công hiệu Yểm Mục Quyết, ẩn chứa chấn nhiếp tâm thần, có thể vô hình ảnh hưởng tới tâm trí người khác, lại có tác dụng nhất định trong lúc chiến đấu trên chiến trường nên mới vừa rồi là thần thông Bảo Nhạc đã âm thầm thi triển.
Thật sự là hắn là muốn Lập Lâm Tử ra tay với mình, bởi vì dựa theo quy tắc tắc, chỉ cần đối phương xuất thủ thì như cũng sẽ mất đi tư cách, điểm này Bảo Nhạc thì không nghi ngờ chút nào.
Nếu như đối phương không có tư cách thì như cũng tự nếu mình ra tay chém giết thì danh ngạch Tinh Vẫn Chi Địa sẽ không bị ảnh hưởng. đương nhiên, điều này cũng liên quan đến việc hắn cảm thấy Lập lâm tử không vừa mắt, dù sao lấy tính tình của hắn cũng không dễ dàng chịu đựng được những lời khiêu khích kia.
"Còn không bằng lúc trước trên thuyền ném hắn ra ngoài." Bảo Nhạc hừ một tiếng, suy nghĩ thằng này nếu không biết tốt xấu như thế, như cũng tìm cơ hội bên ngoài, hạ sát thủ.
"Còn có linh đang nữ tử tử kia nữa, lại thích chọc gậy bánh xe lo chuyện bao đồng à!"
Không quay đầu nhìn lại, Bảo nhạc bước vào đại sảnh và đi về phòng.
Dù sao ba ngày chuẩn bị bây giờ đã qua hơn phân nửa, chỉ còn lại có một ngày, nên Bảo Nhạc dự định trong một ngày này điều chỉnh tu vi, bảo trì đỉnh phong trạng thái đỉnh phong nhằm đối mặt với thí luyệntiếp theo của tinh vẫn chi địa.
Cứ như cũng, thời gian từ từ trôi qua, rất nhanh tới ban đêm. Mặt trăng giấy trắng tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ trên bầu trời , chiếu rọi toàn bộ Tinh Vẫn Thành, tất cả thí luyện giả như Bảo Nhạc phần lớn đã trở về , bản thân cũng điđiều chỉnh, khiến chuẩn bị cho thí luyện tiếp theo sau bình minh.
Mắt thấy nửa đêm trôi qua, bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, khoảng cách hừng đông không đến ba canh giờ nữa, bảo nhạc đang trong trạng thái tinh tọa, mỗi hơi thở đều phối hợp với những dao động của hắn, dường như muốn dung hợp và nhau, làm tu vi của hắn càng vững chắc tràn đầy hơn, nhưng bỗng nhiên mi tâm của hắn nhảy lên!
hai mắt trong sát na mở ra, lộ vẻ nghi hoặc, bỗng nhiên nhìn về phía túi trữ vật của mình. cơ hồ trong nháy mắt hắn nhìn lại thì túi trữ vật tự động mở ra, nhẫn trữ vật cũng như cũng. người giấy trong đó thò đầu ra ngoài, mang biểu lộ quỷ dị trên mặt, thân thể kịch liệt , chớp mắt bay ra khỏi nhẫn trữ vật, lúc xuất hiện. . .đã ở trước mặt Bảo Nhạc!
Bảo Nhạc sắc mặt biến hóa, hô hấp cũng trở lên dồn dập, lúc này não hải quanh quẩn tiếng cười quỷ dị, khiến tu vi của hắn hỗn loạn , đồng thời trán đầy mồ hôi. muốn đứng dậy, nhưng lại hoảng sợ phát hiện, thân thể của mình thế mà đã mất đi quyền khống chế!
Mặc hắn điều khiển như thế nào, cũng không thể làm có thể cử động mảy may, mở mắt ra ngồi ở đó, không thể khép kín. nội tâm kinh hãi chỉ có thể trơ mắt nhìn người giấy trước mặt, từ căn bản lớn chừng bàn tay nhanh chóng bành trướng, trong nháy mắt hóa thành người .
Giống như đối với huyễn hóa thành dạng này có chút không thích ứng, người giấy ngay trước mặt hắn, hoạt động một phen, đến sau khi thích ứng, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía Bảo Nhạc.
