Đại trận này hình ô lưới, trông giống như tổ ong khi xuất hiện thì lập tức như một cái chụp bao phủ trọn văn minh địa linh ở bên trong, người bên ngoài người không thể tiến vào còn bên trong không thể đi ra.
Mà bởi vì thời gian hình thành quá nhanh, thậm chí có một ít đang đứng ở biên giới vị trí địa linh, bởi vì không kịp né tránh nên trực tiếp đã bị đồ sát, còn có bộ phận bị cản ở bên ngoài không thể bước vào.
Cũng bởi vậy tạo thành khủng hoảng, lan truyền nhanh chóng tróng trong nền văn minh địa linh, dù sao việc này chưa bao giờ xảy ra, nhưng những cao tầng của văn minh địa linh này bọn hắn biết rõ người có thể làm cho hằng tinh nhân tạo triển khai phong ấn đại trận, chỉ có. . . cường giả Văn minh tử kim.
Cho nên mặc dù nguyên một đám trong lòng có chút kinh hoảng, nhưng vẫn có thể bảo trì bình thản, dùng đặc thù phương thức để xin chỉ thị của bên trong hằng tinh nhân tạo, cũng không lâu lắm, có một đạo ý chí bên trong hằng tinh nhân tạo mượn nhờ lực pháp trận tản ra truyền vào bên trong mỗi người của nên văn minh địa linh
"Tìm kiếm người này nếu tìm được thì bằng mọi cách, giết hắn!"
Theo ý chí truyền đến, còn có hình ảnh Vương Bảo Nhạc, vì vậy toàn bộ văn minh địa linh ở đây rất nhanh đều oanh động, đã bắt đầu điên cuồng tìm kiếm, rất hiển nhiên bọn hắn không thể không như thế, Văn minh tử kim yêu cầu, bọn hắn không dám không tuân theo.
Trong lúc toàn bộ nền văn minh địa linh tìm kiếm Bảo Nhạc thì trong tinh không của hằng tinh nhân tạo, trưởng lão Hữu Thiên Linh Tông đang khoanh chân ngồi trong 1 cái ao tràn ngập Linh khí, theo ngực phập phồng của hắn không ngừng có sương mù trong Linh Trì hóa thành từng sợi chui vào bên trong cơ thể hắn qua thất khiếu
Tu vi của hắn đã khôi phục, nguyền rủa chi lực sớm đã tán đi, chỉ là trận chiến trên hằng tinh khiến thương thế của hắn quá nặng hơn nữa đối với Vương Bảo Nhạc có chút kiêng kị, cho nên ý định của hắn là ở chỗ này chữa thương để cho bản thân khôi phục đến trạng thái đỉnh phong rồi mới lại đi giết Vương Bảo Nhạc.
Nơi đây mặc dù không phải Hằng Tinh, nhưng dù sao cũng là phạm vi thế lực của Văn minh tử kim, hắn có phần nắm chắc, một khi bản thân khôi phục thì Long Nam Tử hẳn phải chết không thể nghi ngờ, mà hắn cũng không lo đối phương đào tẩu, bởi vì người tạo hằng tinh hay đại trận phong ấn đều là ba lão tổ Hằng Tinh Văn minh tử kim đồng thời bố trí, cho dù là tu sĩ Hằng Tinh khác muốn phá vỡ cũng không dễ dàng gì.
Nghĩ tới đây, Hữu trưởng lão cười lạnh một tiếng, trên thực tế hắn còn có những biện pháp khác, mặc dù bởi vì Văn minh thần mục không ở trong phạm vi văn minh tử kim cho nên không cách nào truyền âm cùng chưởng tọa, nhưng hắn có thể mượn nhờ hằng tinh nhân tạo ở chỗ này để liên lạc với Văn minh tử kim mời Hành Tinh của mấy tông môn khác cùng đến thì diệt một tên Long Nam Tử thật dễ dàng.
Chỉ là. . . nói thì là như thế, nếu Thiên Linh Tông thất bại cũng sẽ lại để cho hắn lúc đây mặt có khó khăn, cho nên ý nghĩ này chỉ lóe lên trong đầu thì đã bị hắn đè xuống.
"Thời gian có đủ, cũng không cần quá lâu, tối đa nửa tháng là Long Nam Tử này chết chắc!"
Cùng thời gian lúc Hữu trưởng lão Thiên Linh Tông chữa thương trên ngôi sao gần hằng tinh nhân tạo của văn minh địa linh, trong tửu lâu của một tòa thành trì 1 thanh niên đang ngồi, thanh niên này ngửa mặt lên nhìn mặt trời phía xa, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh.
