" cái này. . ."
Bảo Nhạc chần chờ một chút, cố tình nói dám, nhưng hắn biết rõ, quy tắc và pháp khác nhau sẽ khiến công pháp có phương thức tu luyện hoàn toàn không giống nhau, đã không thể tham chiếu thì mình rất khó thăm dò, trừ khi tự mình xem xét công pháp là thật hay giả. nên đối phương rất dễ dàng có thể ở làm ra ít lừa gạt. mà kể cả không có sự lừa gạt thì 1 khi tu luyện bất cản, sợ là thân thể của mình sẽ trở thành một tờ giấy trắng. Trừ khi là xem hiểu , tận mắt thấy văn tự và cần có bảo đảm thì như cũng mới có tính khả thi. nhưng mức độ nguy hiểm vẫn giống nhau mà thôi.
Nghĩ tới đây, Bảo Nhạc cười khổ lắc đầu.
"Thật sự không dám sao? Ví dụ như bản này có thể nói là một trong công pháp đỉnh cấp trong cửa hàng ta, tên là Cửu Niệm Hóa Chỉ Quyết! Một khi triển khai, ngươi có thể thêm quy tắc giấy vào sức mạnh thuật pháp của mình khiến khiến kẻ thù bất ngờ , bị đốt cháy ngay lập tức. . . cường giả Tinh Vẫn đế quốc từng giao chiến vời người ngoại giới , khiến không ít kẻ thù ngoại giới biến thành giấy và bị xóa sổ bằng phương pháp này." Lão giả nói xong, nâng tay phải lên hư không một trảo, lập tức một trang giấy màu vàng đặt ở tầng cao nhất, nháy mắt bay tới, đã rơi vào trên tay của ông ta.
"Mặc dù ngươi nhìn không thấy gì trên công pháp này, nhưng mua về sưu tập cũng không sao.”
Lão giả nhìn về phía Bảo Nhạc, Giống như rất thích ý nhìn thấy hắn có bộ dáng khát vọng, nhưng hết lần này tới lần khác lại không thể tu luyện, nên trông hắn có vẻ chán nản.
"Tiền bối. . ." Bảo Nhạc vừa muốn nói, lão giả ho khan một tiếng, tay phải một lại vung lên.
"Không à? Còn cái này thì sao, tên là Hỏa Viên Chú, chỉ cần triển khai, có thể huyễn hóa ra một con Hỏa Viên cực lớn, uy lực của nó to lớn, dù là Hằng Tinh cũng phải đau đầu!"
"Còn có cái này, thuật pháp này rất khó lường , gọi là Nhất Niệm Ngôi sao Quyết, nó có thể biến một ngôi sao bên ngoài thành một ngôi sao bằng giấy và gấp lại trong tay ngươi, có thể nói là Lực lượng của Tạo Hóa đó!"
Lão giả khoe khoang lần lượt xuất ra công pháp, miêu tả kỹ càng uy lực của nó. Bảo Nhạc nghe song mà không khỏi thở dài một tiếng, nâng tay phải lên trên Túi Trữ Vật vỗ 1 cái, lập tức trong tay xuất hiện một miếng ngọc giản.
"Tiền bối, ngọc giản trong tay vãn bối này không biết ngươi có thể không nhìn thấy nội dung không. công pháp này tên là Thông Thiên Vô Niệm Quyết, một khi tu thành, ở trong trời đất này chỉ có thần niệm của 1 mình ngươi, tất cả mọi thứ chỉ trong 1 ý niệm của người mà thôi, siêu việt lĩnh vực, trở thành chí cao!" Bảo Nhạc cầm một ngọc giản, nhẹ giọng nói.
Lời nói khiến lão nhân sững sờ, chưa kịp nói thì Bảo nhạc đã nhướng mày.
"Không hài lòng sao, còn có , công pháp này tên là Côn Bằng Thôn Đạo Thuật, một khi ngươi tu thành, nhưng biến ảo thành 1 con Côn Bằng cực lớn, thôn phệ tất cả, có thể nói vô địch thiên hạ!"
"vẫn không hài lòng? Không sao, Tạ Đại Lục ta là Tạ gia, cũng là đỉnh cấp hào phú trong toàn bộ Vị Ương đạo vực. công pháp ta còn nhiều mà, ví dụ như Phương pháp này, tên là Vô Địch Tam Xao, ngươi đừng nhìn tên quái dị của nó mà xem thường, uy lực to lớn vượt quá sức tưởng tượng đó. một khi tu thành, chỉ 1 gõ thôi có thể làm Đại Hải khô cạn, nếu gõ 2 cái, có thể làm đại địa sụp đổ, gõ cái thứ 3, làm Ngôi sao toái diệt!"
