Ngay khi thhắn âm này vang lên, Bảo nhạc cảm thấy dựng tóc gáy. hắn đột nhiên nhìn xung quanh, trong phòng này ngoại trừ mình cũng không có người khác, ngay cả thần thức tràn ra cũng không nhìn ra được manh mối nhỏ nhất.
Và giọng nói đó dường như ảo giác của Bảo Nhạc, không còn lại xuất hiện qua, đến khi Bảo Nhạc cảnh giác nửa ngày, thậm chí thử nói thì phát hiện vẫn không đáp lại nên hắn mở túi trữ vật ra, nhanh chóng xem xét nhẫn trữ vật, sau đó nhăn mày.
Hắn khá chắc chắn lúc trước, mình không có nghe lầm giọng nói bén nhọn quen thuộc kia, bởi vì người kia cho hắn cảm giác Giống như tiếng cười của người giấy rời khỏi nhẫn trữ vật!
“Nó vẫn chưa rời đi… hay nó đã quay trở lại sau khi nó rời đi?” Bảo Nhạc cảm thấy không có gì trong chiếc nhẫn trữ vật ngoại trừ chiếc bình cầu nguyện và cây cung Tinh Hà, nhưng hắn mơ hồ cảm thấy, người giấy. . . Có lẽ ngay bên cạnh mình!
"Thôi được, người giấy nhất định có mưu đồ với ta, bằng không mà nói cần gì phải trở về!" Trầm ngâm , Bảo Nhạc ra vẻ nhẹ nhõm, lại khoanh chân ngồi tĩnh tọa, nhìn như điều chỉnh tu vi, nhưng trên thực tế các loại suy nghĩ đã chuyển động, thần thức vẫn bảo trì trạng thái tản ra.
Cứ như cũng, thời gian từ từ trôi qua, nửa ngày rất nhanh qua, mà trải qua nửa ngày, chiếc này không cần người giấy huy động, Giống như bị lực lượng nào đó dẫn dắt tiến lên. chúng thiên kiêu trên thuyền cũng đã có chỗ thích ứng, thậm chí một bộ phận người phần lớn rời phòng, hội tụ thành từng nhóm nhỏ.
Những này đoàn thể có lớn có nhỏ, ước chừng mười , trong đó Lập Lâm Tử gây dựng một, tiểu bàn tử cũng ở trong đó, còn có người đầu cao cao như thế.
Nhưng cũng có rất nhiều không khiến ý đến người bên ngoài, mà chỉ ở 1 mình, như nữ tử đeo mặt nạ và người tu sĩ áo đen người đầy sát khí băng lãnh. 2 trong 4 cường giả này khiến bảo nhạc rất chú ý, rõ ràng họ rất nổi bật và có màu sắc riêng của mình, lai lịch hiển nhiên sẽ rất bất phàm.
Linh đang nữ tử tử tử thì bên người hội tụ không dưới hai mươi người, tuy người cao không có trong số đó, nhưng những tên đó tụ tập ở bên người nữ tu sĩ này dù là trong mắt cất giấu hâm mộ, nhưng trong lòng vẫn khá thận trọng.
Về phần người tu sĩ nho nhã, Giống như đối với bên người luôn không quan tâm, bản thân 1 mình đã thành thói quen, chỉ cúi đầu đọc sách, y cũng không chú ý tới nhưng người tập trung quanh mình. Nhưng y hiển nhiên rất chú ý tới nhất cử nhất động của thí luyện, bất cứ lúc nào cũng có thể bước ra đầu tiên.
bởi vì đám người phân tán nên Bảo Nhạc cũng nghe được không ít người thấp giọng nghị luận, đương nhiên những nghị luận này phần lớn không phải bí mật gì, nên mới không che dấu, tỉ như hắn biết thân phận linh đang nữ tử!
" ở Bàng môn Thánh Vực , Cửu Phượng phái thống lĩnh tinh không vô tận , ở Thánh Vực này thực lực được xếp vào hàng thứ 3!"
