Hồi 5
Nguồn:
read.st
Mắt thấy cường địch đã thối lui, Dương Túc Quan không quản thương tích ôm lấy Ngũ Định Viễn, tay ấn lên người hắn rồi truyền nội lực sang. Tưởng rằng Ngũ Định Viễn sẽ tỉnh lại, nào ngờ lại không hề có phản ứng.
Linh Định thấy thế liền nói:
Dương Túc Quan khẽ gật đầu. Khi ôm lấy Ngũ Định Viễn thì trong ngực hắn rơi ra một vật xuống mặt đất. Vi Tử Tráng ở một bên nhanh tay lẹ mắt, nhất thời quơ lấy vật kia.
Mọi người đồng loạt cúi đầu xem, thấy vật kia là một tấm da dê màu trắng chừng dài nửa thước được gọt cực mỏng. Vi Tử Tráng mờ mịt nói:
Dương Túc Quan cũng không hiểu chút nào, hai người nhìn nhau kỳ quái.
Liền vào lúc này, chợt nghe một người hít một hơi thật dài rồi đi tới. Vi Tử Tráng quay đầu nhìn lại, thì ra người nọ chính là thượng cấp của bọn hắn, Thiện Mục Hầu Liễu Ngang Thiên đỉnh đỉnh đại danh.
Vi Tử Tráng thấy bộ dáng của lão khác thường, vội hỏi:
Liễu Ngang Thiên không đáp. Thò tay tiếp nhận tấm da dê, thoáng chốc vẻ mặt bi thống. Nước mắt cuồn cuộn mà xuống, run giọng nói:
Mọi người thấy lão đại biến sắc mặt thì đều giật mình kinh ngạc. Dương Túc Quan dchưa biết lai lịch thứ này nhưng thấy nó có thể kinh động đến đại quan triều đình cùng võ lâm cao thủ, tất nhiên trọng đại dị thường. Nghĩ đến đây cánh tay đang ôm Ngũ Định Viễn không ngừng run rẩy, một lúc lâu mà vẫn không ngừng.
Mọi người đang muốn mang Ngũ Định Viễn đi, chợt nghe một gã thị vệ kêu lên:
Vi Tử Tráng nhìn lại, thấy một nam tử miệng phun máu tươi, té xỉu trên đất. Vi Tử Tráng nhìn một hồi, đoán không ra thân thế người này thì trầm ngâm nói:
Chỉ một lúc sau, đám người liền đem hai người Ngũ Định Viễn Lư Vân về Liễu phủ. Khi trước Lư Vân trúng một chưởng của Trác Lăng Chiêu, thân thể mềm oặt nằm dưới đất. Chỉ là hắn xuất thân hèn mọn, trên người không mang vật quan trọng nên môn nhân Côn Luân mới mặc kệ, để hắn nằm lại giữa đường. Nếu không thì thị vệ của Liễu Ngang Thiên đã không thể đưa hắn đi.
Liễu Ngang Thiên thấy lai lịch của Ngũ Định Viễn bất phàm, liền cho mời đại phu đến thăm bệnh. Đại phu xem bệnh tình, hồi lâu mới nói ngực Ngũ Định Viễn bị trúng kiếm, tổn hại đến phế phổi nhưng chỉ cần điều dưỡng cho tốt sẽ không việc gì, không cần lo lắng. Ngược lại trên lưng Lư Vân đã trúng một chiêu của cao thủ, chỉ sợ rất lâu mới lành.
Liễu Ngang Thiên nghe nói Ngũ Định Viễn không nguy hiểm đến tính mạng thì yên lòng, liền sai người chiếu cố an dưỡng cho hắn.
