"Tu vi giả tạo, nhân sinh chân thật. . ." Vương Bảo Nhạc than nhẹ một tiếng, trong cảm thụ từ đáy lòng nói không nên lời, nhưng hắn biết rõ, chỉ mình mới có khả năng tuyệt không cho quê hương liên bang của mình biến thành tình cảnh như vậy.
"Nơi đây đã không còn có giá trị gì nữa, chỗ này cũng phong ấn đại trận hay là đi nhìn 1 chút. . . xem biết đâu có phương pháp rời khỏi đây." Vương Bảo Nhạc âm thầm lắc đầu, đứng người lên muốn rời khỏi đây, nhưng đúng lúc hắn đứng dậy, nữ tử nhìn Vương Bảo Nhạc với vẻ mặt mê man cũng đứng dậy, sau giây lát chần chờ thì nói "Vị đạo hữu này xin dừng bước."
Vương Bảo Nhạc đột nhiên dừng bước ngoảnh đầu nhìn về phía nữ tử nói chuyện, lúc trước hắn phát hiện đối phương nhìn mình thì cũng phát ra thần niệm nhìn thấu đối phương phát hiện cô gái này có chút đặc biệt
trong cơ thể cô gái này có một tia ngọn lửa kỳ lạ, che dấu rất sâu, nếu phải Bảo Nhạc có tu vi gần với hằng tinh mà còn là Minh Tử, hoặc bằng không trong 2 điều này thiếu 1 thì đều không thể phát hiển ra.
Ngọn lửa này hoặc nên nói là hạt giống thì đúng hơn hẳn là do người nào đó có tu vi cao cường trong lúc tử vong thì trong 1 chớp mặt đã phân giải và dung nhập vào. . . E là tu vi của người đó cũng phải tới hành tinh cảnh, mà phân tán Hồn Hỏa cũng không phải là một đạo.
"Nơi đây bản thổ Hành Tinh dư niệm sao." Sau khi quét qua thì Vương Bảo Nhạc cũng không có , quá nhiều hứng thú, trong hoàn cảnh văn minh địa linh như vậy mà muốn mượn dư niệm để phục sinh thì khả năng cơ hồ là không có, tối đa cũng là để lại hồn hỏa trong người khác mà thôi để ít nhiều gì cũng có 1 chút cảm giác tu vi chân thật.
Dù vậy thì cảnh áp chế lớn như vậy cũng khiến cho cảm nhận này cũng có giới hạn, tối đa cũng là Kết Đan mà thôi.
Dưới con mắt của 1 người ngoài có lẽ Vương Bảo Nhạc sẽ có vài cách nhưng bây giờ hắn không có nửa điểm hứng thú, vì vậy sau khi quét mắt thì nhàn nhạt mở miệng
"Ngươi và ta không quen nhau." Nói xong, hắn quay người đi ra ngoài, hắn bày bộ dáng này ra làm cho tên thanh niên tên Thái Trung ở bên cạnh cô gái nọ đáy lòng nhẹ nhàng thở ra, ở trong lòng thì vậy nhưng mặt ngoài vi tự tôn nên sắc mặt của hắn trầm xuống, hừ lạnh một tiếng.
"Đứng lại, cho ngươi đi sao!" Thanh niên này hiển nhiên đã quen thói bá đạo, lúc này trong lúc nói thì thân thể đã loáng lên, hướng về Vương Bảo Nhạc chộp tới, chỉ là trong nháy mắt khi bàn tay hạ xuống, thân thể của hắn đột nhiên cứng đờ, dừng lại sau lưng của Vương Bảo Nhạc, trong mắt lộ ra 1 mê mang, nhưng sau một khắc khôi phục như thường, sau đó như là không nhìn thấy Vương Bảo Nhạc, quay đầu nhìn về phía những đồng bạn kia của mình, cười lớn.
"Chúng ta ăn điểm tâm ở chỗ này rồi về tông môn." Lời nói này. . . Đúng là khi lăm người bọn họ tới thốt ra từ trong miệng của hắn bấy giờ lại nói ra rõ ràng một màn này rất quỷ dị, vô luận là nơi đây, khách nhân khác, hay là chủ quán, hay kể cả là những đồng bạn kia của hắn, thậm chí kể cả nữ tử tương đối đặc thù kia thì cũng không có ai lộ thần sắc nghi hoặc tất cả đều bình thường.
Rất nhanh, thanh niên này lại ngồi xuống, đồng môn bên cạnh hắn, cũng lần nữa ngồi bàn tán cùng nhau.
