"Cẩn thận sẽ không gây ra sai lầm lớn!" huyễn hóa ra mới là bản nguyên pháp thân chính thức Vương Bảo Nhạc, dựa theo kế hoạch vốn có của hắn, do không tin nhiệm đối với Tạ Hải Dương, cho nên hắn phân ra 1 phân thân khác, pháp thân chính thức, thì bị phân thân đưa vào trong Túi Trữ Vật.
Sở dĩ pháp thân chính của hắn không ở xa mà là trong Túi Trữ Vật, là bởi vì nếu đối phương điều tra thì thứ ông ta nhìn thấy hẳn là phân thân thứ 2 ở bên ngoài, mà bỏ qua Túi Trữ Vật chứa pháp thân chính
Nó giống như chồng 2 luồng ánh sáng, dùng 1 luống ánh sáng này để che luồng ánh sáng khác, tác dụng rất tự nhiên, thậm chí Vương Bảo Nhạc còn hung ác đưa 1 nửa bản nguyên của mình vào phân thân thứ 2 này để làm cho nó giống thật hơn và sức mạnh chiến đấu cũng không tệ.
Tuy nhiên, tất cả những điều này không phải là không có sai sót, nếu cẩn thận nhìn kỹ thì vẫn có thể nhìn ra mánh khóe.
Cho nên Vương Bảo Nhạc vì phòng ngừa việc này, trước tiên lấy thẻ bình an ra, hấp dẫn sự chú ý đối phương sau đó lại bỏ chạy dẫn đối phương đuổi theo, rồi triển khai cả trận pháp hấp dẫn đối phương chú ý khiến cho Hữu trưởng lão căn bản là không rảnh đi suy tư quá nhiều
Thậm chí bên trong kế hoạch của hắn, nếu phân thân thứ 2 của hắn chết, Hữu trưởng lão nhất định muốn đồ trữ vật, mà thời điểm hắn kiểm tra chính là lúc đánh lén tốt nhất.
Mặc dù đánh lén do tu vi chênh lệch nên Vương Bảo Nhạc không không thể giết Hữu trưởng lão nhưng có thể thừa dịp bất ngờ lại khiến cho hắn bị thương, do đó tự cho mình cơ bỏ chạy 1 ít thời gian hẳn là vẫn có thể được!
Đây là kế hoạch chính của Vương Bảo Nhạc, kể từ đó, mặc kệ thẻ bình an của Tạ Hải Dương là thật là giả, hắn đều đứng trong cục diện có lợi cho bản thân.
Nhưng bây giờ, những sự chuẩn bị này là vô ích
Cho nên sau khi xuất hiện, Vương Bảo Nhạc tay phải nâng lên túm một trảo, lập tức thân ảnh bên ngoài hóa thành sương mù tiến tới dung nhập ,những trữ vật kia đều lục tục bay tới, một lần nữa đeo trên người hắn.
"Tạ Hải Dương, vì người muốn khoe cơ bắp, như vậy ta sẽ chờ tin tức của ngươi!" Vương Bảo Nhạc thì thào nói nhỏ, khoanh chân ngồi xuống, yên lặng chờ đợi.
Hắn chờ cũng không lâu. . . Bởi vì sau khi hắn ngồi xuống, Hữu trưởng lão trong tinh không đang bay nhanh trở về Hằng Tinh không đợi hắn mượn nhờ Hằng Tinh để liên hệ với lão tổ văn minh, trên hằng tinh nhân tạo đột nhiên có chấn động truyền tống, không bị khống chế tự động mà mở ra.
Một màn này, lại khiến cho Hữu trưởng lão sắc mặt đại biến, thân thể nhanh chóng rút lui, trong mắt cũng lộ ra bất an mãnh liệt, nhưng này cảnh giác, ngay sau đ hóa thành hoảng sợ, bởi vì lúc trong mắt của hắn, phía trước hắn ở bên trong hư vô, theo gợn sóng truyền tống hiện lên, một thân ảnh thanh niên, từ từ từ bên trong đi ra.
Thanh niên này tđầu ngắn, thoạt nhìn tuổi không lớn lắm, chiều cao trung bình, trên đầu có rất nhiều keo xịt tđầu, dưới hào quang chiếu rọi lại trở lên sáng bóng, lúc này xuất hiện đi ra như một tia sáng khiến người lần đầu thấy đều không tự chủ được bị mái tđầu của hắn thu hút.
