Nghĩ tới đây, Vương Bảo Nhạc cẩn thận nhớ lại lúc trước cùng nói chuyện với tạ hải dương, sau khi trầm ngâm 1 lúc lâu thì ánh mắt của hắn lóe lên, nghĩ đến đối phương đã từng nói một câu.
"Tạ Hải Dương nói, Tạ gia bọn hắn, không thể không có lý do gì, ỷ lớn hiếp nhỏ..." Câu nói này, trước đó Vương Bảo Nhạc cảm thấy nghi ngờ, nhưng giờ phút này vừa phân tích, hắn có cảm giác, suy đoán bản thân có hơn phân nửa khả năng là thật.
"Là đào hố cho Hữu trường lão Thiên Linh tông? Hay là đào hố cho ta?" Vương Bảo Nhạc nheo lại mắt, lại suy tư 1 phen, bỗng nhiên mỉm cười, khoanh chân ngồi xuống nhắm mắt, mặc cho thời gian từng ngày trôi qua, không liên lạc với Tạ Hải Dương hỏi thăm về tiến độ phá vỡ phong ấn.
Tạ Hải Dương cũng không tiếp tục liên lạc với hắn nữa, giống như hai người đều không hẹn làm vậy, cứ như quên mất việc này, mười ngày nhanh chóng qua đi, cho đến ngày thứ mười một, viên mặt trời nhân tạo treo trên cao trong tinh không kia, đột nhiên ánh sáng thêm phần sáng tỏ 1 chút mà việc chỉ xảy ra trong nháy mắt thì khôi phục như thường, nhưng ánh mắt Vương Bảo Nhạc lại là trực tiếp mở ra, ngẩng đầu nhìn về phía thái dương.
Đồng thời cùng thời điểm ánh mắt của hắn mở ra, bên trong hằng tinh nhân tạo, c Hữu trường lão Thiên Linh tông ngồi chữa thương bên trong linh trì, con mắt cũng bỗng nhiên mở ra, trên mặt tươi cười, thân thể cũng chầm chậm đứng lên, théo quá trình ông ta đứng dậy, tu vi Hành Tinh lưu chuyển khắp toàn thân, ầm ầm bộc phát, tất cả thương thế đã hoàn toàn khôi phục, thậm chí còn có một chút tinh tiến.
Điều này khiến Hữu trường lão đáy lòng phấn chấn, đối với việc đuổi giết Vương Bảo Nhạc nhất định phải làm cho bằng được, dù cho đến nay hắn đã hạ lệnh tìm kiếm bảo nhạc nhưng từ đầu đến cuối không có phản hồi lại, nhưng hắn biết rất rõ bằng vào khả năng của văn minh địa linh mà tìm được long nam tử thì việc này mới là cổ quái.
"Long Nam Tử, tử kỳ của ngươi, đã đến!" Hữu trường lão ngạo nghễ tự nói, tay phải bấm niệm pháp quyết chỉ 1 chỉ về phía hư vô, lập tức hằng tinh nhân tạo khẽ run lên, tiếp theo một cái chớp mắt trước mặt bên phải trưởng ông ta, trực tiếp bỗng xuất hiện một bức tinh đồ.
Cái này tinh đồ hiện rõ chính là toàn bộ văn minh địa linh, đã bao hàm tất cả ngôi sao đang xuất hiện trong nháy mắt, thần niệm Hữu trường lão, cũng trực tiếp tràn ra, dung nhập vào bên trong tinh đồ,thần thức bộc phát mấy lần trực tiếp từ hằng tinh nhân tạo bên trong tản ra, hướng về toàn bộ văn minh địa linh, ầm vang lan ra bao trùm 8 phương.
Theo thần niệm trong chốc lát khuếch tán, bao phủ toàn bộ văn minh địa linh ở bên trong, cẩn thận tìm tòi, không buông tha mỗi một ngôi sao, không buông tha mỗi một sinh linh, thậm chí ngay cả thiên thạch và bụi bặm bên trong tinh không, cũng đều dưới thần niệm giống như trong suốt, chỉ là... Theo thời gian từng giờ trôi qua, ban đầu Hữu trường lão tràn đầy tự tin nhưng dần dần lông mày ông ta chậm rãi nhăn lại, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
Hắn thần niệm đã bao trùm toàn bộ văn minh địa linh nhưng đã tiến hành năm lần điều tra toàn bộ phạm vi nhưng lại không tìm được Vương Bảo Nhạc! !