Nói xong, Bảo Nhạc một hơi lấy ra ba bốn ngọc giản, có địa đồ, có rảnh bạch, đặt ở trước mặt lão giả thần sắc có chút ngốc trệ.
"Tiền bối, có dám học hay không học?" Bảo Nhạc ho khan một tiếng, lại hỏi một câu, trên thực tế hắn đã nhìn ra, lão giả này rõ ràng cố ý, là muốn đến đùa giỡn mình, nên phối hợp với ông ta luôn. Bảo Nhạc cảm giác mình cũng nên khiến đối phương thể nghiệm một chút cảm giác của mình.
"Ngươi tới thí luyện đạt được tạo hóa Hành Tinh, hay là làm con buôn cũng?" Lão giả thần sắc cổ quái, sau một lúc lâu hừ một tiếng.
"Tạ gia? Ta nghe nói qua, khó trách. . . như cũng hãy chúng ta trao đổi !" Nói xong, lão giả nhanh chóng đưa bốn tờ giấy trong tay cho Bảo nhạc.
Vương Bảo sửng sốt một chút, cũng nhanh chóng đưa trong tay ngọc giản đưa tới, hoàn thành giao dịch với đối phương càng nhanh càng tốt, sau đó tim đập nhanh hơn, vội vàng rời đi..
Mà lão giả cũng không giữ lại, thậm chí mơ hồ cũng có chút khẩn trương, xác định Bảo Nhạc rời đi rồi, ông ta lập tức mặt mày hớn hở xem ngọc giản trong tay, đắc ý vô cùng.
"Ha ha, dùng mấy trương giấy rác rưởi, đổi mấy miếng ngọc giản ngoại vực, có công pháp hay không không sao cả có chất liệu là được rồi, không tệ không tệ, đồ chơi kỳ lạ quý hiếm như thế, chờ bọn người ngoại vực này đi , ta có thể đầu cơ kiếm lợi rồi!"
Cùng lúc đó, Bảo nhạc vừa rời khỏi cửa hàng cũng thở dốc, đưa mắt nhìn đống giấy tờ trong tay, trong lòng cảm thấy rất phấn khích
"Mấy miếng rác rưởi ngọc giản, đổi những công pháp này? Dù là công pháp cấp thấp, nhưng đồ chơi này cầm ra bên ngoài, nhất định nhưng lừa được không ít người, dù bán ra, cũng tốt hơn so ngọc giản quý a. . . Có lợi nhất , buôn bán lời!"
Nghĩ tới đây, Bảo Nhạc lập tức hưng phấn, dứt khoát ngọc giản rác đi vào mấy cửa hàng đổi lấy ít mảnh giấy công pháp.
Cứ như cũng, hai ngày trôi qua trong nháy mắt, Bảo Nhạc trong hai ngày này, đi rất nhiều cửa hàng, dùng ngọc giản rác đổi không ít trang giấy, chính là ở trong cửa hàng pháp bảo, thủ đoạn này không có tác dụng. .
"Ai có thể nghĩ đến, pháp bảo Tinh Vẫn đế quốc, rõ ràng là vẽ ra. . ." Bảo Nhạc thở dài, nâng tay phải lên trong tay của hắn xuất hiện một trang giấy, trên đó vẽ một thanh kiếm.
pháp bảo, hắn phải lấy ra hơn mười kiện pháp khí rác mới miễn cưỡng đồng ý đổi. nhưng lúc này Bảo Nhạc cầm ở trong tay, như thế nào cảm giác mình Giống như một kẻ ngu. . .
"Mà thôi, ngày mai sẽ mở ra thí luyện rồi, hay về tĩnh tọa khiến tu vi của mình ở trạng thái đỉnh phong."
Bảo Nhạc lắc đầu, đưa hơn trăm trang giấy khác nhau ném vào trong Túi Trữ Vật, hướng về phía hội quán đi đến.
Rất nhanh đã trở lại, vừa muốn bước vào trở về phòng của mình thì lúc này, bên trong hội quán ra có một đám người đàm tiếu, người còn chưa tới nhưng âm thanh chuông lục lạc đã truyền tới, rơi vào trong tai Bảo Nhạc lúc này thì đám người và hắn đụng phải nhau ở cửa ra.