Thanh niên này chính là Vương Bảo Nhạc, hắn giờ phút này hình dáng của hắn khác xa tu sĩ nhân loại, không phải có 2 con mắt mà là ba con, đồng thời tai cũng rất lớn mà lại mức độ phát triển của 2 tay lại khoa chương hơn vượt qua cả chân, loại này tạo hình này khiến thân thể hắn nhìn qua có vẻ rất cường hãn.
Nếu là ở liên bang hoặc là Văn minh thần mục, hình dạng này rất là quỷ dị nhưng ở văn minh địa linh thì lại bình thường bởi vì nơi này mọi người đều là như thế
Mà quan điểm về cái đẹp ở nơi này cũng khác xa liên bang, kiến trúc xây dựng toàn là những hòn đá có màu xác khác nhau chồng lên nhau mà thành, có lớn có nhỏ, hình dáng khiến cho người một loại cảm giác rất không cân đối, nơi nơi chằng chịt ngang dọc hợp thành thành thị.
Mặc dù cả tòa thành thị đều không cân đối cũng không có chút vẻ đẹp nào đáng nói, nhưng nơi đây thì lại không ít người, qua qua lại lại, hối hả, rất là náo nhiệt, đồng thời trong đám người thì tu sĩ tỉ lệ cũng rất là cao, cơ hồ mười người trong có chín, tu vi có thể phổ biến thì hơi thấp, Vương Bảo Nhạc nhìn hồi lâu, cũng không thấy được một người Trúc Cơ cảnh.
"văn minh địa linh sao. . ." Ngồi ở trong tửu lâu gọi đồ uống có chút nổi danh ở nơi đây Vương Bảo Nhạc nghiêng đầu nhìn mặt trời phía xa, con mắt chậm rãi nheo lại.
trong mắt của hắn treo trên cao trên bầu trời không phải mặt trời, mà là một quả cầu kim loại to lớn màu tím, nhìn kỹ có thể thấy có vô số phù văn ấn ký lóng lanh rậm rạp chằng chịt đang xen nhau, tạo thành ánh sáng và nhiệt độ tỏa khắp toàn bộ văn minh địa linh này.
Đồng thời Vương Bảo Nhạc cũng nhìn ra, những phù văn này lúc ẩn lúc hiện, nếu như tu vi của bảo nhạc lúc trước thì rất khó nhìn ra nguyên nhân nhưng với tu vi bây giờ, sau cẩn thận quan sát thật kỹ thì hắn cũng nhìn ra mánh khóe bên trong
"Hay lắm ! Hằng tinh do người khác tạo ra . . . Có liên hệ với sinh tử của mỗi người trong nền văn minh này, mỗi 1 thời điểm 1 kẻ chết đi thì lại có người mới ra đời!" Vương Bảo Nhạc thở sâu, đối với thủ đoạn của Văn minh tử kim cũng rất kinh hãi
Lúc trước khi hắn đang lẩn trốn thì phát giác phong ấn đã mở ra từ sớm nên lợi dụng thuật pháp bản nguyên, huyễn hóa thành người văn minh địa linh rồi thông tri cho triệu nhã mộng đang ngồi trong pháp hạm bên trong túi trữ vật của mình, thông qua chỗ của nàng hắn cũng có thể hiểu được vài điều về nền văn minh địa linh, chỉ có điều lúc trước Triệu Nhã Mộng khi ở Văn minh tử kim cũng chưa từng chú ý qua nơi đây, mà hằng tinh nhân tạo thuộc về hạch tâm cơ mật, nàng biết được không nhiều lắm việc này còn cần bản thân Vương Bảo Nhạc đi tìm hiểu thêm.
Đã rõ ràng hoàn cảnh của mình, Vương Bảo Nhạc cũng đoán được đại khái suy nghĩ của hữu trưởng lão, cho nên hắn không lo lắng, mặt khác cường giả của văn minh tử kim đã đến nên cũng biết bản thân hôm nay còn có một chút thời gian để tính toán kế hoạch rời khỏi.
Vậy nên hắn đi tới thành trì của ngôi sao này ý định tìm hiểu thêm về nền văn minh địa linh và cẩn thận quan sát mặt trời nhân tạo hòng tìm kiếm hắn sơ hở, dù sao thì ở đây cũng rất gần mặt trời rồi.
Chỉ là sau khi quan sát cả còn người và mặt trời ở nơi đây đáy lòng của hắn không khỏi thở dài.
"Quá độc ác. . . Loại người có thể tạo ra mặt trời này tạo nghệ luyện khí đã vượt xa ta, có thể tưởng tượng nhất định ẩn chứa vô số Pháp Tắc, để tất cả mọi người văn minh địa linh này, đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không thể chuyển mình!"
Trong lúc Vương Bảo Nhạc thở dài trong quán rượu bên chỗ hắn ngồi truyền đến tiếng bàn tán.