"Thái Trung sư huynh, bây giờ ngươi lập được công lớn. . ."
Tất cả mọi việc, kể từ trước khi thân ảnh của lăm người kia tới dường như chỉ có thân ảnh của bảo nhạc ở bên trong tửu lâu, bấy giờ thân ảnh ấy lại hối hả càng đi càng xa đượm chút cô độc đìu hiu
Với hắn mà nói, cũng không so đo với mấy lời của phàm nhân, dùng tu vi của hắn phối hợp đơn giản với Minh Mộng thì có thể làm cho tất cả mọi người nơi đây lúc bất tri bất giác thay đổi trí nhớ.
Cho đến thân ảnh của hắn sau khi hoàn toàn biến mất, nữ tử xưng là Tú Nghiên ngồi cùng một chỗ tên Thái Trung cái kia, lại ngẩng đầu, nhìn về phía nơi Vương Bảo Nhạc biến mất, trong mắt có chút mờ mịt.
"Tú Nghiên sư muội đang nhìn cái gì vậy?"
"Không có gì." Nữ tử lắc đầu, lúc này nới gia nhập cuộc nói chuyện cùng với đồng môn, nhưng thân thể lại không ý thức được thống rung lên 1 cái.
Mà nàng cũng cũng không biết, lúc thân thể nàng thoáng rung lên thì bên trong rất nhiều thành trì cùng hoang dã của văn minh địa linh, có gần như mấy vạn thân phận khác nhau, bộ dáng khác nhau, tu vi khác nhau, thời khắc này toàn bộ đều khẽ run lên.
Cùng lúc đó bên trong thành trì khi chuẩn bị rời đi Vương Bảo Nhạc thì bông nhiên bảo nhạc nhìn về 1 phía, chân mày hơi nhíu lại rồi lại chậm dãi dãn ra, không để ý mà là thân thể tiến về phía trước một bước, trực tiếp bước vào hư vô, lúc này biến mất trong thành trì khi xuất hiện thì hắn đã ở trong tinh không, mà thân thể lại trở lên mơ hồ không còn là bộ dáng trước kia nữa hóa thành một đám sương mù như dung hợp với tinh không xung quanh, dù dùng mắt thường hay thần thức thì cũng không thể phát hiện ra , hướng về tinh không xa xa, vô thanh vô tức bay nhanh đi.
văn minh địa linh không lớn, nên chỉ dùng thời gian nửa ngày, Vương Bảo Nhạc đã đi tới chỗ biên giới của nền văn minh này, thấy được ô lưới phong ấn giống như phô thiên cái địa kia.
Từ trạng thái sương mù bảo nhạc biến trở lại thành bộ dáng Long nam tử, xem xet hồi lâu lông mày hắn dần dần nhíu chặt lại, cái phong ấn đại trận này cho hắn cảm giác khó tả, hắn không dám thử
Bây giờ bàn tay hành tinh bảo nhạc đã dùng hết, pháp hạm cũng đều tổn thất hơn phân nửa, Đế Hoàng khải cũng bởi vì hao tổn không còn Linh lực đã mất đi tác dụng, có thể nói hắn giờ phút này thủ đoạn đã không còn bao nhiêu nữa.
sau một lúc lâu trầm mặc, Vương Bảo Nhạc truyền thần niệm vào trong Túi Trữ Vật, Bên trong một chiếc pháp hạm, Triệu Nhã Mộng đang khoanh chân ngồi, hắn yên lặng ngồi xuống.
Con lừa ở một bên đang nằm sấp ngáy o..o, về phần Tiểu Ngũ. . . Thì ở một bên cẩn thận hầu hạ, đôi lúc trộm liếc Triệu Nhã Mộng.
Rất nhanh, theo thần niệm Vương Bảo Nhạc dung nhập vào thì Triệu Nhã Mộng đang ngồi con mắt tư từ mở ra sau khi chớp mắt 1 lúc dưới sự phụ trợ thần niện bảo nhạc nàng nhìn phong ấn đại trận ở bên ngoài, cùng với đó còn có Tiểu Ngũ.
"Nhã Mộng, ngươi nhìn giúp ta xem, trận này. . . Làm thế nào mới có thể phá vỡ!"
Lúc Trước khi bị truyền tống vào nơi đây, đầu tiên bảo nhạc đã nói chuyện xảy ra bên ngoài với triệu nhã mộng nghe, mà lúc đó nguy hiểm, bản thân bảo nhạc có pháp thân bản nguyên mới có thể che dấu khí tức, nhưng Triệu Nhã Mộng làm không được điểm này, một khi xuất hiện, rất có khả năng bị người tạo ra hằng tinh phát giác ra điều dị thường, cho nên Vương Bảo Nhạc sau khi cùng nàng thương lượng, hắn cũng không mang nàng ra ngoài.