Bảo Nhạc híp mắt lại. Hắn biết rõ, chỗ Cửu Phượng đối phương nói, là thế lực cường hãn vượt qua vô số lần Tử Kim văn minh sợ là so với Tạ gia chênh lệch cũng không lớn, đoán chừng nhưng liệt vào một cấp độ.
Đồng thời, Bảo Nhạc cũng phát hiện ra lai lịch của người tu sĩ nho nhã kia, người này ở một mức độ nào đó cũng là đồng hương. . . Bởi vì là đến từ tả đạo Thánh Vực, nhưng trong Thánh Vực tả đạo Cửu châu đạo là thế lực đứng đầu. y là đệ tử thân truyền duy nhất của một người phó Đạo Chủ nào đó!
Có thể nói, lấy thân phận y, trên cơ bản một câu. . . có thể khiến cho Tử Kim văn minh sợ hãi, dù sao Tử Kim văn minh phải lệ thuộc vào Cửu Châu đạo thống lĩnh.
Còn có người lai lịch của người tóc phát sáng tóc dài kia nữa, Bảo Nhạc cũng nghe người ta nói, người này đến từ Vị Ương đạo vực, , mới gia tộc thương nhân xuất hiện ngoài Tạ gia, thế lực Giống như không hề tầm thường, nhất là mấy ngàn năm gần đây , trên bố cục bên ngoài đã miễn cưỡng có thể tranh đoạt với Tạ gia.
Mà tại sao Tạ gia có thể khiến họ phát triển, trong này có nguyên nhân mà người ngoài không biết
“Lai lịch của mỗi người đều không đơn giản.”
Bảo Nhạc nhếch miệng, ra vẻ ông đây cũng không kém nhớ, thân là minh tử, sư huynh càng là đại năng, nói ra nhất định sẽ hù chết không ít người.
Nghĩ như cũng, của hắn thăng bằng không ít. đồng thời nhìn ra nữ tử đeo mặt nạ Giống như không muốn lộ ra thân phận, cự tuyệt và tất cả tiếp xúc mọi người. về phần người thanh niên mặc áo đen, cõng trường kiếm, sát khí băng hàn, Giống như không lai lịch không rõ, với tất cả mọi người tới gần đều quang cảnh giác địch ý và cảnh giác.
Những điều này khiến Bảo Nhạc mơ hồ nhìn ra một chút manh mối nhưng thời gian quá ngắn, chỉ có một ngày, bằng không mà nói nếu lâu dài một chút, Bảo Nhạc tin tưởng mình có thể thăm dò nhiều tin tức hơn.
Bảo Nhạc từ nơi này thông qua thần thức đi thám thính bên ngoài , tuy rằng có nhiều thứ hữu dụng với hắn nhưng lại biết rồi với người khác, nên không quá chú ý tới bọn họ, với bọn họn thì chú ý nhất. . . Ngược lại là lai lịch Bảo Nhạc!
Dù sao Bảo Nhạc xuất hiện, hắn dùng cách không phải kinh diễm tuyệt luân gì, nhưng trong mắt những người khác thì sự ghê tởm đã có thừa rồi
Nhưng nếu ghê tởm thì cũng thôi đi, hết lần này tới lần khác thực lực rõ ràng lại không tầm thường, thậm chí mơ hồ có thể so với bốn người thiên kiêu mạnh nhất kia, thế là tự nhiên sẽ làm không ít người tò mò.
"Tạ Đại Lục? Tạ gia? chưa nghe nói Tạ gia có 1 người như cũng, tên này. . . Khiến ta nhớ tới tên bất học vô thuật lại cực độ vô sỉ Tạ gia Tạ Hải Dương."
"Cướp đoạt Tử Kim văn minh danh ngạch? Ngay trước mặt các ngươi, dưới xuất thủ Hằng Tinh bị ngăn cản, vẫn cưỡng ép lên thuyền kẻ kia bắt sống?"
" sao?, Tinh Vẫn sứ giả không ngăn cản hắn lấy hồn linh quả! !"
