Mặc dù có chút bớt tức giận, nhưng hành vi ăn ba nhà khi đó của Tạ Hải Dương này, vẫn làm đáy lòng ấm ức , mặc dù biết việc thương nhân thì trục lợi nhưng vẫn cảm thấy bị tổn thương
"Hải Dương huynh đệ, ta coi ngươi là bằng hữu của ta mà ngươi lại bán đứng ta. . ." Vương Bảo Nhạc nhẹ giọng mở miệng, trong thanh âm lộ ra sự chân thành, càng ẩn chứa một chút thương cảm nhưng rơi vào trong tai Tạ Hải Dương thì lại khiến cho hắn có chút trầm mặc, cuối cùng nở nụ cười khổ.
"Bảo Nhạc huynh đệ, chuyện này. . . Là ta sai, coi như ta thiếu ngươi một nhân tình."
"Được rồi, ngươi mới vừa nói định đưa ta chút tài nguyên, tài nguyên này ta cũng không cần, coi như là. . . hiện tại ta gặp 1 chút phiền toái nhỏ, người xem giải quyết cho ta 1 chút đi." Vương Bảo Nhạc tằng hắng một cái, cảm thấy mình cũng không phải người nhỏ mọn, đã chân thành cùng với tạ hải dương rồi, mà việc này cứ buông tay như thế thì không ổn lắm, thế là hắn cứ như tùy ý nói ra vấn đề gặp phải cần giải quyết
Không giấu diếm gì, Vương Bảo Nhạc trực tiếp nói cho Tạ Hải Dương biết, bởi vì sự việc lúc trước trong Hoàng Lăng, thân phận của mình sau đó đã bị lộ khiến sự chú ý của tử kim văn minh vậy nên bọn bắn đã định tập trung vào mình, làm mình nơi này cửu tử nhất sinh, dù có miễn cưỡng chạy thoát thì vẫn sẽ bị vây ở văn minh địa linh này.
Đồng thời hắn cũng hiểu ra thời gian còn lại của mình không còn nhiều, Hữu trường lão Thiên Linh tông Văn minh tử kim, lúc nào cũng có thể sẽ đuổi giết hắn.
Vậy nên đã là sự việc không thể giấu thì chẳng nên khoa trương một chút, để việc này và sự việc ở hoàng lăng có liên quan tới nhau, bấy giờ lời nói của bảo nhạc có phần từ tốn mà truyền vào tai của tạ hải dương thì hắn hiểu ra, đây là Vương Bảo Nhạc là đang ám chỉ mình, bởi vì chuyện lúc trước mà bây giờ lưu lại tai hoạ ngầm, cho nên cuối cùng mình nếu thành tâm tạ lỗi thì như vậy phải giải quyết vấn đề này.
Đồng thời loại này ám chỉ này cũng khiến cho hắn căn bản là không cách nào mở miệng đi chào giá, những chi tiết trong việc này không thể bằng lời lẽ để hiểu, chỉ có chân chính cảm thụ trong lòng, mới có thể minh ngộ mị lực ngôn ngữ.
Thế là Tạ Hải Dương cười khổ lần nữa, đáy lòng đối với Vương Bảo Nhạc càng xem trong hợn, hắn cảm thấy Vương Bảo Nhạc này rất có thể tỷ lệ sẽ lột xác thành cường giả rất lớn.
Trên thực tế hắn sở dĩ sau khi ăn ba thì lại hướng bảo nhạc bày tỏ sự áy náy, cũng là vì nguyên nhân này, trực giác cho hắn biết vương bảo nhạc này, vô luận là tính cách hay là thủ đoạn, đều cực kì không tầm thường, nhất là bối cảnh nhìn như đơn giản, nhưng lại ẩn giấu rất sau khiến hắn không cách nào tìm ra
Dù là việc lúc khiến liệt diễm lão tổ phải có ý thu nhận đệ tử, cũng có thể nhìn ra Vương Bảo Nhạc tuyệt không phải tầm thường, càng quan trọng hơn là, việc thu đệ tử lại bị đối phương từ trối, cứ coi như hoàn cảnh bây giờ của hắn có nguy hiểm thì đối phương giống như là không muốn liên hệ với liệt diễm lão tổ để bái sư
Cho nên. . . Hắn cho rằng Vương Bảo Nhạc có thể nhờ vào con át chủ bài nào đó cực lớn
Tất cả điều này, khiến cho Tạ Hải Dương sau khi trầm ngâm một phen, lập tức mở miệng.