Ba ngày sau thì Ngũ Định Viễn tỉnh lại, thấy mình nằm trên một giường lớn mềm mại. Trong phòng lại có một số người lạ đang ngó chừng hắn. Ngũ Định Viễn tỉnh táo lại, cả kinh nói:
Một người mỉm cười, tiến đến cầm tay Ngũ Định Viễn hòa nhã nói:
Ngũ Định Viễn khó hiểu, ngạc nhiên nói:
Người kia nói:
Ngũ Định Viễn thấy đối phương biết mình thì ngạc nhiên, vội hỏi:
Dương Túc Quan không muốn kể công, chỉ mỉm cười nói:
Ngũ Định Viễn nghe mình đã thoát hiểm cảnh thì tâm tình chợt thả lỏng, có điều lập tức nhớ ra. Ngày ấy hắn hôn mê trong sơn động mất đi tri giác, không biết hiện tại Lư Vân thế nào? Trong lòng lo lắng, liền vội vàng hỏi:
Ngữ khí hắn có vẻ hoảng sợ, sợ là Lư Vân đã bị người sát hại chết không minh bạch.
Dương Túc Quan trầm ngâm nói:
Ngũ Định Viễn vội la lên:
Dương Túc Quan hỏi một hạ nhân bên cạnh, liền cười nói với Ngũ Định Viễn:
Ngũ Định Viễn gắng gượng đứng dậy, kêu lên:
Gia đinh ở một bên vội ngăn lại. Ngũ Định Viễn vẫn kiên quyết không nghe, nếu không tận mắt thấy Lư Vân mạnh khỏe thì hắn không thể an tâm. Mọi người đành phải dìu hắn tiến đến xem Lư Vân.
Đám người đưa Ngũ Định Viễn vào một căn phòng, Ngũ Định Viễn nhìn thấy Lư Vân nằm bất động trên giường, cơ mặt co rút. Trong lòng hắn kích động, nhớ tới hai người cùng mạo hiểm trải qua đại kiếp nạn sinh tử, nhịn không được rơi lệ đầy mặt.
Dương Túc Quan nói:
Ngũ Định Viễn chỉ biết quỳ gối xuống, vừa bái Dương Túc Quan vừa khóc ròng nói:
Dương Túc Quan vội nâng dậy dậy, thở dài:
Ngũ Định Viễn lau nước mắt rồi đứng lên, hồi tưởng chuyện trước kia thực sự như một cơn ác mộng.
Hai người đi ra bên ngoài, đang nói chuyện thì chợt nghe một người cười ha hả:
Ngũ Định Viễn nhanh chóng nhìn lạ. Thấy một lão nhân thân cao bảy thước, vẻ mặt đầy hạo nhiên chính khí, cử chỉ uy nghi đang đi về phía này.
Mọi người vội khom người hạ bái:
Ngũ Định Viễn đoán người này thân phận rất cao, không biết nên hành lễ thế nào, cuống quít liền muốn quỳ xuống. Liễu Hầu gia thấy vậy tiến lên đỡ lấy, cười nói:
Nói xong liền nhẹ nhàng đỡ Ngũ Định Viễn lên, xem ra dù lão đã lớn tuổi nhưng lực tay vẫn còn không yếu.
Dương Túc Quan mỉm cười nói:
Ngũ Định Viễn chấn động. Hóa ra lão nhân này quyền cao chức trọng, chính là Chinh Bắc Đại Đô Đốc Liễu Ngang Thiên có thể cùng Giang Sung, Lưu Kính tạo thành thế chân vạc trong triều. Hắn quỳ cũng không được, đứng cũng không vững, chỉ biết há to miệng.
Liễu Ngang Thiên cười nói:
Dương Túc Quan vẫn chưa trả lời, Liễu Ngang Thiên đã lay lay thân hình của Ngũ Định Viễn, cười nói:
Nói xong cười to liên tục, xem ra là người mười phần hào sảng.
