Nguồn:
read.st
Mấy ngày sau, mọi người liền chia ra hành sự ở vùng Tây Lương. Dương Túc Quan cùng Ngũ Định Viễn đi tìm những cột mốc biên giới năm đó, nhất nhất thẩm tra đối chiếu với đường vẽ màu hồng trên da dê. Chỉ là Dã Tiên Quốc đã diệt vong, đa số cột mốc biên giới mai một nên rất khó so sánh. Thứ hai là đường vẽ này có phần quái dị, chiếu theo quan sát thực địa, tuy xâm nhập sơn lĩnh lãnh thổ quốc nội Trung Hoa nhưng vùng đất này không đủ hiểm trở, Khả Hãn Dã Tiên có được cũng không thể đóng binh trấn thủ, không hợp với lẽ thường. Lại thấy mấy chỗ hồng tuyến còn muốn lấn sang về phía Tây vượt quá cột mốc biên giới, càng không hợp với sự tình bán nước.
Hai người điều tra mấy ngày, đều thấy khó hiểu. Ngũ Định Viễn lắc đầu nói:
Dương Túc Quan thở dài:
Bên này Dương Túc Quan, Ngũ Định Viễn không có tiến triển, bên kia Vi Tử Tráng đã hỏi thăm ra tin tức thủ hạ cũ của Dã Tiên. Mọi người trở lại trong phủ thương nghị. Vi Tử Tráng thuật lại:
Đám người Dương Túc Quan nghe vậy mừng rỡ. Sáng hôm sau, Vi Tử Tráng dẫn mọi người đồng loạt tới trấn nhỏ. Linh Chân ở trong phòng đã nhiều ngày, nghe được ra ngoài thì mừng đến nhảy lên tận trời. Mọi người thấy bộ dáng của lão đều cười ha hả.
Giờ ngọ, đến thị trấn nọ, Vi Tử Tráng hỏi đường thì biết người Hồi nơi đây đều tụ cư ở phía Tây trấn này. Mọi người đi một lát, thấy bên đường dựng vô số lều trại, cư dân ăn mặc rất khác người Hán. Dương Túc Quan biết tiếng Hồ, liền lấy ra da dê hỏi cư dân địa phương, hỏi liên tiếp mấy người Hồ nhưng cả đám một bộ mờ mịt, không một ai hiểu được văn tự ở trên.
Mọi người đang ưu sầu thì một hán tử đi tới, hắn nhìn một hồi rồi dùng Hán ngữ hỏi:
Mọi người nghe được tiếng Hán liền trở nên vui vẻ. Vi Tử Tráng lại tỏ ra cảnh giác, thấy người này ăn mặc như tiểu thương, bộ dạng phong trần giang hồ, nghi ngờ là gian tế do Giang Sung phái tới, lập tức nheo mắt hỏi:
Khi lên tiếng thầm ngưng công lực, thần thái lộ vẻ địch ý.
Hán tử kia thấy vẻ của hắn lo lắng, liền cười nói:
Dương Túc Quan đi ra phía trước, mỉm cười nói:
Người nọ ha hả cười nói:
Hắn thấy mọi người đầy mặt hoài nghi, giải thích:
Dương Túc Quan nghe ba chữ "Hồ Lô Cốc", lập tức rùng mình, nhớ lại sự tình ngự giá thân chinh Liễu Ngang Thiên từng nói qua. Chàng cùng Ngũ Định Viễn nhìn nhau, liền nói:
Nói rồi vái chào thật sâu, lấy ra ngân phiếu trăm lượng nhét vào tay người nọ, nói:
Hán tử kia cười to, lắc đầu rồi đem ngân phiếu trả lại, nói:
Mọi người thấy hắn khí phách hào hùng sảng khoái, rất có phong thái của hào kiệt biên cương, càng thêm kính trọng.
