Hồi 1
Nguồn:
read.st
Trên đường trở lại Dương Châu, tâm tình Cố Tự Nguyên dường như đã thay đổi, vốn mặt mày rầu rĩ lại cười nói vui vẻ.
Tuy Lư Vân không nhận làm nghĩa tử của lão nhưng lúc này quan hệ của hai người đã thân thiết. Trên đường Cố Tự Nguyên đã phân phó Lư Vân không cần phải làm chuyện của những hạ nhân, một mực xem hắn là là tân khách. Có điều Lư Vân không muốn ngồi không, vẫn kiên trì làm thư đồng. Cố Tự Nguyên nhiều lần khuyên bảo nhưng hắn đều không đáp ứng, vì vậy đành thôi.
Thêm mấy ngày, cuối cùng vào buổi tối thì mọi người đã về đến phủ. Cố phu nhân thấy lão gia trở về, liền phân phó quản gia bày tiệc tẩy trần cho Cổ Tự Nguyên.
Vợ cả của Cố Tự Nguyên xuất thân từ danh môn, do không thể sinh con trai nên lão đành phải lấy một nữ nhân khác, chính là Nhị di nương biểu muội của Bùi Nghiệp tri giao. Nữ nhân này trời sinh khôn khéo, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do nàng quản lý. Có điều một núi khó chứa hai hổ, trong nhà đã có một Nhị di nương lại còn có thêm một vị thiên kim tiểu thư bảo bối. Cố đại tiểu thư này phương danh là Thiến Hề, mỹ miều hào phóng, thông minh từ nhỏ, lại có phong cách giống phụ thân, đều có kiến giải riêng với mỗi sự việc, lại thường xuyên khắc khẩu với Nhị di nương, Cố Tự Nguyên vì chuyện này mà đau đầu không thôi.
Trong lúc một nhà Cố gia ăn uống. Nhị di nương thấy vẻ mặt cao hứng bừng bừng của Cổ Tự Nguyện liền cười hỏi:
Cố Tự Nguyên cười ha hả nói:
Cố Thiến Hề trời sinh thông minh, nàng thấy phụ thân vui mừng, đoán rằng có sự tình liên quan đến trong kinh, liền cười nói:
Cổ Tự Nguyên cười ha hả:
Mấy người đều lớn tiếng kinh hô, thật không thể tưởng tượng điều này, liền liên tục chúc mừng.
Cố Tự Nguyên cười nói:
Khó có dịp người một nhà đầy đủ, Cố Tự Nguyên muốn đem sự tình của Lư Vân nói rõ, để người trong nhà có thể gặp hắn một lần.
Nhị di nương cười nói:
Khi nói đến công tử của Bùi lão gia thì nàng liếc sang Cố Thiến Hề, ánh mắt lộ tiếu ý.
Cố Thiến Hề chu cái miệng nhỏ nhắn, nói:
Nhị di nương là thân thích của Bùi Nghiệp, muốn hợp tác cho Cố Thiến Hề cùng Bùi thiếu gia, nghe lời này liền coi như không, nói:
Cố Tự Nguyên cười nói:
Cố Thiến Hề ồ mộ tiếng, kêu lên:
Vẻ mặt đầy hiếu kỳ.
Nhị di nương lại phất tay, thản nhiên nói:
Cổ Tự Nguyên nghe lời này của Nhị di nương thì trong lòng khó chịu. Cố phu nhân thấy lão gia không vui liền hỏi:
Nhị di nương lại nói:
Cố Thiến Hề chưa từng thấy qua Lư Vân, nghe mọi người nghị luận về hắn thì cảm thấy hiếu kỳ, liền hỏi:
Cố Tự Nguyên cười nói:
Nhị di nương lại tỏ vẻ không vui:
Cố Tự Nguyên có phần không vui, tức giận nói:
Nhị di nương thấy lão gia nổi giận, vội xuất tuyệt chiêu. Nàng hướng sang cầu khẩn Cổ phu nhân:
Cố phu nhân thấy nàng xuống nước cũng không đành lòng, liền nói với Cố Tự Nguyên:
Cố Tự Nguyên thấy mấy người nói như thế cũng không có biện pháp, đành thở dài:
Cố phu nhân cùng Nhị di nương vỗ vỗ ngực, đồng thanh đồng ý.
Cố Thiến Hề lại thở dài, nói:
Phu nhân cùng Nhị di nương vội la lên:
Cố Thiến Hề không sợ di nương nhưng vốn nghe lời mẫu thân. Nàng le lưỡi cười nói:
Chỉ là nghĩ đến người này được phụ thân yêu thích, từng giải được câu đối khó do Bùi bá bá mang đến, nhất thời trong lòng hết sức hiếu kỳ. Không biết bộ dáng của hắn thế nào, cao thấp béo gầy ra sao.
