Vương Bảo Nhạc con mắt lập tức nheo lại, trạng thái của hắn hiện tại để chông lại Hành Tinh cảnh không phải là thời điểm lý tưởng nhất, dù sao đòn sát thủ là bàn tay hành tinh đã dùng hết, Đế khải cũng đã mất đi Linh lực, cho nên lúc Hữu trưởng lão vọt tới trong nháy mắt, thân thể của hắn bỗng nhiên rút lui, tốc độ cực nhanh làm xuất hiện một dải tàn ảnh.
một cái chớp mắt khi hắn rút lui Hữu trưởng lão đã đuổi theo, tinh mang trong mắt Vương Bảo Nhạc lóe lên, tay phải nâng lên bấm niệm pháp quyết chỉ 1 chỉ, lập tức phạm vi trong 3000 trượng, mặt đất xuất hiện vô số phù văn, những phù văn này trong khoảnh khắc xuất hiện, huyễn hóa ra một thanh dao sắc bén,phóng thẳng tới chỗ Hữu trưởng lão như tên bắn
Từ xa nhìn lại, lưỡi dao sắc bén do những phù văn này biến ảo thành giống như nhận vũ, quét ngang khắp bát phương như gió bão, mặc dù không thể khiến Hữu trưởng lão trọng thương, nhưng hình thành trở ngại ngăn cản khiến tốc độ chậm lại là vẫn có thể!
Theo thanh âm nổ vang ngập trời quanh quẩn, Hữu trưởng lão bên kia sắc mặt âm trầm, theo hai tay đang bấm niệm pháp quyết thì có tia sáng bảy màu bùng lên liên tục quanh thân thể ông ta, mỗi một lần lập loè, ở chung quanh hắn sẽ truyền ra tiếng oanh minh, khiến lưỡi dao sắc bén chưa tới đều lập tức sụp đổ.
Mà mượn quá trình này, tốc độ Vương Bảo Nhạc rút lui cũng sắp đến cực hạn rồi, nháy mắt đã đến bên ngoài phạm vi 5000 trượng, trong mắt lóe lên hàn quang, tay phải bấm niệm pháp quyết 1 lần nữa chỉ về phía mặt đất.
Lập tức trong phạm vi 5000 trượng mặt đất kịch liệt chấn động, từng đạo cột sáng bao trùm bầu trời bộc phát như muốn biến nơi đây thành biển ánh sáng, khiến cho tốc độ Hữu trưởng lão Thiên Linh Tông, lại một lần nữa bị trì hoãn.
Những việc này. . . Đúng là Vương Bảo Nhạc ở chỗ này khoanh chân ngồi trong nửa tháng thời gian bố trí ra, nửa tháng này nhìn như không có hành động gì, nhưng trên thực tế dùng tâm trí Vương Bảo Nhạc, há lại có thể hoàn toàn tin tưởng ngọc bài Tạ Hải Dương, tự nhiên bố trí không phải ít.
Thậm chí nếu phải vì Hữu trưởng lão lúc tới triển khai thần thông hủy diệt phạm vi ngàn trượng, thì uy lực trận pháp của Vương Bảo Nhạc có thể tăng cường được không ít, nhưng dù như vậy cũng không sao trước khi thời gian điểm thì hắn đã bố trí nơi đây thành Thiên La Địa Võng!
Mà lại tuyệt đại đa số bên trong là thủ bút của Triệu Nhã Mộng, phối hợp với tu vi Vương Bảo Nhạc khiến uy lực của trận pháp lớn hơn nữa.
Cho nên trong khi lui, Vương Bảo Nhạc 1 lần nữa bấm niệm pháp quyết chỉ lên bầu trời, lập tức thương khung biến sắc, mây đen vần vũ, từng đạo tia chớp giống bị cả vùng đất và cột sáng dẫn dắt, lập tức ráng xuống, từ xa nhìn lại như muốn hóa thành Lôi Trì.
Không xem kết quả, thân thể Vương Bảo Nhạc không có chút nào dừng lại, lần nữa rút lui, trực tiếp đã đến vạn trượng, bấm niệm pháp quyết lại chỉ về phía mặt đất, kích phát thêm trận pháp, hắn cũng nhanh chóng hướng về ở bên trong ngọc bài bình an truyền ra thần niệm, lúc trước hắn có chỗ nghiên cứu vật ấy, mặc dù không được cụ thể, nhưng rõ ràng cái này ngọc bài này ẩn chứa công hiệu truyền âm.