Hán tử kia liền dẫn mọi người vào trong thôn. Kiến trúc của bộ lạc này thật sơ sài, đều là lều trại bằng vải thô, nghĩ đến một cuộc sống cực khổ.
Đi một lát tới một cái nhà lều. Hán tử kia xốc màn vải lên, lớn tiếng gọi:
Hắn gọi lớn vài tiếng thì một thanh âm già nua vang lên:
Hán tử nọ quay đầu nhìn đám người Dương Túc Quan, cười nói:
Lúc này một lão nhân thân hình cao lớn chậm rãi từ trong lều đi ra, tuy lưng đã còng nhưng còn cao hơn người thường nửa cái đầu. Mọi người rùng mình thầm nghĩ: "Xem ra lúc còn trẻ, lão nhân này đích thị là một dũng tướng trên chiến trường, nhi tử của lão thật không thổi phồng”
Lão hán nọ quan sát đám người Dương Túc Quan, lại quay sang hán tử kia hỏi:
Hán tử nói lớn:
Lão hán nọ cười ha hả, nói:
Mọi người thấy lão nói vậy đều một bộ lúng túng, Dương Túc Quan vội hỏi:
Lão hán nọ đánh giá chàng trên dưới một hồi, cười nói:
Linh Chân nghe lời này thì hừ một tiếng, lớn tiếng nói:
Nghe Linh Chân muốn bộc lộ thân phận bản thân, Dương Túc Quan liền ngăn lại:
Lão hán nọ nửa tin nửa ngờ, cúi đầu cẩn thân quan sát cách ăn mặc của Dương Túc Quan. Đột nhiên lão lui về sau một bước, cả kinh thốt:
Mọi người nghe vậy kinh hãi, không ngờ lão hán miền viễn tây xa xôi này lại có thể nhìn thấu lai lịch Dương Túc Quan.
Lão hán nọ chỉ vào bên hông Dương Túc Quan, lớn tiếng hỏi:
Dương Túc Quan cúi đầu nhìn lại eo lưng, thấy lệnh bài Binh bộ vẫn treo ở đó. Trước đó chàng chưa từng gỡ xuống vì nghĩ rằng nơi đây xa xôi hoang vu, cư dân phần lớn là man di không biết văn vật Trung Quốc. Không ngờ lúc này lại có người nhận ra lai lịch của lệnh bài. Tự biết không thể giấu diếm, chàng liền thản nhiên nói:
Lão hán nọ vừa sợ vừa chỉ tay, lắp bắp nói :
Thanh âm trở nên run rẩy không hào sảng giống lúc trước. Hán tử kia cũng sợ hãi, phụ tử hai người tụ cùng một chỗ phát run.
Dương Túc Quan không biết vì sao hai người hoảng sợ như vậy, vội xua tay:
Ngũ Định Viễn thấy phụ tử kia vẫn sợ hãi, cũng xen vào:
Ngũ Định Viễn hiểu rõ tâm sự người phạm án, lời nói này khiến lão hán nọ liên tục gật đầu. Lão nhẹ nhàng thở ra, nói:
Nói rồi quệt quệt mồ hôi trên mặt, một bộ kinh hồn như còn chưa định thần.
Hán tử kia ho một tiếng, thấp giọng nói:
Ngũ Định Viễn nghe lời này, leeinf hỏi:
Lão hán nọ nhảy dựng lên, cả kinh nói:
Ngũ Định Viễn nhìn thoáng qua Dương Túc Quan. Hai người khẽ gật đầu, biết đã tìm đúng người rồi.
Ngũ Định Viễn thấp giọng nói:
Lão hán nọ vốn đang lo lắng sợ hãi, vừa nghe bốn chữ Khả Hãn Dã Tiên thì gật mạnh đầu, hai mắt phát ra tinh quang, lớn tiếng nói:
Dương Ngũ hai người nghe thì mừng rỡ. Dương Túc Quan chỉ vào trong nhà lều, vòng tay nói với hán tử kia:
Hán tử kia gật gật đầu, nói:
Nói rồi đưa tay mời khách, dẫn mọi người đi vào.