Sau khi xuất hiện vào lúc này, hắn đầu tiên là nhìn xung quanh, sau đó ánh mắt rơi vào hữu trưởng lão, vẻ mặt cảnh giác, không giấu được sự kinh hãi.
"Xin chào!"
"Ngươi là ai! !" Hữu trưởng lão hô hấp dồn dập, dù bên trong cảm thụ của hắn ở, đối phương tu vi chỉ là Luyện Khí, Trúc Cơ cũng không phải, cang như vậy, nội tâm của hắn lại càng hoảng sợ, thật sự quá không phù hợp lẽ thường rồi, hắn tuyệt đối không tin có tu sĩ Luyện Khí, có thể làm được trình độ truyền tống tới nhường này.
Thậm chí nội tâm của hắn, lúc này đã mơ hồ đã có đáp án, có thể hắn không muốn tin, cũng không thể tin được.
Tạ Hải Dương giống như khôngchú ý tới hoảng sợ trong mắt Hữu trưởng lão, mỉm cười sau đó, ngữ khí ôn hòa, như là Thương gia đang bán thứ đồ vật bình thường, cười nói.
"Kẻ hèn này Tạ Hải Dương, vị đạo hữu này, có muốn cân nhắc trở thành VIP của Tạ gia chúng ta hay không? Chỉ cần ngươi mua tư cách VIP, ngươi chính là VIP rồi, gặp được vấn đề gì sẽ được miễn, Tạ gia chúng ta sẽ phục vụ toàn bộ yêu cầu của ngươi."
"VIP ?" Đang nghe đối phương nói dòng họ, Hữu trưởng lão thiên linh tông sắc mặt tái nhợt, trong mắt hoảng sợ hơn nữa, nhìn như trong lúc vô tinh lại lui về phía sau vài bước, nhưng trên thực tế lại dấu tay phải ở phía sau đang nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, ý đồ điều khiển hằng tinh nhân tạo.
"Đúng vậy, chỉ cần 10 triệu hồng tinh, là được rồi." Tạ Hải Dương cười nói
"Có thể cho ta chút thời gian để ta gom góp. . ." Hữu trưởng lão thiên linh tông thần sắc đắng chát, chần chờ nói ra.
"Tức là bây giờ ngươi không mua không nổi? Vậy thì xử lý là tốt rồi, aizz, kỳ thật ta cũng thấy mấy quy củ kia của nhà chúng ta rất phiền hà, rõ ràng là tới gây sự nhưng lại vẫn phải tìm 1 cái lý do” Tạ Hải Dương vốn vẻ mặt hay tươi cười, nhưng sau một lát, lúc nói xong câu đó sau đó, trong mắt hắn như là ẩn chứa lưỡi dao sắc bén
"Ngươi mua không nổi thân phận khách quý Tạ gia ta, rõ ràng còn trông thấy ta Tạ gia thẻ bình an, không ngoan ngoãn cút xa 100 năm ánh sáng lại vẫn dám ra tay?"
Lời nói này giống như thiên lôi khiến cho Hữu trưởng lão thiên linh tông sắc mặt nháy mắt không nửa điểm huyết sắc, thân thể rút lui 1 lần nữa, tay phải bấm niệm pháp quyết tốc độ nhanh hơn, nội tâm càng hoảng sợ, muốn giải thích.
"Ta. . ."
"Cho ngươi một canh giờ chuẩn bị hậu sự, một canh giờ sau, ngươi tự sát đi, nhớ rõ cho người đưa ngươi thủ cấp đến Tạ gia chúng ta." Không để ý tới Hữu trưởng lão giải thích, Tạ Hải Dương nhàn nhạt nói, trong thanh âm mang theo sự chân thật, một lời giống như có thể quyết sinh tử, hắn xoay người đi về phía hư vô giống như phải rời đi.
Mà lời của hắn lúc này như có trăn vạn thiên lôi oanh kích trong tâm thần của hữu trưởng lão, khiến cho thân thể của hắn run rẩy, lập tức trong mắt tràn ngập tơ máu, cảm giác ủy khuất gặp phải vưởng bảo nhạc lúc trước đó với hiện tại đến bước đường cùng, khiến cho cả người hắn ở vào một loại trạng thái gần như sụp đổ và điên cuồng.
