Hồi 4
Nguồn:
read.st
Hai mắt Tề Bá Xuyên sáng ngời, cười hắc hắc:
Ngũ Định Viễn ngạc nhiên:
Trên mặt Tề Bá Xuyên lộ vẻ quỷ dị:
Ngũ Định Viễn suy đoán:
Tề Bá Xuyên lắc đầu nói:
Ngũ Định Viễn vội la lên:
Tề Bá Xuyên chỉ tay vào Ngũ Định Viễn, nói:
Ngũ Định Viễn thất kinh nhưng lập tức cười lớn:
Tề Bá Xuyên nghiêm sắc mặt, trầm giọng nói:
Ngũ Định Viễn khẽ rùng mình, lập tức nhớ ra Tề Nhuận Tường có đưa tới ba cái rương, hắn từng lấy một cái đai lưng, những thứ còn lại đều bị Tri phủ sung công. Hắn run giọng hỏi:
Tề Bá Xuyên nói:
Ngũ Định Viễn mặt lộ vẻ ngại ngần:
Tề Bá Xuyên lắc lắc đầu:
Ngũ Định Viễn cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy trên lưng có một cái đai ngọc do Tề Nhuận Tường tặng cho.
Tề Bá Xuyên điềm nhiên nói:
Ngũ Định Viễn run rẩy hai tay tháo đai ngọc xuống, chỉ thấy nó được gia công tinh xảo, ở trên khảm một viên cổ ngọc. Ngày ấy đám thuộc hạ nhất thời cao hứng, bản thân hắn đành phải đeo vào, không thể tưởng tượng nổi nó lại có lai lịch trọng đại như thế.
Tề Bá Xuyên nói:
Ngũ Định Viễn lấy lại bình tĩnh, nói:
Tề Bá Xuyên chậm rãi nói:
Tề Bá Xuyên nói tới đây, thân thể đột nhiên run lên. Ngũ Định Viễn vội hỏi:
Tề Bá Xuyên không trả lời, chỉ thấy máu tươi chảy ra đầy miệng, thoáng chốc sắc mặt đã trắng bệch.
Ngũ Định Viễn cực kỳ hoảng sợ, vội vàng nhìn lại thân thể hắn, chỉ thấy sau lưng Tề Bá Xuyên có cắm một thanh phi kiếm, vừa rồi trong lúc nói chuyện không lưu tâm, lại bị người hạ thủ ám toán!
Ngũ Định Viễn vừa sợ vừa giận, đang muốn đuổi theo lại thấy thân thể Tề Bá Xuyên chậm rãi đổ về phía sau, Ngũ Định Viễn chạy vội lại ôm hắn vào trong ngực, liền muốn trị thương cho hắn. Chỉ là đoản kiếm cắm sâu vào thịt lút cả chuôi, e rằng không thể cứu được.
Ngũ Định Viễn cảm thấy bi thống lại không biết sao cho phải, đưa tay chặn vết thương nhưng máu tươi vẫn cứ theo mũi kiếm trào ra, đảo mắt máu đã nhuộm đỏ y phục của hai người.
Tề Bá Xuyên tựa vào trong lòng Ngũ Định Viễn, hắn mở to đôi mắt, vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc:
Ngũ Định Viễn thấy sắc mặt hắn trắng bệch, toàn thân run rẩy không ngừng, mắt thấy đã không ổn, lập tức ôm chặt lấy hắn rơi lệ nói:
Tề Bá Xuyên cười khan một tiếng, nắm chặt hai tay Ngũ Định Viễn, nói:
Ngũ Định Viễn thấy mạng hắn sắp tàn, cảm thấy đau đớn, gật đầu nói:
Nước mắt lại không nhịn được chảy xuống.
Tề Bá Xuyên nghe lời này, trên mặt lộ vẻ cao hứng, thở dốc nói:
Âm thanh của hắn ngày càng thấp, cuối cùng tới nhỏ không thể nghe thấy.
Đáng thương cho lòng hắn tràn đầy cừu hận, đáng thương cho hắn lòng đầy nhiệt huyết, nhưng cuối cùng hắn vẫn chạy không khỏi trò đùa của tạo hóa.
Hắn đã chết!
Đáng thương toàn gia Tề gia, ngay cả gã cô nhi cuối cũng không thể bảo trụ!
Ngũ Định Viễn cảm thấy đau đớn, nước mắt chảy xuống. Chỉ mấy canh giờ ngắn ngủi, hắn đã xem Tề Bá Xuyên như bằng hữu tri giao, những gì hắn trải qua thật đáng thương. Ai có thể ngờ hắn phải mang theo huyết hải thâm cừu mà chết!
Trên đời này còn có thiên lý sao?
Ngũ Định Viễn hét lớn một tiếng, móc "Phi Thiên Ngân Toa" rồi lao ra ngoài Mã vương miếu, cao giọng quát:
Ngũ Định Viễn nói đến đây, chợt nghe sau lưng có tiếng cười khẽ. Trong cơn giận dữ hắn quay đầu lại, chỉ thấy dưới ánh trăng có mười mấy người toàn thân áo bào trắng đứng ở trên đỉnh miếu, thần sắc mỗi người đều âm trầm.
Ngũ Định Viễn thụt lùi hai bước, giơ cao Phi Thiên Ngân Thoa, quát hỏi:
Mười mấy người kia lặng im không tiếng một động, chỉ thấy ánh mắt bọn họ lóe sáng trong đêm đen.
