"Thật thú vị. . ." Người giấy dây đỏ nhìn Bảo Nhạc chỗ bế quan, dùng tu vi của y, bây giờ cũng nhìn không rõ thế cục, đồng thời cũng tràn đầy chờ mong đối với những ngôi sao sẽ đến trong ngày đại điển tế thiên.
Nó rất muốn biết, trong ngày đó thiên kiêu nào có thể lọt vào mắt xanh của đạo tinh, Bảo Nhạc sẽ đạt được cơ duyên tạo hóa gì.
Mang theo suy nghĩ này, người giấy dây đỏ thu hồi ánh mắt, thân ảnh cũng chầm chậm biến mất. thời gian rất nhanh trôi qua từng ngày, toàn bộ Tinh Vẫn Đế Quốc chuẩn bị sự việc tế thiên, đồng thời càng ngày càng có nhiều người giấy, nhận ra dường như toàn bộ thế giới đã thay đổi.
Tron quá khứ của Tinh Vẫn Đế Quốc, luôn mang 1 chút âm lãnh , tràn ngập trên thân thể mỗi một người giấy, hiện tượng này có rất ít người nhớ kỹ là bắt đầu từ lúc nào, đối với tuyệt đại đa số người giấy mà nói, có lẽ từ khi có ý thức thì thế giới là như vậy.
Duy chỉ vài đại năng, mới có thể ngẫu nhiên nhớ tới dáng vẻ trước đó của Tinh Vẫn Đế Quốc, cũng chỉ có bọn họ biết được, cảm giác, loại âm lãnh đó là do rất nhiều năm tháng về trước, đột nhiên 1 ngày, 1 sự việc vô thanh vô tức xảy ra.
Tất cả điều này, là bởi vì biển giấy hắc ám!
Nhưng mấy ngày nay. . . không nói tới những đại năng bọn họ, người giấy bình thường cũng đã nhận ra âm lãnh Giống như đã biến mất, thay vào đó là một cỗ gió xuân ấm áp, tràn ngập tâm thần mỗi một người giấy, thậm chí ngay cả đại địa và bầu trời, cũng có thứ gì đó khác biệt không thể nói rõ.
Mà biến hóa lớn nhất, là nhũng con chim trên biển giấy đen chúng biến hóa nhanh nhất, màu sắc dường như thay đổi qua từng ngày, không ngừng mờ đi, sau năm ngày, chúng đã hoàn toàn trở thành màu trắng
Chúng bay trên biển khiến tất cả những người giấy tờ nhìn thấy chúng đều phải rung động mạnh.
những ngày này trong công tác chuẩn bị tế lễ, hầu như người thợ giấy nào tham gia cũng đều phấn khởi, mang theo tâm tình cảm kích, khua chiêng gõ trống. đối với nữ tử đeo mặt nạ và các thiên kiêu ngoại vực, những ngày này bọn họ cũng hết sức chăm chú.
Nếu đạo tinh không xuất hiện hặc không khiến bọn họ sinh ra hữu duyên , thì bọn họ cảm thấy an phận, nhưng bây giờ điều kiện đã đầy đủ, khiến mỗi người bạo phát ra toàn bộ tiềm lực, chuẩn bị ngày tế thiên liều mạng!
Chuyện này đối với bọn họ mà nói, liên quan đến cả đời, dù tả đạo đệ nhất tu sĩ nho nhã, y cũng rât tập trung, tranh thủ khiến trạng thái mình luôn ở đỉnh phong, đồng thời còn có thể tiến thêm một bước.
Dù sao. . . Nếu có thể thu được đạo tinh tấn thăng Hành Tinh Cảnh, chỉ cần không đoản mệnh chết sớm, có thể nói tương lai chú định là đại năng tinh vực cảnh, còn việc chết sớm kia, thì với bối cảnh và lai lịch của nhưng thiên kiêu đó, các thế lực của bọn họ tất nhiên sẽ tránh điều này ở mức độ lớn nhất có thể.
