ Cửu phượng phái bàng môn thánh vực.
Lúc này thân thể cô ta khẽ chấn động, hô hấp hỗn loạn vô cùng, trong mắt là vô hạn sự kinh ngạc, đồng thời, nội tâm nhấc lên sóng lớn ngập trời, còn có sự phẫn nộ và không cam lòng, không ngừng bộc phát.
" sao có thể! ! Tạ Đại Lục đáng chết, vì sao hắn có thể đứng ở đó? ?"
Trong khi ba người họ có suy nghĩ khác nhau thì thanh niên mặc áo đen bên cạnh cô ta lại đầy sát khí, gã là người bình tĩnh nhất, dù nội tâm cũng chấn động không ngừng, từ bên ngoài nhìn vào có vẻ không biến hoá quá lớn, ngược lại thanh tiên tóc phát sáng, lúc này rất kích động, thầm nghĩ Tạ Đại Lục không hổ là bằng hữu mình xem trọng đáng kết giao, dù không biết được vì sao có thể đứng ở nơi đó, nhưng quả thật không đơn giản.
Còn tiểu mập mập. . . So với những người khác, thì tiểu mập mạp nội tâm bị khấy động nhiều hơn, có thể nói không thua gì linh đang nữ tử, dù sao lúc trước hắn phát hiện Bảo Nhạc không có ở đây, y rất chi là đắc ý, mà lúc trước đắc ý đến cỡ nào, thì bây giờ chấn động mạnh từng đó. . . Hắn chẳng những trợn lồi con mắt, thậm chí thịt mỡ trên người đang run rẩy, miệng đắng lưỡi khô thì thào nói nhỏ.
"Không có đạo lý , điều này làm sao có thể. . . những ngày gần đây Tạ Đại Lục mất tích, cuối cùng đã làm những gì, mà vào ngày tế thiên lại được an bài đứng bên người Hoàng đế Tinh Vẫn!"
Khi tiểu mập mạp không thể tin nổi, thậm chí còn dụi dụi con mắt mấy lần xác định mình không nhìn lầm, thì bên tiểu nữ hài Minh pháp bên cạnh người , ngọt ngào nhẹ giọng nói.
"Tiểu bàn ca ca, ngươi không phải nói Tạ Đại Lục không tư cách vào sau khi bốn tiếng chuông vang lên sao? sao bây giờ hắn có thể đứng ở bên người Hoàng đế tinh vẫn?"
"à. . ." Tiểu mập mạp trán đổ mồ hôi, cảm giác lúng túng không thể khống chế hiện lên trên mặt đang nóng lên, như thể bị người ta hung hăng cho 1 cái bạt tai, khiến hắn nhịn không được tằng hắng một tiếng.
"Dựa theo truyền thống trước đây, chúng ta vẫn có tư cách đứng cùng Hoàng đế tinh vẫn, Nhưng mà cần phải bỏ ra 1 cái giá lớn lớn, hẳn là Tạ Đại Lục nhất định phải như vậy mới làm được điểm này." Tiểu mập mạp ban đầu ngữ khí nói chậm rãi, nhưng càng nói hắn dường như tin lời nói của mình.
" Tạ Đại Lục cần gì phải làm như vậy chứ, chỉ là hữu danh vô thực mà thôi." Tiểu mập mạp lắc đầu cảm khái , chú ý tới tiểu nữ hài bên người thần sắc Giống như cười mà không phải cười, cũng nhìn thấy những người khác bốn phía nhìn bằng ánh mắt cổ quái, khiến hắn chỉ biết câm như hến, do là hắn da mặt không đủ dày, nên lúc này cảm giác xấu hổ càng mạnh mẽ hơn. May mà giọng nói Hoàng đế tinh vẫn đến từ bên ngoài chính điện,như thanh âm giải cứu hắn, quanh quẩn trong toàn bộ thiên địa.
" Lễ Tế thiên, bái ngôi sao, thuật pháp hội tụ thương khung, đây là tế Tinh Vẫn, chư vị. . . Còn không bái Tinh Thiên 3 lần?"
Lời vừa ra, lập tức trên quảng trường mười vạn tu sĩ người giấy, toàn bộ thân thể chấn động, cùng nhau ngẩng đầu nhìn về phía thương khung, hai tay càng giơ lên cao !