"Còn khiến hắn chèo thuyền, dẫn động tiên lực tẩy tủy thân thể? !"
từng cọc từng cọc sự việc truyền ra , rất nhanh khi những này người biết được thì thần sắc động dung, thần niệm quét về phía phòng Bảo Nhạc , ngay cả linh đang nữ tử và người tu sĩ nho nhã, thanh niên mặc áo đen cũng như cũng, thật sự là mỗi một sự kiện Bảo Nhạc làm ra đều khiến người khác phải giật mình.
sự việc Chèo thuyền chưa bao giờ xảy ra, sự việăn hồn linh quả c, dù hắn không phải người đệ nhất, nhưng người đệ nhất thân phận quá cao, đến mức mọi người không thể không sinh ra so sánh và liên tưởng.
Lại thêm việc Bảo Nhạc buôn bán hồn linh quả, buôn bán danh ngạch đi thuyền. . . Tất cả điều này khiến những tu sĩ bỏ ra hồng ngôi sao sắc cổ quái.
"Gia hỏa này nghèo đến điên rồi?"
"Ta tin tưởng hắn là Tạ gia người! !"
"Ta cảm thấy hắn tám chín phần mười, là đệ đệ Tạ Hải Dương!"
Những nghị luận này âm thanh rơi vào Bảo Nhạc trong tai làm hắn ho khan một tiếng, định không ý định đi khiến ý tới, nhưng nghe được có người nói mình là đệ đệ Tạ Hải Dương, hắn có chút không vui, muốn xông ra nói rằng ông đây mới là ca ca.
Tuy nhiên, hắn không thể mạnh mẽ giải thích vấn đề, lại nghĩ rằng loại suy đoán này cũng tốt, vì cũng sau khi hừ 1 tiếng, Bảo nhạc không quan tâm lắm mà ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ biển giấy hắc ám bên ngoài
theo ánh mắt của hắn, có thể nhìn thấy một quả bóng khổng lồ lơ lửng trên biển giấy hắc ám ở đằng xa, nếu nhìn kỹ, có thể thấy quả bóng đó thực chất là một ngôi sao!
Trên thực tế, trong chuyến du hành ngày này, những hành tinh như thế này thường có thể được nhìn thấy trên Biển Giấy Hắc ám. Nó dường như ở một hướng khác so với biển giấy khi lần đầu tiên đến đây, vì cũng nên trước đây không có nhưng bây giờ nó thường được nhìn thấy ..
Bọn họ nhìn như không lớn, nhưng Bảo Nhạc có loại cảm giác, một khi bước vào đi vào sợ là sẽ gặp phải thiên địa nghịch chuyển, hóa thành thế giới.
" tinh cầu Phiêu phù ở trên mặt biển. . ." Trong lòng lẩm bẩm, hành trình trong ngày dần kết thúc, tốc độ thuyền chậm lại, không chỉ Bảo nhạc mà tất cả tu sĩ trên thuyền đều nhìn thấy cách đó không xa, Một ngôi sao độc nhất vô nhị!
Ngôi sao tựa như Giống như mộng ảo. lần đầu tiên nhìn có người gì cũng không nhìn thấy, có người lại chỉ có thể nhìn thấy một đoàn mê vụ, mà khi nhìn lần thứ hai thì hình tượng lại có chỗ cải biến, tựa hồ ngôi sao này đang biến hóa, nhưng biến hóa thế nào thì nhìn lâu một chút ,tất cả mọi người trong thuyền này có thể thấy rằng đó là một ngôi sao!
"Huyễn Tinh? !" Hai chữ này hiện lên ở đám người não hải lúc, viên Huyễn Tinh trong chốc lát bành trướng vô hạn, lấy ánh mắt không thể theo kịp, cực lớn đến cực hạn. thậm chí có 1 loại ảo giác rằng tựa hồ nó còn hùng vĩ hơn cả biển giấy hắc ám. Tiếp theo con thuyền nơi mọi người đang ngồi dường như bị nuốt chửng ... tiến vào!