Lúc này nhờ vào thần niệm của bảo nhạc, sau khi Triệu Nhã Mộng cẩn thận quan sát phong ấn trận pháp, đôi mi thanh tú cũng nhăn lại, sau nửa ngày mới than nhẹ một tiếng.
" mặt trời nhân tạo Văn minh tử kim, thuộc về hạch tâm cơ mật văn minh, trong đó phong ấn trận pháp là do 3 lão tổ hằng tình đồng thời luyện chế. . . Mà ngay cả sư tôn ta ở Thiên Linh Tông cũng không biết nhiều lắm, Bảo Nhạc, trận này không phải chúng ta có thể phá vỡ." Triệu Nhã Mộng nhẹ giọng mở miệng, đã biết tình cảnh Vương Bảo Nhạc bây giờ, trong lòng nàng xuất hiện lo lắng.
Vương Bảo Nhạc nghe vậy trầm mặc, sau đó ánh mắt có chút lóe lên, hướng về Tiểu Ngũ truyền âm.
"Tiểu Ngũ, ngươi có biện pháp nào sao?"
Tiểu Ngũ nghe vật thì trong mắt to ra mờ mịt, nhưng lại cố gắng làm ra một bộ bộ dáng rất chăm chú, sau một lúc thì lâu ủ rũ lắc đầu.
Thấy vậy Vương Bảo Nhạc liếc nhìn Tiểu Ngũ thật sâu, không để ý tới, mà nhìn phía phong ấn trận pháp trước, trong đầu cấp tốc vận chuyển, hắn bỗng nhiên từ trong Túi Trữ Vật lấy ra một miếng ngọc giản.
Cái này ngọc giản, đúng là lúc trước Tạ Hải Dương cho hắn, nói là có thể liên hệ lúc trong Hoàng Lăng, không phải vạn bất đắc dĩ, Vương Bảo Nhạc cũng không muốn liên hệ với Tạ Hải Dương, thật sự lúc trước tạ hải dương ăn Tam đầu, khiến cho bảo nhạc đối với hắn có chút nhạt nhòa, cho nên lúc trước ở trên hằng tinh, hắn cũng chưa từng từng có ý niệm liên hệ trong đầu, cầm ngọc giản trầm ngâm trong nội tâm bảo nhạc thầm cảm thán .
" trận pháp Nơi đây tuy mạnh nhưng Tạ Hải Dương thần thông quảng đại có lẽ có biện pháp! Nêu Như liên lạc Tạ Hải Dương không được cũng thôi đi, nếu như có thể liên hệ…nhưng Tạ Hải Dương chào giá phạm vi vượt qua ta có thể thừa nhận vậy thì không giao dịch cho rồi. . . Cùng lắm thì ta mạo hiểm tiến về hằng tinh nhân tạo, thừa dịp Hữu trưởng lão còn đang chữa thương giết hắn, cùng lắm là cho lửa Hằng Tinh tự bạo mà thôi!" Sau một lúc lâu, Vương Bảo Nhạc trong mắt lộ ra quyết đoán, lập tức thần niệm truyền ra vào ngọc giản trong tay, thử liên hệ. . . Tạ Hải Dương!
Lúc này khi thần niệm Vương Bảo Nhạc dũng mãnh tiến vào lập tức khiến cái này hào quang ngọc giản bỗng nhiên trở lên lóng lánh, không đợi Vương Bảo Nhạc mở miệng thì thanh âm Tạ Hải Dương từ bên trong đã truyền vào tâm thần Vương Bảo Nhạc
"Bảo Nhạc huynh đệ, ha ha, đã lâu rồi người không có liên lạc cùng với ra, ta rất nhớ ngươi, trước kia là đệ đệ ta sai rồi, Bảo Nhạc huynh đệ ngươi chớ để ý , ta vẫn còn cân nhắc hoàn lại cho người chút vồn liếng, dù sao chúng ta là huynh đệ tốt như vậy, ngươi lại là khách hàng quý của ta..." thanh âm Tạ Hải Dương dù là cách ngọc giản cũng có thể thấy sự nhiệt tình trong lời nói của hắn, khiến Vương Bảo Nhạc mặc dù đối với kẻ này dù có chút thành kiến cũng không hạ hỏa đi 1 chút