Hồi 2
Nguồn:
read.st
Mấy tháng trôi qua, trời đã vào đông, thời tiết dần trở lạnh. Những ngày này, quan hệ của Lư Vân và Cố Tự Nguyên càng trở nên thân thuộc. Chẳng qua hắn vẫn không dám nói lai lịch cho lão. Kỳ thật với thế lực trong triều của Cố Tự Nguyên, muốn minh oan án sai cho Lư Vân là chuyện hết sức dễ dàng. Chỉ là hắn tự thấy ngại trong lòng, không dám nói ra.
Mấy tháng đó, mỗi ngày Lư Vân đều làm bạn sách với lão gia, hằng đêm lại tu luyện nội lực nhưng không có người chỉ dẫn nên tiến triển rất hạn chế. Mỗi lần hắn đem nội lực vận vào kinh mạch trên tay chân thì chẳng biết tại sao lại bắn ngược trở về, không có cách nào tiến thêm.
Chỉ là trời sinh Lư Vân hiếu học, tuy “ Luyện Khí Luận Khí” chỉ là một bản kinh thư dưỡng thân tầm thường nhưng hắn dựa vào tài trí thông minh cùng khổ tâm nghiên cứu, bắt đầu khám phá những con đường bí ẩn khác, dần tập luyện đến kinh mạch huyệt đạo như “ Đại Tiểu Chu Thiên” cùng “ Thập Nhị Kinh Thường Mạch”.
Đến tháng mười một, Cố Tự Nguyên mang theo ái nữ Cố Thiến Hề đến Tô Châu để lễ Phật trên miếu, thuận tiện du lãm ngắm cảnh đến tháng chạp mới trở về. Cố Tự Nguyên muốn mang Lư Vân cùng đi. Có điều lại vướng Cố tiểu thư nên hai phu nhân của lão phản đối quyết liệt, đành phải thôi.
Lư Vân lưu lại trong phủ, rảnh rỗi thì tiếp tục tu luyện nội công, thầm nghĩ: "Đợi đến khi đại lão gia trở về, ta nhất định phải luyện được cái này, nếu không nhất định sẽ không ngừng nghỉ".
Nhớ tới không ai quấy rầy thì tâm tình hắn vui vẻ, bắt đầu chăm chỉ tập luyện.
Ngày hôm đó Lư Vân đang khổ tư tìm cách để cho nội tức lưu chuyển thông suốt, chợt thấy quản gia dẫn theo mấy người tới thư phòng. Trong này có một người tướng mạo tuấn mỹ như một quý công tử, những kẻ bên cạnh là tùy tùy hoặc bảo tiêu của hắn, quản gia nói:
Lư Vân vừa thấy liền biết người này là nhi tử độc nhất của Bùi Nghiệp. Đối phương nhỏ hơn hắn vài tuổi, bộ dáng cao ngạo. Lư Vân tự biết chỉ là hạ nhân, liền khoanh tay đứng ở một bên chờ phân phó.
Công tử kia tên là Bùi Thịnh Thanh, là bảo bối của Bùi gia, được phụ mẫu vô cùng sủng ái, là thanh mai trúc mã cùng tiểu thư Cố Thiên Hề. Hôm nay hắn đến để tìm nàng, trước đó lại không rõ tin tức nàng đã đi Tô châu nên không gặp được, đành phải đi dạo trong phủ. Lúc này nhàn rỗi muốn đến xem thư phòng của lão gia một lần.
Bùi Thịnh Thanh nhìn quản gia nói:
Quản gia biết hắn là cô gia tương lai nên không dám đặc tội, liền quay sang nói với Lư Vân:
Nói xong liền khom người với Bùi Thịnh Thanh rồi đi ra.
Lư Vân nói:
Bùi Thịnh Thanh không muốn tìm sách, tới thư phòng chỉ để giết thời gian, hắn thấy ánh mắt Lư Vân sáng ngời, thầm nghĩ: "Nghe nói Cổ bá bá có một tên thư đồng, từng giải câu đối của phụ thân ta, xem ra là kẻ này."
Hắn nhìn Lư Vân rồi cười nói:
Lư Vân đáp:
Bùi Thịnh Thanh vốn không tin một tên thư đồng nho nhỏ lại có năng lực giải được câu đối kia, liền hỏi:
Lư Vân không muốn tranh luận cùng hắn, chỉ nói:
Bùi Thịnh Thanh thấy hắn dám chống đối, trong lòng không vui, quát:
Tên tùy tùng đứng ở bên cạnh liền nói:
Bùi Thịnh Thanh thấy ý này không tệ, nếu có thể kiểm tra tên sai vặt này loạn xạ một hồi, sau đó hung hăng chỉnh đốn hắn một phen thì tốt rồi, nghĩ vậy liền cuời nói:
Tên tùy tùng kia vội nói:
Bùi Thịnh Thanh cười nói:
Nói xong liền cầm lấy quyển “ Tả truyện”, quát hỏi Lư Vân.