"rời khỏi nơi này trở về văn minh thần mực, việc này đơn giản, ta có thể vận dụng một lần quyền hạn, miễn ngươi một lần chi phí Thánh Vực truyền tống, khiến cho ngươi trực tiếp truyền tống đến phường thị ra ở coi đây là trung chuyển, thời gian ngươi trở lại Văn minh thần mục, sẽ được rút ngắn đi rất nhiều
"Nhưng mà . . . Truyền tống thì dễ nói nhưng hằng tinh nhân tạo của văn minh tử kim có chưa phong ấn trận pháp, muốn phá vỡ vẫn còn có chút phiền phức, hằng tinh nhân tạo Văn minh tử kim dù cấp độ không cao, có thể vẫn có ẩn chứa lực hằng tinh. . . mà tạ gia ta là người làm ăn, quy củ rất trọng yếu, không thể không có lý do gì được như vậy là ỷ lớn hiếp nhỏ."
Nghe lời nói Tạ Hải Dương, lông mày Vương Bảo Nhạc nhướng lên, vừa muốn mở miệng thì Tạ Hải Dương bên kia giống như có thể đoán được ý nghĩ của hắn, vội vàng truyền ra lời nói.
"Bảo Nhạc huynh đệ, ta cũng không phải muốn thu phí, mà là muốn phá vỡ cái này phong ấn, ta cần một chút thời gian. . ." đồng thời mở miệng Tạ Hải Dương đang ngồi trên lầu các phường thị, trong mắt lộ ra trầm ngâm, hắn đang suy nghĩ chuyện này xử lý như thế nào mới có thể vừa thể hiện bản lĩnh của mình, lại có thể để thái độ vương bảo nhạc với mình dịu xuống, nếu có thể thì thêm 1 chút kính sợ
Hắn dù cũng coi Vương Bảo Nhạc là bằng hữu nhưng dù sao cũng là thương nhân, giữa bằng hữu thì hắn cân nhắc bằng giá trị, bất kể đối phương có giá trị gì thì vẫn là giá trị của hình hơn, cái trước là để hắn đi kết giao, mà cái sau thì là làm cho đối phương muốn cầu danh lợi thì kết giao với hắn.
Về phần giải quyết phiền phức Vương Bảo Nhạc gặp phải thì đối Tạ Hải Dương mà nói thì lại rất đơn giản, điều hắn cân nhắc là phương án nào mới hoàn mỹ nhất.
Những ý niệm này đang hiện lên trong đầu của hắn, ánh mắt Tạ Hải Dương có chút lóe lên, khóe miệng lộ ra ý cười, lập tức lần nữa truyền âm.
"Bảo Nhạc huynh đệ, chi phí truyền tống ngươi không cần cân nhắc, ta miễn phí tiễn đưa ngươi một lần, về phần chi phí phá vỡ phong ấn cũng không có gì, giữa huynh đệ chúng ta, ta cũng miễn cho người, cho ta nửa tháng, ta nhất định có thể giúp ngươi mở cái phong ấn này ra!"
Vương Bảo Nhạc nghe đến đó, con mắt dần dần nheo lại, ẩn ẩn cảm thấy bên trong lời nói này của đối phương giống như cất giấu cái hàm nghĩa khác, nhưng trong lúc nhất thời không phân tích ra được, thế là không nói gì , chờ đợi đối phương tiếp tục mở miệng.
"nhưng mà bảo nhạc huynh đệ à, ta cảm thấy ngươi bây giờ cần nhất, không phải phá vỡ phong ấn, cũng không phải truyền tống, mà là. . . Bình An!"
Vương Bảo Nhạc trong mắt lóe lên tinh quang, nhàn nhạt truyền ra lời nói.
"Hải Dương huynh đệ, ngươi nói câu này. . . là có ý gì?"
"Bảo Nhạc huynh đệ, ta nói thẳng nhé, chỗ này của ta phục vụ toàn diện, cái gì đều có thể bán, kể cả. . . Bình An!" Tạ Hải Dương cười cười, trong thanh âm ẩn chứa sự tự tin mạnh mẽ.
"Bình An? Mua như thế nào?" Vương Bảo Nhạc mày nhăn lại, nội tâm hơi có chút nghi hoặc
"Bình An ngọc bài!, thời hạn có hiệu lực dựa theo lịch liên bang mà tính thời gian có tác dụng là 1 năm, ngươi chỉ cần mua, trên cơ bản không có ai dám trêu chọc, gặp được bất cứ địch nhân nào, trực tiếp xuất ra tấm bảng này ra, đối phương sau khi thấy nhất định tránh né ra bên ngoài trên trăm năm ánh sáng, sợ hãi tới mức hận không thể lập tức quỳ xuống cầu xin tha thứ." Tạ Hải Dương đắc ý giới thiệu công hiệu Bình An ngọc bài, bên trong ngôn từ tràn đầy dụ hoặc.