Chỉ nhìn nhau thôi đã khiến baorn hạc cay xè con mắt, lại không thể khép kín, cũng may người giấy quét mắt nhìn hắn một hồi rồi thu ánh mắt, đứng bên cạnh cửa sổ Giống như ngẩng đầu đang nhìn không trung mặt trăng giấy. sau một lúc lâu, thấy con mắt Bảo Nhạc nơi này cũng bắt đầu muốn khóc, thì trong mắt người giấy lộ ra vẻ kỳ dị, sau đó thân thể khẽ động, rời khỏi phòng, biến mất.
Khi gã biến mất, cơ thể Bảo Nhạc ngay lập tức lấy lại quyền kiểm soát. Đôi mắt hắn nhắm lại theo bản năng, cố gắng điều chỉnh khí tức hỗn loạn, thật lâu một lại mở ra . hắn nhìn một chút nơi người giấy biến, lại kiểm tra nhẫn trữ vật một chút, xác nhận đối phương hoàn toàn rời đi không biết có trở về không. con mắt Bảo Nhạc cũng chầm chậm nheo lại, đồng thời hàn ý cũng toát ra từ trên người hắn
" người giấy nhiều lần giúp ta lên thuyền, nhất định và nó muốn lợi dụng ta khiến tiến vào đây!"
"dùng cách này khiến tiến vào đây, thấy thế nào có điểm Giống như buôn lậu. . ."
Bảo Nhạc bỗng nhiên có chút chột dạ, thật sự là hắn cảm thấy chuyến đi tinh vẫn lần này, có lẽ sẽ xuất hiện biến cố kinh người một chút, mà đầu nguồn biến cố, tám chín phần mười nhất định là người giấy bị mình mang vào gây nên.
"Thôi, ta cũng là nạn nhân của vụ này Bảo nhạc thở dài, sau khi tự an ủi bản thân, nghĩ rằng trong túi trữ vật của mình vẫn còn người sống, nên vội vàng kiểm tra, phát hiện người đạo tử thiên kiêu Tử Kim văn minh, vẫn còn sống thì nhẹ nhàng thở ra.
Đối phương không thể chết, tối thiểu tới khi mình trở lại Văn minh Thần Mục, tất cả phải an toàn mới là trước. lúc này phát hiện người này vẫn sông nên Bảo Nhạc muốn thu hồi thần niệm, nhưng nghĩ tới lén lút của người giấy, hắn bỗng nhiên dâng lên một ý niệm trong đầu.
"Không biết loại lén lút này, có thể dùng ở trên người không nhỉ. . ." Bảo Nhạc ý niệm này nhanh chóng bị hắn đè xuống, trên thực tế như thật đơn giản như cũng có thể dẫn người lén vào trong đây, Tinh Vẫn Đế Quốc sợ là đã sớm xuất hiện đại phiền toái rồi.
Khiến đề phòng, sau khi suy nghĩ, Bảo Nhạc lấy ra Đạo tử thiên kiêu của Tử kim văn minh từ trong túi trữ vật, nhưng ngay sau đó hắn nhận ra rằng những vật phẩm khác có thể được lấy ra một cách thuận lợi, nhưng chỉ cần là sinh mệnh vật thể, không thể thành công, nơi đây có quy tắc quấy nhiễu, khiến lén qua là sự việc gần như không khả năng.
"Người giấy sở dĩ thành công, bởi vì nó vốn là sinh mệnh nơi này!"
Bảo Nhạc nheo lại mắt, cuối cùng mắt thấy khoảng cách hừng đông càng ngày càng gần, thế là đè nội tâm suy nghĩ xuống, giữ vững bình tĩnh , tu vi lại điều chỉnh 1 lần nữa cho tới khi sắc trời bên ngoài dần dần sáng lên.
Cho đến bình minh, một giọng nói hùng vĩ đột ngột vang lên trong tâm trí của Bảo Nhạc và tất cả Thiên kiêu ở đây.
"Thí luyện mở ra!"
Vừa dứt lời, một cỗ lực lượng mạnh mẽ không thể phủ nhận lập tức truyền ra toàn bộ hội quán, tuy rằng lực lượng này tiêu tán trong chốc lát nhưng sóng âm truyền đến từ thế giới bên ngoài có chút kỳ dị, , thoạt nghe như tiếng sóng biển, nhưng nghe kỹ thì có vẻ như tiếng mảnh giấy chuyển động.