Hắn rất xác định, phong ấn không có bị phá, kể từ đó, đối phương không có khả năng rời đi, nhất định vẫn là bị vây ở trong văn minh địa linh này, có thể mình không tìm tới, như vậy thì chỉ có một đáp án, Long Nam Tử này... có 1 loại thủ đoạn ấn dấu hoàn toàn nào đó!
Trên thực tế cũng đúng là như thế, bản nguyên pháp thân Vương Bảo Nhạc, có thể biến hóa khí tức, trừ phi là chân chính đại năng Hằng Tinh, bằng không mà nói muốn phát hiện hắn ẩn dấu độ khó rất lớn.
Thậm chí thần niệm Hữu trường lão đã mấy lần đảo qua chỗ bảo nhạc ngồi mà hắn cũng không có ẩn núp, chỉ bình tĩnh ngồi đó ngẩng đầu nhìn vầng mặt trời nhân tạo.
Nhưng bảo nhạc cũng biết rõ, bản nguyên pháp thân của mình coi như mệnh mẽ thì hắn cũng có 1 sơ hở lớn đó là hắn dù sao cũng không phải người văn minh địa linh, cùng sinh mệnh nơi đây không có liên quan gì, ví như nơi này là văn minh bình thường cũng thôi đi, Vương Bảo Nhạc cảm thấy mình muốn ẩn dấu thì vẫn có thể làm rất hoàn mỹ.
Nhưng nơi này... Là hằng tinh nhân tạo, việc sống chết của người nơi này, thậm chí là tu vi, đều là Hằng Tinh nắm giữ, cho nên Hữu trường lão muốn tìm được mình thì chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
"Tạ Hải Dương đào hố... Có nên tin tưởng hắn không nhỉ?" bảo nhạc Thu hồi ánh mắt, không đi để ý tới thần niệm Hữu trường lão, trong đầu lại lần nữa hiện lên cảnh cùng Tạ Hải Dương giao dịch.
Trong khi hắn đang suy tư thì bên trong hằng tinh nhân tạo sắc mặt Hữu trường lão càng phát ra vẻ âm trầm khó coi, sau một lúc lâu hắn hừ lạnh một tiếng, thở sâu sau hai tay nâng lên bấm niệm pháp quyết, càng là không tiếc tu vi, trực tiếp phun ra một ngụm sinh mệnh bản nguyên, dung nhập bên trong tinh đồ trước mặt khiến triệt để kích phát uy lực hằng tinh nhân tạo, triển khai cấp độ cao hơn nữa để quét hình điều tra!
Hắn biết, Long Nam Tử hiển nhiên là có thủ đoạn đặc thù, làm mình không cách nào tìm được, nhưng không cần biết dù hắn tìm không thấy Long Nam Tử nhưng hắn có thể tìm tòi mọi thứ bên trong văn minh địa linh, trừ khi là long nam tử có thể thay đổi hình thái tồn tại bằng không bất kể là vật thể có hay không sinh mệnh từ hạt cát cho đến vạn vật.
Văn minh tử kim sáng tạo Hằng Tinh này, trình độ nào đó tựa như khí linh có sinh mệnh và linh trí, giống như là siêu máy tính Liên Bang, tất cả tồn tại bên trong địa linh văn minh trong 1 chớp mắt xuất hiện được Hằng Tinh nhớ kỹ, tạm thời sinh ra liên hệ để lại ấn ký vô hình.
Cho nên... nhìn lại Bên phải trưởng lão, văn minh địa linh như là một bức họa, trước một hơi hình tượng ngưng kết, sau một hơi bài trừ hết thảy vạn vật cùng nơi này không hợp cách, sẽ rõ ràng.
Giống như là điểm đen trên giấy đen nhìn thì không thể tìm được, nhưng nếu biến giấy đen thành giấy trắng, như vậy sẽ nhìn rõ điểm đen hơn bao giờ hết.
Bởi vì cho dù hình dạng che dấu kinh người đi nữa nhưng từ bản chất mà nói, Vương Bảo Nhạc không cách nào ẩn dấu hình thái tồn tại
Để làm được việc này ở hằng tinh nhân tạo dù cũng phải hao phí 1 lượng không nhỏ sinh mệnh bản nguyên của hữu trưởng lão nhưng công hiệu lại rất kinh người, một cái chớp mắt tiếp theo, Hữu trường lão thấy trên tinh đồ trước mặt, tất cả quang mang đều biến mất về sau chỉ xuất hiện duy nhất 1 điểm sáng.