Thấy hán tử nọ đi vào, Dương Túc Quan liền căn dặn đám người Vi Tử Tráng:
Ba người đồng ý một tiếng, liền ra ngoài thủ hộ.
Diễm Đình cũng rất thông minh, biết Dương Túc Quan cùng Ngũ Định Viễn có đại sự, liền nói:
Nói rồi mang Quyên Nhi đi ra ngoài.
Trong trướng chỉ còn lại bốn người. Dương Túc Quan, Ngũ Định Viễn, lão hán nọ cùng nhi tử của lão. Mọi người vừa ngồi, Dương Túc Quan liền lấy tấm da dê từ trong lòng, giao đến trên tay lão hán nọ, hỏi:
Lão hán nọ cầm da dê trong tay, lật lật một hồi xem xét cụ thể. Trống ngực hai người Ngũ Dương đập bình bịch, chỉ sợ lão nói chữ "Không" thì hành trình Tây Cương lần này không thu hoạch được gì.
Qua sau một lúc lâu, lão hán nọ chần chờ nói:
Dương Túc Quan thở dài một tiếng, bóp cổ tay nói:
Lão hán nọ thở dài thật lâu, lẩm bẩm:
Ngũ Định Viễn vội hỏi:
Lão hán nọ cau mày nói:
Dương Túc Quan nghe vậy nhíu mày. Vũ Đức Hầu đã chết từ lâu, giờ nếu muốn tìm người này để hỏi, không bằng đem da dê hủy đi cho rồi. Ngũ Định Viễn thấy sắc mặt của chàng tỏ ra buồn bực, lại hỏi tiếp:
Lão hán nọ cúi đầu thở dài, nói :
Dương Túc Quan nghe hai chữ "Sát Kim", không biết là thần thánh phương nào, hỏi:
Lão hán nọ trầm ngâm, muốn nói nhưng lại thôi, một hồi lâu lắc đầu thở dài:
Lão một bộ rầu rĩ không vui, ngơ ngẩn một hồi rồi nằm xuống một góc, tiếp theo nhắm nghiền hai mắt.
Dương Túc Quan cùng Ngũ Định Viễn kêu vài tiếng nhưng lão hán nọ không thèm để ý, chỉ lầm lũi mà ngủ.
Hán tử kia thấy cha mình vô lễ như vậy, có vẻ áy náy:
Dương Ngũ hai người thở dài một tiếng rồi đứng dậy.
Hai người rời lều trại. Hán tử kia một đường tiễn đưa, Dương Túc Quan hỏi:
Hán tử kia ngạc nhiên nói:
Ngũ Định Viễn thấy thần sắc khác thường của hắn, vội hỏi:
Hán tử kia cười nói:
Nói rồi chỉ vào một lều trại bên đường:
Ngũ Định Viễn cùng Dương Túc Quan nhìn lại, thấy một bức họa dán tại trên trướng, phía dưới để thịt, sữa dê thờ cúng. Xem ra cư dân nơi đây thực xem Sát Kim như Bồ Tát sống.
Ngũ Định Viễn thấy người trên bức họa râu dài tới ngực, thần uy lẫm lẫm, phía sau còn đeo hai cây trường đao, bộ dáng thật không tầm thường.
Nhất thời trong lòng hắn dâng lên cảm giác khác thường, tựa hồ đã thấy qua Sát Kim ở đâu. Dương Túc Quan thấy hắn nhíu mày như nhìn ra cái gì, liền hỏi :
Tâm tư Ngũ Định Viễn lưu chuyển nhưng nhất thời không nhớ ra, liền nói:
Dương Túc Quan khẽ gật đầu không hỏi thêm, hai người liền chia tay hán tử kia. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------