Thanh âm này, Bảo Nhạc không xa lạ gì. ánh mắt hắn bỗng nhiên trợn to, cả người lập tức đứng dậy đi thẳng tới cửa sổ, khi nhìn ra ngoài, ánh mắt chợt co rút lại, có thể thấy được. . . Đã không còn là Tinh Vẫn Thành, mà là mênh mông 1 biển giấu màu đen!
như thể ba ngày trước chẳng qua là hư ảnh, thần thức của Bảo nhạc lập tức tản mát ra, thấy mình đang ở trong một chiếc thuyền to lớn vô biên.
trên thuyền không nhìn thấy người giấy nào, nhưng thuyền lại vượt qua sóng gió với tốc độ rất nhanh, nhanh tới mức biển giấy hắc ám bị rẽ ra 1 vệt dài, khiến vô số mảnh hoa giấy hắc ám bị cuốn ngược bay lên
"Như thể na di thuật pháp . . ." bảo nhạc choáng ngợp. trong khoang thuyền co mấy trăm căn phòng, và hắn ở 1 trong số đó. Về phần những phòng khác, , tất cả tu sĩ đều chấn động tâm thần, nháo nhào nhòm ngó, ngay cả người linh đang nữ, cũng trong mắt lộ ra ánh sáng kì dị.
Nhưng những thiên kiêu này đến từ đại gia tộc và đại thế lực, tự nhiên là hạng người không tầm thường, nên rất nhanh khôi phục như thường. cũng là lúc này, giọng nói uy nghiêm từ người giấy lần nữa vang lên trong tâm thần mọi người.
"Các tu sĩ tới từ ngoại vực, muốn thu được cơ duyên Tinh Vẫn Chi Địa thì cần phải trải qua ba lần khảo hạch, cửa đệ nhất đã qua, bây giờ là cửa thứ hai!"
" về quy tắc đào thải, phía trước là nơi cần tới, nơi đó là một quả Ngôi sao đặc thù, tên là Huyễn Tinh, ở nơi đó. . . Tất cả sinh mệnh đời này chết ác ngươi trong tay sẽ huyễn hóa ra, trở lại hóa thành trở ngại của các ngươi!"
" trong Huyễn Tinh ba mươi viên huyễn tinh thạch, Kể từ khi bước vào huyễn tinh, dưới đủ loại này trở ngại này, bảy ngày sau người nắm giữ huyễn tinh thạch này có thể vượt qua thí luyện thứ hai, tiến vào thí luyện cuối cùng!"
" thời gian gian Cuộc hành trình chỉ còn một ngày, các ngươi. . . hãy Trân quý khoảng thời gian gian cuối cùng đi." Thanh âm nói đến đây, từ từ tán đi. thuyền lâm vào yên tĩnh, tất cả mọi người trầm mặc, Bảo Nhạc cũng cũng, hắn cảm thấy Tinh Vẫn Chi Địa, tựa hồ có điểm gì đó là lạ.
Thực ra không phải chỉ có hắn ta, thiên kiêu ở các phòng khác, ngoại trừ một vài người dường như biết điều gì đó, trong đầu hầu hết mọi người đều có thắc mắc tương tự. trên thực tế lần này tinh vẫn mở ra, gia tộc và thế lực bọn họ trong điển tịch ghi chép có chút không nhất trí, khảo hạch rõ ràng nhiều hơn không ít!
" khảo hạch lúc Đến, rồi sau khi tiến vào Tinh Vẫn Thành lại khảo hạch, nghe qua thì là cửa thứ hai song còn có quyết định cuối cùng. . . Tinh Vẫn Chi Địa vì sao như thế? Những người khác có lẽ biết nguyên nhân?" Bảo Nhạc nheo lại mắt, suy nghĩ muốn tìm hiểu một chút tin tức. nhưng vào lúc này, Giống như nghe được nghi vấn nội tâm của hắn, lại có một thanh âm bén nhọn quen thuộc, đột nhiên quanh quẩn ở trong đầu hắn , thanh âm này đầu tiên là cười quỷ dị, sau đó lời mới truyền ra .
"Đó là bởi vì ... Đây có thể là lần cuối cùng Tinh vẫn chi địa được mở ra!"