"Long Nam Tử!" Hữu trường lão cười lớn, thân thể tiến về phía trước một bước, trong sát na biến mất.
Cơ hồ trong nháy mắt khi hắn biến mất, Vương Bảo Nhạc đang khoanh chân ngồi trên ngọn núi ở ngôi sao kia, thân thể trực tiếp rút lui ra phía sau, nhoáng cái đã na di đi ngàn trượng, mà một khắc khi thân thể của hắn na di có một cỗ lực lượng kinh thiên nổ vang từ trên trời hạ xuống, hóa thành 1 cột sáng bao trùm ngàn trượng, trực tiếp rơi vào nơi trước đó Vương Bảo Nhạc ngồi tĩnh tọa trên ngọn núi.
Trong chốc lát sau tất cả tồn tại bên trong ngọn núi này như phân giải, trực tiếp biến mất, trở thành tro bụi...
Mà thân ảnh Hữu trường lão Thiên Linh tông, bấy giờ, xuất hiện ở trên bầu trời, cúi đầu khinh miệt nhìn về phía Vương Bảo Nhạc, nhàn nhạt mở miệng.
"Long Nam Tử, ngươi có di ngôn gì không?"
Ở phía sau hắn, trên bầu trời mặt trời nhân tạo, lúc này ánh sáng cũng bỗng nhiên bộc phát , tạo thành uy áp, bao phủ 8 hướng, khiến cho trong lòng Vương Bảo Nhạc sinh ra cảm giác nguy cơ mãnh liệt, nhưng thần sắc của hắn không có mảy may kinh hoảng, ngược lại có chút cổ quái, ngẩng đầu nhìn Hữu trường lão Thiên Linh tông đang vô cùng đắc ý kia, không trả lời đối phương mà là tằng hắng một cái, từ trong Túi Trữ Vật lấy ra ngọc bài màu trắng, giơ lên cao.
"Thiên Linh tông Hữu trường lão, trông thấy tấm thẻ này không, còn không mau quỳ xuống dập đầu cho ba ba, cút xa một trăm năm ánh sáng cho ta!"
Hữu trường lão sững sờ, giọng điệu bố đời của Vương Bảo Nhạc khiến sát cơ trong mắt của hắn ầm ầm bộc phát, ánh mắt cũng không khỏi rơi vào trên tấm thẻ kia, liếc mắt thấy được phù văn trên đó, trong đầu ông ta hiện lên hai chữ bình an.
"Đây là..." Một màn này, khiến thân ảnh ông ta ban đầu còn muốn xông tới không khỏi dừng lại sắc mặt đại biến, ông ta không biết tấm thẻ kia, nhưng lại đã nghe nói qua, hô hấp trở nên dồn dập, ông ta nhớ lại, truyền thuyết đạo vực có một loại thẻ, gọi là thẻ Bình An, là đại thế lực nhập trời cổ lão Tạ gia phát ra.
Phàm là người lấy thẻ bài này ra , bất kỳ người nào cũng không được làm tổn thương may may, bằng không mà nói... chính là đại địch của tạ gia!
Chỉ là... Tạ gia quá to lớn, nếu ví tạ gia như thái dương thì văn minh tử kim chỉ là ngôi sao không những thế mà còn là ngôi sao rất bé về phần hữu trưởng lão thì ngay cả bụi bằm cũng không bằng.
Loại chênh lệch này, cũng khó tránh khỏi sinh ra sự kính sợ và cảm giác xa vời, mà cảm giác xa vời đại biểu cho sự không chân thật cùng kích cỡ tăng lên của lá gan.
Nhất là điều này lại đang xảy ra ở 1 nền văn minh địa linh xa xôi, bởi vì một cái thẻ bài, mình từ bỏ truy sát, ngoan ngoãn cút xa trăm năm ánh sáng, loại sự tình này... Hữu trường lão làm không được!
Cho nên sau khi nội tâm xoắn xuýt, sát cơ của hắn ngược lại càng cường liệt hơn gầm nhẹ một tiếng.
"Giả thần giả quỷ, lão tử không biết vật này!" lời vừa nói ra tu vi của ông ta toàn diện bộc phát, thân ảnh hóa thành cuồng phong bão táp, hướng về phía vương bảo nhạc ầm ầm phóng tới!