"Chúng ta ăn điểm tâm ở chỗ này rồi về tông môn." Từ chỗ lời nói này, đi vào quán rượu có lăm thanh niên nam thanh nữ tú xinh đẹp tuyệt trần phong lưu tuấn lãng, ngồi bên cạnh bàn ăn của bảo nhạc không xa nói chuyện với nhau
Lăm người này quần áo giống nhau, trên mỗi ống tay áo có thêu 1 ký hiệu hình bán nguyệt, trong đó bốn người tu vi Luyện Khí trung kỳ, duy chỉ có 1 người thanh niên trên mặt mang theo chút ngạo khí tu vi đã đến Luyện Khí Đại viên mãn.
Mà sự xuất hiện của bọn hắn cũng làm cho khách nhân khác trong tửu lâu này sau khi thấy thì thần sắc nhao nhao biến đổi, người thì cúi đầu có kẻ thì nhanh chóng đứng dậy tính tiền rời đi khiến Vương Bảo Nhạc có chút hiếu kỳ nên để ý đám người nói chuyện với nhau.
"Thái Trung sư huynh, bây giờ ngươi lập được công lớn, hoàn thành nhiệm vụ vượt mức, nghĩ đến sau khi trở lại tông môn, tu vi nhất định sẽ có thể đột phá, đến lúc đó sư huynh chính là thiên kiêu Tử Nguyệt Tông chúng ta!"
"Đúng vậy , lần này Thái Trung sư huynh về tông sau khi tế tự Tử Dương, dựa vào cống hiến thì nhất định có thể mở ra quyền hạn cấp 2 để kích phát tiềm năng, tu vi được đề thăng đến Trúc Cơ!"
"Ha ha, đến lúc đó ta lại muốn nhìn tên La Chiểu kia còn dám hung hăng càn quấy hay không!"
Nghe lời nói sư đệ bên cạnh, người thanh niên được xưng là Thái Trung kia, ho khan một tiếng.
"Được rồi, vì tông môn lập công, đây là việc mà những đệ tử như chúng ta nên làm nhưng mà La Chiểu. . . Hừ, dám trêu chọc Tú Nghiên sư muội khi ta trở về định sẽ để cho hắn đẹp mặt!"
thanh niên xưng là Thái Trung kia nhàn nhạt mở miệng rồi nhanh chóng nhìn lướt qua người nữ tử ngồi lúc bên, sâu trong ánh măt trong có tia ham muốn chợt lóe lên, chỉ là lúc nhìn sang hắn phát hiện ánh mắt đối phương lại không có nhìn về phía hắn, mà là đã rơi vào trên người một thanh niên bên cửa sổ cách đó không xa.
"Tú Nghiên sư muội, ngươi quen người này sao?" Thái Trung nhìn lướt qua người kia phát hiện tu vi chỉ là Luyện Khí, trong mắt hiện lên khinh thường mới hỏi .
"Không biết, nhưng mà Thái Trung sư huynh, người có cảm giác hay không người này. . . Có chút kỳ quái, ta cũng không biết chỉ là cảm giác này không thể diễn tả bằng lời. . ."
Người thanh niên bị bọn hắn chú ý tất nhiên là vương bảo nhạc, lúc trước khi hắn nghe cái này mấy tiểu tử kia nói chuyện, nội tâm có chút nghi hoặc, bởi vì dựa theo câu chuyện của mấy người kia, từ Luyện Khí đến Trúc Cơ thì hình như không cần thí luyện, cũng không cần tìm kiếm vật có thể Trúc Cơ, thậm chí cũng không cần đan dược, chỉ cần. . . Tế tự Tử Dương!
"Tử Dương chính là nhân tạo mặt trời rồi, tế tự nó có thể đề cao quyền hạn để tu vi tăng lên sao?" Vương Bảo Nhạc mắt nheo lại, trong đầu hiện lên một đáp án khiến cho hắn thở dài lần nữa.
"Lúc trước ta cũng có phán đoán về ý định của người tạo ra mặt trời này, có phải là, nó không chỉ có nắm giữ sinh tử văn minh địa linh mà còn nắm giữ tu vi của bọn hắn, khiến cho tất cả mọi người của nền văn mình này không biết rằng tu vinh của mình là giả, bởi vì vi tất cả đều được mặt trời này tạo ra, muốn cho bao nhiêu thì cho bao nhiêu, chỉ khi nào mặt trời mất đi bọn hắn sẽ lập tức biến thành bình thường!"
" trở thành văn minh bị nô dịch. . ." Vương Bảo Nhạc thở sâu, trong mắt lộ ra vẻ kiên định, hắn tuyệt không thể để cho liên bang rơi vào tình cảnh như thế!