Còn có thanh âm Hoàng đế tinh vẫn, lúc này truyền khắp bát phương.
"Đệ nhất bái, bái thương khung có đạo, khiến Tinh Vẫn ta mưa thuận gió hoà, vĩnh viễn không gặp tai ương!"
Theo thanh âm quanh quẩn, mười vạn tu sĩ người giấy trên quảng trường cùng nhau cúi đầu, không chỉ có bọn họ, còn có trăm vạn tu sĩ ngoài hoàng thành, và toàn bộ con dân toàn bộ Tinh Vẫn Đế Quốc tất cả khu vực, lúc này, hướng lên trời cúi đầu!
Khí thế mênh mông, gió nổi mây phun, còn có tiếng vang ầm ầm ở trên bầu trời truyền đến, cuồng phong loạn vũ , dường như có 1 loại linh uy nào đó sinh sôi nảy nở từ trong vạn vật, tụ lại trên bầu trời, tọa thành 1 ngôi sao vô hình tiếp nhận sự cúng bái tôn thờ của tất cả chúng sinh trên đại địa.
" bái Thứ hai, bái Tinh Vẫn lão tổ, Tinh Vẫn ra ngàn vạn năm hương hỏa trường tồn, chân đạo bất diệt!"
Biển mây cuộn trào như sóng lớn, đồng thời tiếng nổ vang càng lớn hơn, thiên không có hào quang huyễn hóa ra, ngũ thải ban lan , kỳ diệu đến cực điểm, dường như có từng hình bóng mơ hồ từ trong hư vô đi đến hào quang, thương khung tiếp nhận chúng sinh cúng bái đến từ đại địa.
Toàn bộ quá trình đẹp như ảo mộng, kéo dài trọn vẹn một nén nhang mới tán đi, lúc đó thanh âm đến từ Hoàng đế tinh vẫn, lại khuếch tán toàn bộ thiên địa.
"Thứ ba bái, bái ngôi sao đã tan dã, quá khứ huy hoàng sẽ không tiêu tán, cho dù không ai trên thế giới này nhớ đến, nhưng sứ mệnh Tinh Vẫn ta là lạc ấn vĩnh hằng một đời tất cả Ngôi sao!"
Lời vừa ra, chúng sinh lại bái, thậm chí ngay cả Hoàng đế tinh cũng vậy, Bảo nhạc ở bên cạnh, sau 2 lần tế cũng hướng lên trời hành lễ, bầu không khi trang nghiêm kèm theo 1 ý nghĩa của sự mong đợi , lúc này cũng phát ra mãnh liệt. Bởi vì theo lúc trước hắn từ trong miệng 3 thị nữ hiểu rõ quá trình tế thiên, hắn biết tế thiên Tinh Vẫn Đế Quốc cũng không rườm rà, thương khung tam bái , sau đó sẽ triển khai gõ trống dẫn tinh!
Giai đoạn này mới là trọng điểm tế thiên, dùng tiếng trống rung chuyển thương khung, dẫn dụ vô số ngôi sao huyễn hóa.
Trên thực tế cũng đúng là như vậy, sau khi Hoàng đế tinh vẫn 3 lần bái lạy , ngẩng đầu lên đứng bên ngoài điện, bị mọi người chú ý, ánh mắt quét qua, rơi vào trong đám người tu sĩ nho nhã .
"Bái thiên , là tinh động, tiểu hữu chư vị ngoại vực, còn xin tiến lên. . . Đánh Thông Thiên Cổ, dẫn ức vạn Tinh Quang giáng lâm!"
Thanh âm truyền ra , mười vạn ánh mắt đến từ trên quảng trường hội tụ trên thân chín người tu sĩ nho nhã sĩ, bị nhiều như cũng người giấy chú ý như vậy, mấy người nữ tử đeo mặt nạ hô hấp cũng có chút dồn dập, nhìn nhau một , tiểu mập mạp hung hăng cắn răng, lại là người đầu tiên phóng thẳng ra, đến Thông Thiên Cổ, trong miệng hô to.
"Tiền bối, vãn bối Lộ Tiểu Hải tới trước!"