Lúc loại trạng thái này xuống, trong mắt của hắn đã nổi lên sự hung tàn và điên cuồng, nhất là lúc trước hắn đã thành lập liên hệ cùng với hằng tinh nhân tạo 1 lần nữa phát hiện đối phương tới 1 mình , tu vi cũng không phải giả, cho nên hắn nảy sinh hung ác và liều mạng, bởi vì hắn biết rõ. . . người Tạ gia tìm tới, như vậy hai bên trái phải đều sẽ phải chét, đã như thế. . . Không bằng đánh 1 trận!
Nếu thành công, bản thân dù là chạy trốn đến tận đẩu tận đâu thì cũng tốt hơn sống mà bị người ta ép tới chết!
Nghĩ tới đây, Hữu trưởng lão sát cơ trong mắt bắn ra, hét lớn một tiếng.
"Khinh người quá đáng! !" lời đang nói mà tay phải của hắn đã nâng lên, mạnh mẽ chỉ ra 1 chỉ, hành tinh nhân tạo lập tức lắc lư điên cuồng, một cỗ lực lượng kinh thiên bỗng nhiên tràn ngập hướng về phía Tạ Hải Dương, trực tiếp trấn áp, khí thế của nó mạnh mẽ giống như có thể hủy diệt vạn vật hình thần câu diệt.
Lập tức bốn phía lực lượng cuồng bạo nổ vang phóng tới, Tạ Hải Dương thần sắc như trước như thường, thậm chí đầu cũng không ngoảnh lại, chỉ là ho nhẹ một tiếng, lập tức theo phía sau lưng của hắn, sau lưng đột nhiên duỗi ra 1 bàn tay hư ảo, hướng về phía thần sắc dữ tợn Hữu trưởng lão, nhẹ nhàng một chỉ.
Chỉ là một chỉ, con mắt Hữu trưởng lão phút chốc trợn to, thân thể run lên bần bật, trong mắt sự hung tàn và điên cuồng cũng không kịp tán đi, thậm chí giống như ý thức đều chưa kịp phản ứng thì thân thể của hắn đã trực tiếp. . . Từng khúc vỡ vụn, sau một nhịp thở thì ầm ầm sụp xuống, rơi xuống đất ngày lúc đó đã trở thành tro bụi, thần hồn đều không thể chạy ra, tan thành mây khói!
Không phải là bị ngoại lực giết chết, mà là Hành Tinh trong cơ thể hắn, lúc đó tự động vỡ vụn, trong đó ẩn chứa lực cắn trả khiến cho hắn không bất kỳ tránh né và phản kháng khả năng!
Mà theo cái chết của hắn, bởi vì quyền hạn biến mất, phong ấn văn minh địa linh lúc này ảm đạm, trong chốc lát tán đi
Từ đầu đến cuối, Tạ Hải Dương đều không quay đầu lại chút nào, như trước đi về hướng hư vô, theo truyền tống mở ra, hắn nhàn nhạt truyền ra lời nói.
"Xem ra thật sự là chán sống, một canh giờ cũng không biết quý trọng."
Và lúc đó, lúc Hữu trưởng lão tử vong, địa linh phong ấn biến mất, Vương Bảo Nhạc khoanh chân ngồi ở trong quang cầu, con mắt mở ra, hắn cảm nhận được phiến văn minh địa linh xảy ra biến hóa, ánh mắt lóe lên, đứng dậy phất tay hào quang thẻ bình an tán đi, lúc nhìn xa tinh không, ánh mắt của hắn lộ ra tia sáng kỳ dị.
"Phong ấn biến mất?" Vương Bảo Nhạc thì thào, trong tay thẻ bình an trong, cũng truyền ra thanh âm nhiệt tình Tạ Hải Dương.
"Bảo Nhạc huynh đệ, vấn đề đã giải quyết, ngươi xem lúc trước ta nói rồi, tối đa nửa tháng, cởi bỏ phong ấn, thế nào, ta Tạ Hải Dương làm việc vẫn còn đáng tin cậy phải không?"
"Hữu trưởng lão thiên linh tông đang ở đâu?" Vương Bảo Nhạc nheo lại mắt, trầm ngâm sau đó hỏi một câu, mà Tạ Hải Dương hiển nhiên đang chờ Vương Bảo Nhạc nói, vì vậy nở nụ cười, dùng một loại ngữ khí tùy ý mà nói
"Hắn bị tự sát rồi."