Ngũ Định Viễn thấy Liễu Ngang Thiên thân thiện với hắn thì trong lòng cảm kích. Nhớ tới mối huyết hải thâm cừu của Yến Lăng tiêu cục thì lệ nóng trào ra, vội quỳ rạp xuống đất khóc ròng:
Liễu Ngang Thiên vốn đang cười to, thấy thần thái bi phẫn của hắn thì kinh ngạc, hỏi:
Ngũ Định Viễn phủ phục trên mặt đất, đem chuyện toàn gia Yến Lăng tiêu cục bị giết như thế nào. Tề Bá Xuyên bị ám hại chết trong miếu ra sao, rồi sự tình Tri phủ vu oan hãm hại hắn, từng chuyện toàn bộ đều nói ra.
Mọi người nghe xong thì cau mày, thần sắc ngưng trọng. Dương Túc Quan nâng Ngũ Định Viễn đứng dậy, thấp giọng nói:
Ngũ Định Viễn thấy mọi người quan tâm đến chuyện của hắn, trong lòng cảm động không thôi, lau nước mắt theo vào thư phòng.
Trong thư phòng bày biện đơn giản. Có mấy cái bàn lớn ghế dựa cùng hai cái giá sách, ngoài ra chỉ còn một chiếc cung lớn treo trên tường, lộ rõ bản sắc phóng khoáng của quân nhân. Ba người đi vào trong phòng, Liễu Ngang Thiên liền phân phó với Vi Tử Tráng, lệnh cho hắn dẫn người canh gác bốn phía. Dương Túc Quan ở một bên lập tức đóng cửa, bộ dáng vô cùng ngưng trọng.
Ngũ Định Viễn chưa bao giờ đối diện với đại quan nhất phẩm, tâm thần không khỏi bất định.
Liễu Ngang Thiên thấy tinh thần của hắn bất an, lập tức vỗ vỗ vai hòa nhã nói:
Nói xong kéo cho Ngũ Định Viễn một chiếc ghế. Ngũ Định Viễn lại càng thêm hoảng sợ, vội vàng khom mình hành lễ rồi mới ngồi xuống.
Sau khi ba người ngồi vào chỗ, Dương Túc Quan liền thấp giọng nói:
Ngũ Định Viễn a một tiếng cả kinh:
Dương Túc Quan nhẹ gật đầu nói:
Ngũ Định Viễn cả kinh nói:
Liễu Ngang Thiên vuốt râu mỉm cười, nói:
Nói xong vỗ nhẹ vai Ngũ Định Viễn trấn an hắn.
Dương Túc Quan thấy Ngũ Định Viễn vẫn sầu lo, liền nói:
Ngũ Định Viễn trầm ngâm một lát, nói:
Liễu Ngang Thiên cười ha hả nói:
Nói xong liền cười dài đắc ý. Dương Túc Quan gật đầu nói:
Ngũ Định Viễn vui mừng, hắn bôn ba một hồi chính là muốn mang vật chứng đến nhờ Vương Ninh đại nhân thẩm tra. Nào ngờ nghe nói Vương Ninh đã bị người ám hại. Đang trong lúc tuyệt vọng thì lại gặp được một vị quyền thần khác, Liễu Ngang Thiên. Người này là thủ lĩnh quân nhân trong triều, quyền thế còn hiển hách hơn cả Vương Ninh.
Ngũ Định Viễn mừng rỡ, đang muốn lên tiếng thì thấy thần sắc Liễu Ngang Thiên có điểm khinh mạn, trong lòng lại nhớ tới chuyện Tri Phủ Lương Tri Nghĩa bị người ám sát. Lúc này thấy Liễu Ngang Thiên sơ sẩy như thế, có thể bất hạnh rơi vào đường cũ, lập tức đứng lên nói:
Liễu Ngang Thiên cười nói:
Ngũ Định Viễn còn định lên tiếng thì Dương Túc Quan xen vào:
Liễu Ngang Thiên cười ha hả, nói:
Ngũ Định Viễn không ngờ Dương Túc Quan xuất thân tiến sĩ, chính là đại quan triều đình, liền quỳ gối nói:
Dương Túc Quan nói:
Ngũ Định Viễn kỳ lạ trong lòng, hỏi:
Dương Túc Quan cười nói:
Ngũ Định Viễn chấn động toàn thân, cả kinh nói:
Ngũ Định Viễn trước là Bộ đầu địa phương, biên chế tại triều đình là "Bất nhập lưu". Chỉ có lương bổng mà không theo phẩm cấp, bây giờ trở thành chế sứ thì đã thăng liền mười bảy mười tám cấp, có thể so sánh với Tri huyện.