Ngày thứ hai, khi Lư Vân đang ở thư phòng quét dọn thì chợt thấy quản gia cùng một trung niên nữ nhân đến. Lư Vân từng thấy qua, kia biết nàng là Nhị di nương liền khom người kêu:
Nhị di nương liền dùng ánh mắt dò xét Lư Vân, thấy hắn mi rồng mắt phượng, khí vũ hiên ngang, liền ngạc nhiên mà thầm nghĩ: “Kẻ này quả nhiên là nhất biểu nhân tài, sợ rằng Bùi công tử cũng không bằng.”
Lư Vân bị nàng nhìn đến toàn thân khó chịu, vội hỏi:
Nhị di nương lạnh lùng thốt:
Lư Vân nói:
Đôi mắt của Nhị di nương liền chuyển động, lại nói:
Lư Vân cảm thấy rùng mình, vội nghiêm mặt nói:
Nhị di nương nghe hắn đối đáp khéo léo, thầm nghĩ: "Tiểu tử này quả thật là có chút kiến thức, không phải người thường".
Trong tâm lại thầm nói: “Ta là một di nương, chuyện lớn nhỏ trong phủ đều do ta quyết định, mọi người đều phải nể mặt ta ba phần. Hôm nay không làm cho hắn kính sợ, về sau còn dạy dỗ được sao”
Lúc này đi về phía trước, cười lạnh nói:
Trong tâm Lư Vân thầm cảnh giác, khom ngươi chắp tay nói:
Nhị di nương trừng mắt, hung dữ nói:
Lư Vân nghe lời đối phương dần trở nên vô lễ thì thầm tức giận. Chỉ là không dám làm loạn thân phận chủ tớ, hắn cố gắng nén nộ khí trong lòng, cắn răng nói:
Nhị di nương cười cười, nói:
Từ trước đến nay, những kẻ hầu người hạ muốn một bước lên trời, nếu không phải dựa vào kén rể thì cũng do được nhận làm con nuôi. Nhị di nương quản lý mọi chuyện trong phủ, đương nhiên sẽ rõ điều này, lúc này liền an bài kế sách phòng ngừa.
Lư Vân nghe lời này thì trong tai liền ông một tiếng, trước mắt như nổ đom đóm, cảm thấy vô cùng phẫn nộ, thầm nghĩ: "Sĩ khả sát bất khả nhục! Nếu ta ham muốn tài vật thì sớm đã nhận Cố bá bá làm nghĩa phụ rồi. Nữ nhân này thực là khinh người, Lư Vân ta há có thể chịu được?"
Hắn lập tức đứng dậy, liền muốn lao ra bên ngoài phủ.
Nhị di nương cười ha hả, nói:
Nghe Nhị di nương cười lạnh thì trong lòng Lư Vân liền tỉnh táo, nhớ tới Cố Tự Nguyên đối đãi với hắn rất tốt, thầm nghĩ: "Nếu như ta đi rồi Cố bá bá nhất định sẽ thương tâm. Được rồi, nể mặt Cổ bá bá, ta nhịn thị ba phần là xong".
Nghĩ đến đây Lư Vân liền dừng bước lại.
Nhị di nương thấy hắn yên lặng không nói gì, cho rằng hắn đã sợ mình, liền cười lạnh nói:
Lửa giận dâng lên trong lòng Lư Vân, hàm răng cắn chặt vào nhau kêu thành tiếng. Dù năm xưa hắn bị bỏ vào ngục thì trong tâm cũng không khó chịu như vậy. Đối với một văn nhân như hắn, bị người cho là một kẻ hèn hạ thì còn thống khổ hơn nỗi đau đớn về xác thịt rất nhiều.
Nhị di nương lớn tiếng nói:
Lư Vân cố gắng đè lửa giận trong lòng, nói:
Nhị di nương thấy hắn xanh mặt, như đang sợ hãi nàng thì cười nói:
Ngón tay khẽ chọc vào cằm Lư Vân, cười nói:
Lư Vân tức đến toàn thân phát run, thầm nghĩ: "Sao Cố bá bá có thể nạp loại nữ nhân này làm thiếp?"
Nhị di nương thấy dọa hắn đã đủ, liền quay lại nói với quản gia:
Hai người định rời đi thì chợt thấy Cố Tự Nguyên đi tới. Lão thấy Nhị di nương thì có điểm kỳ lạ, hỏi:
Nhị di nương cười nói:
Cố Tự Nguyên biết rõ Nhị di nương không thích Lư Vân, liền hỏi hắn:
Lư Vân không muốn Có Tự Nguyên lâm vào khó xử, chỉ nói:
Cố Tự Nguyên gật đầu, nhìn Nhị di nương nói:
Nhị di nương cười nói:
Sau khi Nhị di nương rời đi, Cố Tự Nguyên lại cùng Lư Vân nghiên cứu binh pháp. Mặc dù trong lòng Lư Vân phiền muộn nhưng ở trước mặt Cố Tự Nguyên hắn vẫn nói cười như không. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------