Vương Bảo Nhạc sau khi nghe song thì nửa tin nửa ngờ, thế là hỏi giá cả, kết quả khi Tạ Hải Dương vừa báo giá, Vương Bảo Nhạc sắc mặt cổ quái, cảm thấy trong lòng như vạn mã bôn đằng, không nói lời nao trực tiếp cúp máy tắt truyền âm.
Rất nhanh, ngọc giản truyền âm của hắn lại truyền ra chấn động, thanh âm Tạ Hải Dương gượng cười từ bên trong truyền ra.
"Bảo Nhạc Bảo Nhạc, ngươi nghe ta nói. . ."
"Không cần nói, mua không nổi!" Vương Bảo Nhạc nhanh chóng mở miệng.
"Ngươi xem, sao lại tức giận chứ, ta còn chưa nói xong mà, ngươi và ta là huynh đệ, ngươi lại là ta khách quý, việc này, ta trước tiên có thể cho ngươi thử một tháng như thế nào? Một tháng Bình An, không cần tiền, ngươi nếu dùng tốt, người lại tìm ta mua bản chính thức, thế nào?"
"Tạ Hải Dương, thế nào ta cảm giác có gì đó mờ ám, ngươi xác định cái thẻ Bình An này không có vấn đề gì?" Vương Bảo Nhạc nhíu mày, cảm giác không đúng.
" Tạ Hải Dương Ta là người làm ăn, bán đi bất luận vật phẩm gì, đều chịu trách nghiệm tới cùng, ngươi cầm thẻ bài, phàm là gặp được địch nhân thì cứ lấy thẻ bài này ra, đối phương nhất định tránh xa ngươi cả trăm năm ánh sáng, thậm chí kẻ nhát gan cũng có thể hù chết!" Tạ Hải Dương giống như vào bài, truyền ra thanh âm phanh phanh, hết mực cam đoan.
Vương Bảo Nhạc cũng lười đi suy nghĩ quá nhiều, dù sao không cần bỏ ra tiền mà trọng điểm không phải thẻ bài này, mà là đối phương có thể phá vỡ phong ấn trận pháp, thế là nhẹ gật đầu sau khi cùng Tạ Hải Dương trao đổi một chút chi tiết phá vỡ phong ấn mới kết thúc truyền âm lúc, ngọc giản trong tay truyền âm ánh sáng lấp lánh, nhìn có chỗ biến hóa nhưng cuối cùng trở thành màu trắng, vẫn là ngọc thạch, phía trên còn ra hiện một đạo ấn ký.
Cái này ấn ký không thuộc về bất kể ngôn ngữ văn minh nào, nhưng chỉ cần nhìn thấy thì não hải sẽ hiện ra hai chữ bình an.
Quan sát tấm bảng này một chút, Vương Bảo Nhạc nheo lại mắt, đối với việc Tạ Hải Dương có thể từ ngọc giản truyền âm mà vô hình chuyển hóa thành cái gọi là thẻ bài Bình An, rất là kinh hãi, đồng thời từ đáy lòng cũng không khỏi suy tư một phen.
"Có thể có thủ đoạn như thế thì phá vỡ phong ấn cũng không khó lắm, cần mười lăm ngày chỉ sợ chỉ là lấy một cái cớ. . . mục đích thực sự Tạ Hải Dương, chính là muốn cho ta cái này bảng hiệu sao?" Cúi đầu nhìn bảng hiệu một chút, Vương Bảo Nhạc trong mắt lóe lên tinh mang, sau đó thu hồi suy tư, lại nhìn một chút về phong ấn phía trước, quay người nhoáng một cái bỗng nhiên rời đi.
Đã rõ tám chín phần mười mục đích Tạ Hải Dương là đưa cho bản thân cái này bảng hiệu, như vậy Vương Bảo Nhạc muốn nhìn một chút xem đối phương còn ẩn giấu hàm nghĩ thâm sâu gì
Thân ảnh biến mất, một cái chớp mắt tiếp theo đã xuất hiện một chỗ khác trên địa linh văn minh
"Không phải là đào hố cho mình nhảy vào đấy chứ?" Vương Bảo Nhạc, bước chân dừng lại trong đầu nổi lên suy nghĩ này