Dương Túc Quan cười nói:
Ngũ Định Viễn ngây người nửa ngày, nhớ tới bản thân đang bị truy nã thì than một tiếng, lắc đầu nói:
Liễu Ngang Thiên cười hắc hắc, nói:
Nhìn thấy một hồi vất vả bôn ba, cuối cùng đã thành như nguyện. Trong lòng Ngũ Định Viễn kích động, nước mắt chỉ chực trào ra.
Liễu Ngang Thiên lại nói:
Dương Túc Quan nghe xong, liền gật đầu đồng ý.
Ngũ Định Viễn rơi lệ nói:
Liễu Ngang Thiên nói:
Ngũ Định Viễn gật đầu, đột nhiên nhớ tới Dương Túc Quan xuất thân Thiếu Lâm, vội hỏi:
Dương Túc Quan nhìn sắc mặt mà đoán ý nghĩ, dĩ nhiên hiểu lời Ngũ Định Viễn, lập tức thở dài một hơi:
Ngũ Định Viễn nắm tay thành quyền, cắn răng nói:
Dương Túc Quan thở dài, nói:
Ngũ Định Viễn cả kinh nói:
Dương Túc Quan mỉm cười, nói:
Hắn sợ Ngũ Định Viễn lo lắng, liền không nói chuyện đã giao thủ cùng Trác Lăng Chiêu, lúc này chỉ thông báo qua một tiếng.
Ngũ Định Viễn gật đầu nói:
Dương Túc Quan mỉm cười nói:
Ngũ Định Viễn nhắm hai mắt nói khẽ:
Nói xong lắc đầu liên tục, thở dài không thôi.
Từ đó về sau, Ngũ Định Viễn liền ở tại phủ trạch của Liễu Ngang Thiên. Khi có công văn triều đình đưa xuống, hắn liền đi nhậm chức, tiếp nhậm trách nhiệm Trực Lệ Chế sứ. Còn tấm da dê kia giao cho Liễu Ngang Thiên, với năng lực của Chinh Bắc Đại đô đốc, dù muốn cũng không có người dám tới cướp đoạt.
Chú:
(1) Trực Lệ: là một khu vực hành chính ở Trung Quốc, tồn tại từ thời nhà Minh đến khi bị giải thể vào năm 1928.
Trực Lệ nghĩa là "trực thuộc thẳng" và biểu thị cho vùng đất nằm dưới quyền kiểm soát trực tiếp của triều đình trung ương Trung Hoa. Trực Lệ được thành lập từ thời nhà Minh, vào thời điểm kinh đô còn nằm ở Nam Kinh dọc Trường Giang. Năm 1403, Minh Thành Tổ dời đô về Bắc Bình (sau đó đổi tên thành Bắc Kinh).[1] Khu vực Bắc Trực Lệ, giản xưng là "Bắc Trực" bao gồm lãnh thổ đại bộ phận tỉnh Hà Bắc và một phần nhỏ các tỉnh Hà Nam (Trung Quốc), Sơn Đông, cùng Bắc Kinh và Thiên Tân ngày nay. Ngược lại, khu vực quanh Nam Kinh được gọi là Nam trực Lệ, giản cưng là "Nam Trực" bao gồm Thượng Hải, Giang Tô và An Huy hiện nay. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------