Hồi 2
Nguồn:
read.st
Hai người rời khỏi nhà lều, hội họp cùng mọi người. Quyên Nhi thấy thần sắc bọn họ đầy buồn bực, hỏi:
Dương Túc Quan lắc đầu:
Vi Tử Tráng nói :
Dương Túc Quan thở dài nói :
Mọi người cảm thấy uể oải, đành trở về trấn.
Về tới trấn nhỏ đã là buổi chiều. Một ngày chưa ăn, cả đám bụng đói liền tìm một khách điếm nghỉ tạm. Một gã tiểu nhị đứng ở cửa tiệm, thấy mọi người đi tới, lớn tiếng mời mọc:
Dù đã gần tết nhưng nơi đây thuộc dân tộc Hồi, tập tục khác với với Trung thổ, việc làm ăn buôn bán vẫn còn rất nhộn nhịp.
Vi Tử Tráng thấy tiểu nhị ánh mắt lỏng lẻo, hạ bàn yếu nhược, hiển nhiên không có võ công, yên lòng hỏi:
Tiểu nhị liên tục gật đầu:
Vi Tử Tráng gật đầu, kêu tiểu nhị làm hai món chay cùng mấy món mặn. Bảy người đều ngồi xuống.
Chỉ một lúc sau, tiểu nhị bưng lên thức ăn thơm ngào ngạt. Linh Chân đang định gắp ăn, Vi Tử Tráng đã ngăn lại:
Hắn lấy ra ngân châm thử qua thức ăn trên bàn, thấy không có độc thì mới yên tâm.
Dương Túc Quan hỏi:
Vi Tử Tráng lắc đầu nói:
Mọi người nhớ tới thủ đoạn ngoan độc của Bách Hoa tiên tử, đều gật đầu.
Linh Chân dáng người to béo, sớm đã đói bụng đến gập cả lưng. Vừa thấy thức ăn không có độc, vội dùng đũa gắp đồ chay, vừa ăn vừa khen:
Quyên Nhi thấy tướng ăn như hổ đói của lão, cười nói:
Linh Chân ở một bên ăn mạnh uống mạnh ngon lành, nói:
Quyên Nhi cười lên ha hả. Linh Chân trong miệng nhồm nhoàm đồ ăn, lớn tiếng nói:
Linh Định thấy cử chỉ thô tục, lời lẽ vô lễ của sư đệ thì rất tức giận, lập tức quay đầu không thèm để ý đến.
Một lát, Linh Chân đã ăn hết ba chén cơm lớn mà cảm giác bụng vẫn không đủ. Đang ăn lấy ăn để, chợt thấy bàn tay phải ngứa ngáy, lão liền chìa tay trái ra gãi nhưng miệng vẫn không ngừng ăn uống, không hề để tâm. Xem ra dù ông trời dùng sét đánh xuống, lão vẫn cứ ngồi mà ăn.
Mọi người mỉm cười, chưa động đũa mà nói về hành trình ngày sau.
Linh Định hỏi:
Dương Túc Quan trầm tư một lúc lâu, nói:
Vi Tử Tráng thở dài nói:
Lời của Vi Tử Tráng cũng có lý. Nếu da dê không liên quan cùng Giang Sung, nếu không phải vật chứng bán nước, hắn cần gì phải điều động binh lực, cử đại đội nhân mã cướp đoạt như vậy?
Dương Túc Quan lắc đầu nói:
Linh Định thở dài:
Dương Túc Quan nói :
Chàng thấy Ngũ Định Viễn nãy giờ trầm mặc không nói, hỏi:
Từ khi thấy bức họa Sát Kim, trong lòng Ngũ Định Viễn luôn có ý nghĩ cổ quái, cảm thấy có chỗ đặc biệt nhưng lại không rõ. Nghe Dương Túc Quan hỏi thì chỉ ậm ừ một tiếng.
Dương Túc Quan thấy hắn cau mày, biết có sự tình khác thường liền hỏi:
Ngũ Định Viễn cúi đầu, trầm tư một lúc lâu mới nói:
Mọi người mừng rỡ, vội hỏi:
Ngũ Định Viễn lắc đầu:
Dương lang trung ồ một tiếng, hỏi:
Ngũ Định Viễn thở dài một tiếng ảm đạm, nói:
Mọi người nghe thì kinh hô một tiếng. Ngũ Định Viễn thở dài:
Dương Túc Quan đại chấn tinh thần, liền thúc giục:
Ngũ Định Viễn nói :
Hắn nói chưa nói xong, Dương Túc Quan đã cả kinh lên tiếng:
Ngũ Định Viễn gật đầu nói:
Dương Túc Quan mừng rỡ, gật đầu nói:
Vi Tử Tráng trầm ngâm nói :
Ngũ Định Viễn lắc đầu:
Dương Túc Quan gật đầu nói:
Mọi người sôi nổi đồng ý, ngươi một lời ta một câu cao hứng phấn chấn. Linh Chân lại chỉ nom ăn không cần biết thế nào.