Trong đám người, người đứng đầu là người cường hãn Giống như nữ tử đeo mặt nạ lúc trước. nữ tử này chưa từng nói lúc trước cười, duyên dáng xinh đẹp, mặc một chiếc cung trang sặc sỡ, che đi dáng người tuyệt vời, cổ tay trắng nõn. Trên cổ tay mang theo một chiếc chuông, theo lúc đi lại mà âm thanh chuông vang thanh thúy vô cùng.
Mà bên cạnh nàng có bảy tám người , Bảo Nhạc thấy được Lập Lâm Tử, tiểu bàn tử, còn có một dáng người cao ngất, thần sắc ngạo mạn, hấp dẫn nhất chính là kiểu tóc buộc chặt vào nhau một cách khoa trương của y, sừng sững, từ xa nhìn lại, rất kinh người, tựa hồ cao lớn vô cùng. Đặc biệt, mái tóc của y dường như chứa thuật pháp đặc biệt, tỏa ra ánh sáng, vì cũng Bảo nhạc khi nhìn thấy người này, hắn ta đã bị choáng váng, như thể nhìn thấy một bóng đèn biết đi.
Trong cuộc đời của mình, dường như chỉ có tạ hải dương giàu keo xịt tóc mới có thể so sánh được với người này về kiểu tóc, tuy nhiên, sau khi so sánh kỹ lưỡng, Bảo Nhạc cũng phải thừa nhận rằng Tạ hải dương thậm chí còn xấu hơn cả người này.
"Tóc phát sáng?" Bảo Nhạc nói thầm một chút, đang muốn lạch người qua bọn họ đi vào trong hội thì Lập Lâm Tử nhìn thấy Bảo Nhạc , trong mắt mỉa mai lóe lên, hướng về phía bên người người tóc phát sáng , cười nói.
"Cao huynh, lúc trước không phải ngươi hỏi ta, rốt cuộc là ai phát rồ như thế, lại không biết xấu hổ dùng mười vạn hồng tinh buôn bán tư cách sao, là người này rồi, hắn chẳng những buôn bán tư cách, còn chém giết thí luyện giả Tử Kim văn minh, cướp đoạt tư cách!"
Lời Lập Lâm Tử vừa ra, người tóc phát sáng lập tức nhìn về phía Bảo Nhạc, mà ngay cả đôi mắt dễ thương nữ tử lục lạc chuông cũng quét qua rơi vào trên người Bảo Nhạc.
Bảo Nhạc nhướng mày, hắn vốn cũng không phải là người có thể nén giận, lúc này nghe được Lập Lâm Tử như thế nói, hắn lập tức lạnh nhạt nhìn sang.
"Lập Lâm Tử, nếu ngươi tiếp tục nói như cũng với ta, ta ra tay giết ngươi."
Lời nói của Vương Bảo rất bình tĩnh, nhưng vẻ mặt nghiêm túc cùng sát ý trong mắt khiến lời nói ban đầu của Lập lâm tử đột nhiên dừng lại. không biết tại sao trong lòng y có chút ớn lạnh.
Nói xong, không khiến ý tới Lập Lâm Tử, mà hướng tóc phát sáng và linh đang nữ tử nhẹ gật đầu, quay người đi vào trong hội quán. Lập Lâm Tử sắc mặt vô cùng khó coi nhìn chằm chằm vào bóng lưng Bảo Nhạc, trong mắt chớp đã động sát cơ, Giống như nhịn không được muốn ra tay, nhưng linh đang nữ tử một bên cũng nhìn bóng lưng Bảo Nhạc, bỗng nhiên nói.
"Lập Lâm Tử đạo hữu, ta khuyên ngươi không nên trọc tới hắn, hắn mới vừa rồi là cố ý chọc giận ngươi!"
"Ngươi đã quên nơi đây quy tắc sao, ngươi một khi chủ động ra tay, sẽ mất đi danh ngạch, mà mất đi danh ngạch , hắn muốn giết ngươi, tựa hồ không vi phạm rồi, quy tắc yêu không người có danh ngạch không thể ra tay trước!"
Linh đang nữ tử nhẹ giọng nói, trong ánh mắt nhìn về phía bóng lưng Bảo Nhạc có 1 tia hứng thú, không phải loại giữa nam nữ , mà là cảm giác tâm trí và thủ đoạn đối phương có thể tới tôi tớ của mình.
"Xen vào việc của người khác!" Đưa lưng về phía bọn Bảo Nhạc hắn đi vào hội quán, âm thầm vận chuyển Yểm Mục Quyết.