Ngũ Định Viễn hừ lạnh một tiếng:
Hắn biết rõ những người này võ công cao cường, nhưng tình thế lúc này chỉ còn đường liều mạng. Trên tay dùng sức ném Phi Thiên Ngân Thoa tới đám người áo bào trắng.
Chỉ nghe "Đương" một tiếng, một người trong đó giơ kiếm đánh văng ngân thoa. Ngũ Định Viễn tê dại hổ khẩu, thụt lùi từng bước.
Mười mấy tên bạch y từ mái nhà nhảy xuống, âm thầm vây kín Ngũ Định Viễn bên trong nội đình. Một gã bạch y khách dáng người cao gầy khàn khàn nói:
Đang khi nói chuyện, chúng bạch y khách chậm rãi tới gần Ngũ Định Viễn.
Ngũ Định Viễn cảm thấy thầm kiêng kỵ, còn đang nhìn quanh tìm đường tbỏ chạy thì một gã bạch y khách cười lạnh nói:
Ngũ Định Viễn nhìn lại gã vừa lên tiếng, chỉ thấy hắn bộ dáng ục ịch, nhớ tới lời của Tề Bá Xuyên trước khi chết, xem ra đây chính là gã hèn hạ nhất trong đám hung đồ.
Gã mập kia nhe răng cười:
Thân hình hắn chợt lóe, liền lao về Ngũ Định Viễn. Mặc dù hắn béo mập nhưng cước pháp lại rất linh động.
Ngũ Định Viễn thấy không thể tránh né thì hai tay giơ lên, Phi Thiên Ngân Thoa bắn nhanh về đối phương, gã mập nghiêng người tránh ra, mắng:
Ngũ Định Viễn không đợi chiêu thức đi hết, hai tay biến chiêu, ngân thoa lại bay ngược về tập kích vào sau ót gã mập. Gã mập cảm thấy khó có thể né tránh, chỉ đành lăn dài ra đất. Ngũ Định Viễn hét lớn một tiếng:
Ngân thoa giống như có sự sống, một chiêu "Phi tinh Trụy Địa" tiếp tục công xuống ót gã mập.
Chợt nghe "đương" một tiếng, gã mập kia rút kiếm chặn Phi Thiên Ngân Thoa lại rồi đứng dậy, nhanh chóng múa may trường kiếm, chiêu tiếp chiêu liên tục tấn công Ngũ Định Viễn. Kiếm vào tay thì hắn liền thay đổi, kiếm pháp lăng lệ ác liệt vô cùng. Ngân thoa của Ngũ Định Viễn dần dần thi triển không nổi, mỗi lần binh khí hai người đụng nhau, Ngũ Định Viễn đều chấn động đến tê dại khó thở. Một gã áo bạch y khách đứng ngoài thấy gã mập đã qua mười mấy chiêu vẫn chưa thu thập được Ngũ Định Viễn, nói:
Thân hình người nọ khẽ động, hai ngón tay duỗi ra, không ngờ lại nhẹ nhàng kẹp lấy "Phi Thiên Ngân Thoa". Ngũ Định Viễn hoảng hốt, biết võ công người nọ hơn xa bản thân hắn, còn đang bàng hoàng thì người nọ đã giơ chưởng đánh tới. Ngũ Định Viễn thấy chưởng này nội lực thâm hậu, không dám đón đỡ đành cấp bách nhảy về phía sau.
Người nọ tỏ vẻ buồn bực:
Gã mập Lưu Tam kia tiếp lời:
Vài tên áo bạch y khách cũng cười dâm ô theo.
Ngũ Định Viễn tròn mắt tức giận, lồng ngực như muốn nổ tung. Những kẻ hung tàn nhất trong giới hắc đạo mà hắn gặp qua cũng chỉ là giết người cướp của. Công nhiên gian dâm nữ nhân là hành vi vô cùng man rợ, không ngờ lại có thể dương dương đắc ý!
Ngũ Định Viễn nhìn khuôn mặt đáng ghê tởm đang dâm tà cười gian của gã mập kia, nhớ tới phụ tử họ Tề khi còn sống cũng là hảo hán, lại bị loại cầm thú này hại chết. Lão bà cùng mẫu thân của họ còn bị làm nhục, nếu không thể chính tay đâm chết kẻ này, hắn còn xứng lại làm Tây Lương bổ đầu sao?
Ngũ Định Viễn quát to một tiếng, tay không tấc sắt đánh về phía gã mập kia. Gã mập đang tự dương dương tự đắc nở nụ cười dâm đãng, nào ngờ Ngũ Định Viễn không sợ chết vọt tới nên bị trúng một quyền vào mũi, nhất thời máu mũi gã mập kia phún ra, tức giận sử trường kiếm mãnh liệt chém xuống đầu Ngũ Định Viễn. Ngũ Định Viễn trong cơn giận dữ cũng không phòng bị, chỉ còn biết trơ mắt nhìn cái đầu của nhất đại danh bộ Tây Lương sắp bị chém thành hai nửa, óc văng bốn phía chết oan chết uổng!
Ngũ Định Viễn tự biết giờ chết đã đến, trong lòng vừa bi vừa hận, hận bản thân học võ không tinh, lại phải chết trong tay một đám tiểu nhân. Trên mặt gã mập kia lộ vẻ hưng phấn cùng tàn nhẫn, thần sắc này là một kiếm không thể thu lại! Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------