Lư Vân nào tâm tư đùa giỡn với bọn hắn, lập tức nói:
Bùi Thịnh Thanh cười nói:
Lư Vân lắc đầu nói:
Hắn khom người xuống nói:
Dứt lời liền đi ra ngoài cửa.
Một tên tùy tùng bên cạnh Bùi Thịnh Thanh xông tới, quát:
Nói xong liền định đánh vào mặt Lư Vân.
Có điều Bùi Thịnh Thanh đã ngăn lại, cười nói:
Bùi Thịnh Thanh thấy thần sắc quật cường của Lư Vân, hoàn toàn không giống với một tên hạ nhân, nếu có thể chọc ghẹo kẻ này một phen thì rất thú vị a!
Hắn thấy thân hình Lư Vân cao lớn, tầm vóc cường tráng, liền nghĩ ra một kế, cười nói:
Bùi Nghiệp thương nhất là đứa nhi tử này, thấy hắn hiếu động nên đã dùng tiền tài để thỉnh danh sư dạy võ cho hắn.
Lư Vân thấy người này thật sự nhàm chán, không nhiều lời mà lắc đầu nói:
Nói xong liền đi ra ngoài.
Bùi Thịnh Thanh cười nói:
Nói xong liền xé rách một tờ trong quyển ”Tả truyện”.
Lư Vân cả kinh nói:
Bùi Thịnh Thanh cười ha hả, lại xé thêm một tờ nữa. Trong lòng hắn đã có chủ ý. Cứ chọc ghẹo tên sai vặt này một hồi, sau đó lại mua một quyển sách mới thay vào, lúc đó chẳng những Cổ bá bá sẽ không mắng mà còn tán thưởng nữa. Hắn càng nghĩ càng thấy đắc ý, lại xé thêm một tờ nữa.
Lư Vân thấy vậy liền muốn xông lên phía đoạt lại quyển sách, Bùi Thịnh Thanh lại cười nói:
Nói xong liền ném quyển sách qua cho một tên tùy tùng.
Lư Vân thầm nghĩ: “ Đây là thư phòng do ta quản, làm sao có thể để bọn chúng làm xằng làm bậy như vậy? Sau này dù Cổ bá bá không trách tội, ta cũng không thể trơ mắt nhìn chúng xé sách như vậy, thư điển này đều có giá trị không nhỏ”.
Cả đời Lư Vân nghèo khổ, trước kia muốn đọc sách đều phải đi mượn của người khác. Đọc một chữ thì tiếc một chữ, lúc này hắn thấy hành vi của Bùi Thịnh Thanh thì thầm tức giận, nói:
Bùi Thịnh Thanh cười nói:
Lư Vân lắc đầu, nói:
Bùi Thịnh Thanh cười nói:
Nói xong, tả thủ nhoáng lên, trong khi hữu quyền đánh về phía Lư Vân.
Lư Vân vội né qua một bên, hắn biết một quyền này chỉ là hư chiêu, lợi hại nhất chính là công phu trên chân của hắn. Bùi Thịnh Thanh tung chân đá ra một cước, Lư Vân không biết tránh né thế nào, nhất thời bịch một tiếng ngã ra. Chiêu này là chiêu thứ ba trong “ Bôn Mã Thức” của phái Tiên Hà, biến hóa đa đoan, Lư Vân sao có thể nhận biết được? Liền bị đánh cho thê thảm.
Lư Vân từ từ đứng lên nói:
Bùi Thịnh Thanh thấy hắn đỡ không nổi một cước của mình, liền nói với tên tùy tùng:
Một gã tùy tùng nói:
Sắc mắt Bùi Thịnh Thanh liền trầm xuống, nói:
Tên tùy tùng kia vui vẻ nói:
Bùi Thịnh Thanh cả kinh nói:
Lư Vân nghe bọn hắn nói bản thân như thế thì trong lòng tức giận. Hắn trợn mắt nhìn về phía tên Lai Hỉ kia, cả giận nói:
Lai Hỉ cười cười nói:
Bùi Thịnh Thanh quát to:
Tên Lai Hỉ kia biết mình vừa nói sai lời, liền thấp giọng nói:
Trong đầu Lư Vân ông một tiếng, vội xông đến nắm lấy vạt áo của Lai Hỉ, cả giận nói:
Trong tâm Lư Vân vô cùng bi phẫn, tay hắn có thể bị chặt, đầu có thể bị chém nhưng quyết không để người khác vũ nhục bản thân. Chỉ thấy bộ dáng của hắn trở nên thống khổ, trong mắt đều là nước mắt.
Lai Hỉ không thèm quan tâm, cười nói:
Nơi đan điền Lư Vân nóng lên, không biết từ đau tuôn ra một luồng khí lực, liền giơ tay nhấc Lai Hỉ lên cao quá vai, quát lên:
Nói xong liền quát to một tiếng, ném Lai Hỉ ra ngoài, chỉ nghe bịch một tiếng, Lai Hỉ bị ném trúng vào tường, cả người đều choáng váng.