Ăn một lúc lâu, cuối cùng cơm nước đã no nê. Linh Chân nấc một cái, đang muốn đưa tay lau miệng, chợt cảm thấy tay phải có điều khác lạ. Lão cúi đầu nhìn kỹ, ai ngờ một thân đổ mồ hôi lạnh.
Chỉ thấy trên mu bàn tay có một con nhện cực nhỏ màu vàng tre đang không ngừng hút máu của mình, không biết bò ra từ nơi nào.
Trong chốc lát, bàn tay Linh Chân sưng lên rồi chuyển sang màu đen kịt giống như ngâm vào nước mực, có thể thấy được loài nhện độc này lợi hại như thế nào. Linh Chân kinh hãi tột đỉnh, quát to một tiếng đương trường, vội run tay rẩy con độc trùng rớt xuống đất, tiếp theo một cước đạp chết nó, la lớn:
Mấy người đang nói chuyện, nghe Linh Chân đột nhiên kêu to, quay đầu thấy bàn tay Linh Chân như vậy thì kinh hãi thành tiếng.
Vi Tử Tráng la lên:
Linh Định như hiểu ra điều gì, vớ lấy hộp đựng đũa đổ ra. Bên trong rơi ra chừng mười đôi đũa. Mọi người lấy làm kỳ lạ, không biết hành động của lão ý gì, Linh Định quát:
Mọi người nhìn chăm chú nhìn lại, chỉ thấy trên mỗi chiếc đũa đều có một con nhện cực nhỏ, màu sắc giống hệt chiếc đũa, nếu không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện ra. Lúc này hơn mười con nhện bị động bò loạn đầy bàn. Quyên Nhi cả kinh kêu một tiếng, vội đứng dậy tránh đi.
Vi Tử Tráng dẫm mấy cước giết chết đám nhện, lại nhắc nhở:
Ngũ Định Viễn thấy tiểu nhị hãy còn ở một bên, hắn hừ một tiếng, nhảy một bước dài tới tóm lấy đối phương, quát:
Tiểu nhị nọ sợ tới mức run rẩy, vội phân bua:
Lúc này tình thế khẩn trương, sợ rằng Linh Chân sẽ nguy đến tính mạng. Ngũ Định Viễn nhớ tới cái chết của Trương Chi Việt, sao có thể buông tha tiểu nhị kia?
Hắn dùng sức kéo tiểu nhị đến trước người Linh Chân, quát:
Hắn vận công tăng sức mạnh, nội lực ép tới khiến tiểu nhị đau đớn liên tục kêu to:
Tiểu nhị la ó như vậy kinh động đến khách nhân trong điếm, mọi người nhìn lại liền bất bình kêu lên:
Vi Tử Tráng vội nói:
Một gã khách nhân mắng:
Gần mười gã khách nhân nghe thì a dua ồn ào kêu to.
Ngũ Định Viễn thấy tay phải Linh Chân sưng càng lớn, không để ý người ngoài mà lạnh lùng nói với tiểu nhị:
Nói rồi vận kình vào các ngón tay, bóp cánh tay tiểu nhị đến xương cốt rung động.
Tiểu nhị đau đớn không chịu nổi, kêu to bi thảm. Bỗng ngoẹo đầu rồi tiếng kêu thê lương cũng ngừng lại, chỉ một thoáng đã ngã xuống bất động trên đất.
Ngũ Định Viễn hừ một tiếng, nói:
Nói rồi hắn vận công xoa bóp tính cứu tỉnh tiểu nhị. Ai ngờ thật lâu sau tiểu nhị vẫn nằm thẳng tắp như chết.
Ngũ Định Viễn nghi ngờ, vội lật đầu tiểu nhị lại đưa tay dò hơi thở, chỉ thấy sắc mặt đối phương đã biến thành màu đen, không ngờ đã chết một cách khó hiểu. Ngũ Định Viễn liếc mắt nhìn mọi người, thấp giọng nói:
Mấy người chấn động, sợ bị người ám toán, lập tức đứng dậy. Mấy gã khách nhân ở một bên thấy đã xảy ra chuyện, nhao nhao hét lớn:
Như vậy đã xem đám người Ngũ Định Viễn trở thành hung thủ.
Sắp tết, khách nhân trong điếm uống rượu vung quyền vui sướng, thấy có người chết thảm thì kinh hãi, nhất thời loạn thành một đống.
Ngũ Định Viễn buông tiểu nhị ra quát:
Lời còn chưa dứt, Ngũ Định Viễn thấy trên lưng nhói lên một cái như bị ong chích, bỗng nghe Diễm Đình kêu lên:
---o0o---
Chú: (1) “Nhất Phật xuất thế nhị Phật niết bàn” Phật giáo cho rằng thế giới mỗi lần trải qua một tiểu kiếp sẽ có một vị Phật xuất thế. Kiếp tức là một đoạn thời gian vô cùng dài. Một tiểu kiếp tức là 1680 vạn năm. Nghĩa rộng của câu trên chính là “chết đi sống lại”.
Ngụ ý trong câu này, Linh Chân kêu rằng đói dài đến chết đi sống lại như vậy, Phật bảo lão phải chịu làm sao đây. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------