Có thể nói. . . Một khi thu được đạo tinh, thì tài nguyên, thân phận, địa vị, tương lai, ... sẽ khác hoàn toàn so với hiện tại. hiện tại đã rất cao, nhưng thu được đạo tinh thì cao hơn, thậm chí đạt tới cực hạn.
Bởi vì. . . Từ xưa đến nay, đạo tinh là truyền thuyết, chỉ có một người, đã từng từng thu được đạo tinh, người này là. . . người đệ nhất Thần Hoàng vị Ương Tộc, cũng người mạnh nhất toàn bộ Vị Ương đạo vực , là người khai sáng tộc vị ương, nên tên là. . . Vị Ương tử! !
Trong truyền thuyết, hắn ở kỷ nguyên trước, một mình chém giết 3 trong chín đại trưởng lão Minh Tông . sự việc Trần Thanh Tử làm phản, là một tay hắn từ đầu tới đuôi đặt kế hoạch, thậm chí thiên đạo Minh Tông, cũng bị hắn tự tay xé rách, dùng máu thiên đạo nguyền rủa, phong ấn Minh Tông, từ đó đánh vỡ luân hồi, làm tu sĩ sau khi nhập hành tinh sẽ bất diệt, linh hồn vĩnh hằng, đồng thời cũng tự tay khai sáng một kỷ nguyên mới!
Với nhân vật trước mặt như vậy, sự dụ dỗ của Đạo Tinh quá rõ ràng đối với những người Thiên kiêu biết hết chuyện này . mà Bảo Nhạc dù không biết những này, nhưng hắn cũng có dã tâm của chính mình, nên cũng đang bế quan điều chỉnh trạng thái.
Theo cách này, sau hai ngày trôi qua, ngày tế thiên đã đến!
Thời điểm tới, có tiếng chuông từ hoàng cung truyền ra, cách mỗi một nén nhang gõ vang một lần, có thể bao trùm toàn bộ Thiên Địa Bát Phương Tinh Vẫn Đế Quốc, làm tất cả mọi người có thể nghe được.
Khi tiếng chuông đầu tiên vang lên, toàn bộ người giấy Tinh Vẫn Đế Quốc, đình chỉ tất cả hoạt động, hội tụ hoàng cung Tinh Vẫn, chỉ Tuy nhiên, do quá đông nên hầu hết những người có thể tụ tập bên ngoài cung điện đều có thân phận và tu vi không tầm thường. Những người khác thì đứng ở những nơi có thể quan sát từ xa, được bố trí cố định/
Ngay sau đó, tiếng chuông thứ hai vang lên khắp nơ. bên ngoài hội quán ,bọn người nữ tử đeo mặt nạ và những người khác đang ở đó, người giấy đã đến đây nghênh tiếp, ở nơi đó chờ đợi, không cần chờ quá lâu, nữ tử đeo mặt nạ, tu sĩ nho nhã sĩ và thanh niên mặc áo đen, còn có linh đang nữ tử, tiểu nữ hài, Cao Khúc, tiểu mập mạp và 9 người khác, ra khỏi chỗ ở, hướng về phía người giấy ôm quyền , theo đối phương bay về phía hoàng thành.
Dựa theo quy lúc tiếng thứ tư chuông vang lên thì bọn họ phải bước Trong lúc chờ đợi, chín người trông có vẻ bình lặng, nhưng trong lòng lại nổi sóng, một mặt là chờ mong tạo hóa, một mặt là cạnh tranh âm thầm, còn có một ít nghi vấn, đó là. . . Bọn họ không nhìn thấy Bảo Nhạc.
Bọn họ ngay từ đầu bước ra khỏi nhà đã nhận thức được câu hỏi này, cho đến khi tới đây thì chưa từng nhìn thấy Bảo nhạc , cho nên vài người đoán mò, vài người cũng chẳng thèm để ý. Trong số ít người này, có linh đang nữ tử, cũng có nữ tử đeo mặt nạ, còn có tiểu nữ hài tìm thúc thúc, nhưng trong sự khinh miệt của người trước, hai người sau thì có chút kinh ngạc.