Đám tùy tùng Bùi gia vội cả kinh nói:
Bùi Thịnh Thanh là một kẻ lỗ mãng, không chạy đến xem xét thương thế của Lai Hỉ, chỉ nói:
Mọi người đều kêu lên:
Cả đám liền xông lên vây quanh Lư Vân.
Thì ra tại thời điểm Lư Vân kinh sợ, tất cả tiềm lực trong bản thân được kích phát. Nội lực vốn không vận hành tự nhiên trong cơ thể, lúc này khi hắn giận dữ kêu to thì bất ngờ đả thông các kinh mạch trong người. Hắn ném Lai Hỉ ra xa thì thầm nghĩ: "Sao ta có khí lực lớn đến như vậy?"
Tâm tình trì trệ thì nội lực lại mất hết, thân thể mềm nhũn như muốn ngã xuống.
Bùi Thịnh Thanh thấy Lai Hỉ sống chết không rõ thì tức giận kêu to:
Một tên tùy tùng xông lên giữ chặt lấy người Lư Vân để cho Bùi Thịnh Thanh đấm đá. Một quyền Bùi Thịnh Thanh đánh trúng bụng Lư Vân, hắn đau đến nổi phải khom lưng xuống, lập tức nôn mửa ra trên mặt đất.
Đám tùy tùng vội kêu lên:
Bùi Thịnh Thân thấy bộ y sam của Lư Vân đã đầy uế vật, thấy dơ bẩn thì không muốn dùng quyền đánh hắn, vội vàng đá ra một cước. Thần trí lúc này của Lư Vân đang mơ mơ màng màng. Một cước của Bùi Thịnh Thanh đá trúng ngay cằm của hắn. Lư Vân kêu thảm lên một tiếng, suýt chút nữa đã cắn phải đầu lưỡi, một tên gia đinh bên cạnh hoan hô:
Bùi Thịnh Thanh đánh đến toàn thân đẫm mồ hôi, trong miệng kêu la không ngừng. Cũng không biết vì sao, hắn vô cùng chán ghét tên tiểu tử trước mặt này. Nếu không đánh chết đối phương thì tâm tình của hắn sẽ không vui.
Đánh được một hồi, lúc này Lư Vân đã nằm bất động trên mặt đất. Bùi Thịnh Thanh liền quát:
Nói xong Bùi Thịnh Thanh liền vớ một chiếc ghế, muốn đập vào đầu của Lư Vân.
Nếu như vậy sợ rằng Lư Vân sẽ mất mạng ngay tại chỗ này. Vài tên gia đinh nhát gan thấy vậy liền kêu lên:
Nói xong liền ngăn lại.
Bùi Thịnh Thanh cả giận:
Nói xong liền muốn nện ghế xuống, đám người đều chạy đến can ngăn.
Bùi Thịnh Thanh đang gào thét thì thấy một bóng người chậm rãi bò từ dưới đất lên, hắn sờ vào cái đầu của mình rồi nói:
Mọi người nghe tiếng nói thì quay đầu, thấy Lai Hỉ đúng dậy thì cả đám liền vui mừng, kêu lên:
Lai Hỉ đương nhiên không chết, chỉ bị thương nhẹ mà thôi. Hắn vuốt vào đầu, không cam lòng lớn tiếng nói:
Bùi Thịnh Thanh buông chiếc ghết trong tay xuống, quát:
Nói xong liền sai người kéo Lư Vân dậy để Hỉ Lai đánh một trận cho hả giận. Hỉ Lai nhớ đến lúc nãy bản thân mình bị Lư Vân ném đi, trong lòng cảm thấy tức giận, lập tức xông lên dùng hết sức đấm vào miệng Lư Vân. Một đấm này, cơ hồ Hỉ Lai dùng hết lực đạo khiến Lư Vân ngã ngữa xuống, kéo theo đám người đang giữ hắn đồng loạt ngã xuống.
Bùi Thịnh Thanh cười to nói:
Lập tức sai người kéo Lư Vân dậy, xắn tay áo lên cười nói:
Nói xong liền tung một cước vào người Lư Vân, khiến cho thân hình hắn bay ra ngoài giống như diều đứt dây.
Đám người chỉ lo ra đòn hiểm, sớm đã quên Lai Hỉ vẫn còn sống sờ sờ ra đó. Lúc này cả đám tàn bạo khát máu có khác nào hung thủ giết người? Có điều đang đánh cho sướng tay, đâu thèm để tâm gì nữa. Chủ tớ mấy người đấm đá loạn xạ một hồi, cho đến khi cái mạng Lư Vân có mười phần mất đi bảy tám, chết đi sống lại tựa như hai bên có thâm cừu đại hận thực sự.
Chú thích:
(1) Luyến đồng ở đây được dùng với nghĩa: Là thư đồng nam cho đám quan lại công tử "gay" thời xưa. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------