"Tạ Hải Dương, ngươi nói cái gì mà bình cmn an ngọc bài, nửa điểm tác dụng cũng không có, giờ ta đang bị đuổi giết, đối phương nói, hắn không biết vật này!" Vương Bảo Nhạc mồm miệng luyến thoắng nhưng vẻ mặt lại rất bình tĩnh, ở phía xa Hữu trưởng lão Thiên Linh Tông gầm nhẹ, thân thể trần ngập ánh sáng bảy màu xông ra khỏi Lôi Trì cùng vùng đất ánh sáng với lưỡi dao sắc bén như phong bạo vây công, nháy mắt gào to mà tới, theo bảo nhạc niệm pháp quyết, lập tức trên mặt đất giữa hắn và Hữu trưởng lão, từng đạo ngọn núi nham thạch, theo mặt đất đâm lên nhìn như chông hình thành từng đạo ngăn trở khiến cho thân ảnh Hữu trưởng lão lại bị ngăn cản.
"Long Nam Tử!" Hữu trưởng lão trong mắt sát cơ bộc phát, nhất là trước khi Vương Bảo Nhạc xuất ra thẻ bình an, cho hắn áp lực cực lớn, cho nên lúc này sát cơ càng tràn ngập mạnh hơn nữa, hắn trực tiếp gầm lớn một tiếng, lập tức trên bầu trời mặt trời tràn ra ánh sáng chói mắt, tạo thành một chùm tia sáng, từ trên trời giáng xuống,bắn thẳng đến chỗ Vương Bảo Nhạc.
Vương Bảo Nhạc biến sắc, thân thể cấp tốc lui lại, đồng thời miễn cưỡng tránh đi, Hữu trưởng lão hai tay vỗ mạnh vào mi tâm, lập tức một tiếng sói tru lên, giống như từ hư vô truyền đến, kinh thiên động địa, sau lưng bất ngờ huyễn hóa ra một hư ảnh Xích Lang cực lớn, hư ảnh này trong chốc lát cùng Hữu trưởng lão dung hợp cùng một chỗ, hướng về phía Vương Bảo Nhạc xông mạnh đến.
Từ xa nhìn lại, thân ảnh Hữu trưởng lão như là một đạo xích mang, mạnh mẽ đâm tới, gào thét kinh thiên.
Tất cả bức tường ngọn núi nhô lên đều vô pháp ngăn cản, dễ như trở bàn tay nhao nhao nứt vỡ, dù tốc độ Vương Bảo Nhạc bộc phát rút lui nhưng không ngừng bấm niệm pháp quyết, trận pháp bản thân bố trí đều kích phát toàn bộ nhưng tác dụng không lớn, sau một cái chớp mắt, bị Hữu trưởng lão trực tiếp đuổi theo đã đến gần, hướng về phía Vương Bảo Nhạc mở cái miệng rộng muốn mạnh mẽ thôn phệ
" chết đi!"
"Tạ Hải Dương! !" Vương Bảo Nhạc sắc mặt đại biến, hướng về phía ngọc bài bình an hét lớn một tiếng, có lẽ là tiếng hô hữu dụng hoặc có lẽ là do công hiệu của thẻ ngọc , lúc Hữu trưởng lão kia khí thế ngập trời thôn phệ, thẻ bài đột nhiên bộc phát ra ánh sáng trắng, ánh sáng này lập tức hướng ra phía ngoài khuếch tán, trực tiếp bao phủ thân ảnh Vương Bảo Nhạc ở bên trong, hóa thành một cái quả cầu ánh sáng to lớn!
một khắc Lúc quả cầu ánh sáng hình thành, Hữu trưởng lão biến ảo thành hung lang Xích sắc miệng lớn, cũng cắn tới, nhưng trong một cái chớp mắt, theo tiếng răng rắc truyền ra 1 tiếng kêu thảm thiết truyền ra
tiếng Vỡ vụn không phải Vương Bảo Nhạc, mà là. . . Hữu trưởng lão Thiên Linh Tông, Miệng xích lang trức tiếp bị vỡ nát, như cắn phải khối đá vô cùng cứng rắn làm hàm răng vỡ vụn, cái cằm nổ tung, khi hắn thân ảnh ông ta ngưng tụ một lần nữa thì thần sắc mang theo sự hoảng sợ tột độ, bỗng nhiên rút lui.
Cho đến lui ra phía sau ngoài trăm trượng, Hữu trưởng lão bước chân mới dừng lại, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng của hắn cũng tràn ra máu tươi, trong mắt như có hỏa diễm lúc thiêu đốt, gắt gao nhìn chằm chằm vào Vương Bảo Nhạc trong quả cầu ánh sáng.