Ngoài ra còn có một người khác có chút hả hê, người này là bị Bảo Nhạc vặt lông mấy lần, tiểu mập mạp, có thể một đường đi đến nơi này, không thể không nói hắn ngoại trừ tu vi bên ngoài thì vận khí của đối phương cũng ghê lắm chứ.
Lúc này tiểu mập mạp nhìn chung quanh một chút, nhịn không được bật cười.
" Tạ Đại Lục mất tích à, đáng tiếc thật, Tinh Vẫn Đế Quốc luôn chú ý quy tắc, nếu tiếng thứ tư chuông vang lên, hắn vẫn đó không chạy đến, thì tư cách của hắn coi như bị hủy bỏ."
"Tiếng thứ tư?" Một bên tiểu nữ hài nghe cũng, hiếu kì nhìn về phía tiểu mập mạp, trên mặt lộ ra nụ cười ngọt ngào, nháy mắt, hỏi.
"Tiểu ca ca, chuông này vang lên hẳn là có ý nghĩa nào đó?"
Tiểu nữ hài vốn là ngọt ngào, lúc này thanh âm nhu hòa, dù tiểu mập mạp biết rõ đối phương nguy hiểm, nhưng vẫn trong lòng rất thoải mái, cũng nguyện ý đi giải thích một chút.
"Các quy tắcTinh Vẫn Đế Quốc rất được chú ý, tiếng chuông thứ nhất vang là nói rõ thiên hạ, ngày tế thiên đã tới, về phần tiếng thứ hai, người dân được phép tới gần hoàng thành xem lễ, tiếng thứ ba thông báo tế thiên tất cả chuẩn bị sẵn sàng, người có tư cách có tiến vào hoàng thành, theo số lần tiếng chuông vang lên thân và địa vị người tới càng cao."
"Ví dụ hoàng đế của tinh vẫn, là âm thanh thứ chín chuông vang lên, về phần vương giả, là âm thanh thứ tám, còn đại năng, dựa theo sắp xếp tu vi ,phân biệt âm thanh thứ sáu thứ và thứu bảy bước vào, thanh thứ năm âm người tiến vào, là thiên kiêu Tinh Vẫn Đế Quốc."
"Dựa theo truyền thống xa xưa, chúng ta địa vị ngoại vực tu sĩ tuy cao, nhưng ở ngày tế thiên Tinh Vẫn, thân phận không xem trọng, chỉ có thể ở thời gian tiếng thứ tư tiến vào, nên. . . Tạ Đại Lục tiếng thứ tư không tiến vào, hắn đã mất đi tư cách, bởi vì rõ ràng thân phận hắn không ở lần tiếng chuông sau đó tiến vào hoàng cung."
Tiểu mập mạp đang nói đến đó , tiếng thứ tư chuông vang lên quanh quẩn, ba động khuếch tán thương khung, đại địa rung động, phía trước của bọn họ, xuất hiện cảnh cửa ánh sáng khổng lồ.
Đúng lúc này, người giấy đưa bọn họ tới đây đột nhiên lên tiếng.
"Mời đạo hữu ngoại vực,vào hoàng cung xem lễ!"
Vừa dứt lời, chín người vẻ mặt uy nghiêm, tiểu mập mạp cũng trở nên nghiêm túc, nhưng trên mặt lại cười trên nỗi đau của người khác, thầm nói Tạ Đại Lục àTạ Đại Lục, dù không biết ngươi vì sao không đến, nhưng lần này, tổn thất của người to lắm!
Nghĩ tới đây, nội tâm tiểu mập mạp càng thoải mái, cất bước cùng mấy người khác, bước vào quang môn , thân ảnh trong tích tắc hào quang rực rỡ ,rồi biến mất không thấy gì nữa!