Thân thể lại xông ra lần nữa phóng thẳng đến quả cầu ánh sáng triển khai đòn sát thủ, theo thân thể được bao bọc bới hào quang 7 màu va chạm tiếng nổ vang vọng khắp không gian, mà quang cầu không tổn hao gì, ngược lại Hữu trưởng lão, lúc này đây không ngừng hứng chịu phản chấn, 1 lần nữa phun ra máu tươi, cuối cùng hắn lại không tiếc một cái giá lớn lần nữa vận dụng uy lực của mặt trời nhân tạo, hóa thành chùm tia sáng hàng lâm nhưng vẫn như trước không thể làm gì được quả cầu ánh sáng của bảo nhạc
Tất cả điều này, lại khiến cho Hữu trưởng lão nội tâm phát điên, con mắt đỏ ngầu.
Về phần Vương Bảo Nhạc bên trong quả cầu, giờ phút này lại nhẹ nhàng thở ra, ánh mắt xuyên qua quả cầu ánh sáng nhìn nhau với Hữu trưởng lão, bấy giờ hắn lại lần nữa cầm ngọc bài bình an, hung hăng mở miệng.
"Tạ Hải Dương! !"
Lúc này đây, thanh âm Tạ Hải Dương truyền ra từ bên trong, quanh quẩn trong đầu Vương Bảo Nhạc.
"Bảo Nhạc huynh đệ, chuyện này sẽ ta lập tức điều tra, nhất định cho ngươi một cái công đạo, hừ. . . Dám bỏ qua thẻ bài bình an Tạ gia, đúng là khiêu khích uy nghiêm của Tạ gia ta mà!" Tạ Hải Dương nói đến phần sau, bên trong ngôn từ đã lộ sát cơ, Vương Bảo Nhạc sau khi nghe được, con mắt hơi lóe lên, sau đó không hề truyền âm, mà là ngẩng đầu cười lạnh nhìn bên ngoài qua quả cầu thấy sắc mặt vô cùng khó coi của Hữu trưởng lão.
Hữu trưởng lão giờ phút này nội tâm cũng đã điên cuồng, hắn cũng không biết mình như thế nào lại giết 1 linh tiên khó khăn tốn sức như thế, lúc trước khi ở Hằng Tinh Thần Mục cũng thì thôi đi, hôm nay mình đang sân nhà, lại vẫn như thế, đồng thời miếng thẻ bài bình an trong truyền thuyết kia cũng làm cho hắn có cảm giác bất an mãnh liệt, nhất là hắn chứng kiến Vương Bảo Nhạc trong quả cầu ánh sáng vừa rồi cầm ngọc bài giống như đang truyền âm cho ai đó làm cảm giác bất an càng trở lên tràn ngập
Cuối cùng khi cảm giác bất an và bực bội hòa vào nhau thì Hữu trưởng lão Thiên Linh Tông gào thét một tiếng, sau khi nhìn Vương Bảo Nhạc chằm chằm, lại cắn răng xoay người bay thẳng lên bầu trời, mục tiêu là hằng tinh nhân tạo.
Hắn đã quyết định, trở lại hằng tinh nhân tạo, mượn nhờ Hằng Tinh chi lực lập tức liên hệ lão tổ văn minh Hằng Tinh, dù như vậy sẽ khiến cho việc Thiên Linh Tông thất bại bị lộ, cũng làm nổi bật sự bất lực của mình, nhưng hôm nay áp lực của hắn quá lớn, đã bất chấp tất cả, thật sự là trong minh minh cảm giác nguy cơ lại khiến cho hắn có loại dự cảm không ổn.
"Lão tử không chơi nữa về tử kim văn minh, ai muốn giết tên long nam tử này thì đi mà giết!" Hữu trưởng lão nội tâm ủy khuất, tốc độ cực nhanh, trong chốc lát thân ảnh biến mất trong mắt Vương Bảo Nhạc.
Trong quả cầu ánh sáng, Vương Bảo Nhạc ngẩng đầu nhìn qua Hữu trưởng lão bỏ đi, con mắt chậm rãi nheo lại.
"Xem ra Tạ Hải Dương quả thật là đang đào hố, lừa bịp không phải ta, mà là Hữu trưởng lão. . . Đối phương xem như tuân theo thẻ bình an hóa giả nguy cơ trong tích tắc nhưng lại tỏ ra khinh địch để ta gặp nguy hiểm, từ đó cũng nói rõ Tạ Hải Dương cường đại đây là đang khoe cơ bắp à?" Vương Bảo Nhạc trong mắt lộ ra suy tư.
"tương tự như vậy, nếu đối phương không tuân theo, như vậy Tạ Hải Dương cũng có lý do để ra tay. . . hắn cũng vẫn khoe được sự cường hãn của mình!" Những ý niệm này lúc Vương Bảo Nhạc trong óc hiện lên về sau, hắn tay phải nâng lên lại có một đoàn sương mù, theoTúi Trữ Vật của hắn một chiếc pháp hạm bên trong bay ra, khi đã ra bên ngoài thì nhanh chóng ngưng tụ biến thành 1 vương bảo nhạc thứ 2!