Nguồn:
read.st
Tới Mã vương miếu đã là canh ba, cửa miếu sớm đã tàn tạ. Không gian bên trong âm u thật khiến người sợ hãi, Mã vương miếu này vốn để thờ đại tướng Mã Viện khi xưa trường trú Tây Cương. Mười mấy năm qua quan phủ lại không xuất tiền tu sửa, dĩ nhiên xuống cấp như vậy.
Ngũ Định Viễn ẩn thân trong bụi cây, cẩn thận quan sát khắp một vòng bên ngoài cửa miếu, thấy bốn phía yên lặng không có người mai phục mới lắc mình vào miếu.
Ngũ Định Viễn thấp giọng gọi:
Hắn liên tục gọi hai ba lần nhưng không có người đáp lời.
Ngũ Định Viễn nghi ngờ trong lòng, thầm nghĩ:
Ngũ Định Viễn thầm rùng mình, nghiêng người tránh qua. Trong bóng tối lờ mờ nhìn thấy một người giương hai tay thành trảo, một trên một dưới mãnh liệt công tới. Ngũ Định Viễn thấy chiêu số của người nọ hung mãnh thì không dám chậm trễ, gấp rút sử quyền pháp sư truyền, một chiêu "Khai Môn Kiến Sơn" đánh tới giữa thân người nọ. Kẻ kia ra tay cương mãnh, đánh tới cổ tay Ngũ Định Viễn. Nắm quyền của Ngũ Định Viễn lại mở ra, bàn tay như dao liền chém tới cổ tay hắn. Chỉ nghe bụp một tiếng vang nhỏ, tay hai người đã chạm nhau, thoáng chốc nội lực đối cường, cả hai đều bị kình lực của đối phương đẩy lui.
Ngũ Định Viễn vội quan sát bộ dáng người nọ, thấy là một hảo hán lưng hùm vai gấu, trong bóng tối thấy không rõ dung mạo.
Lại nghe người nọ chắp tay nói:
Ngũ Định Viễn vừa nghe thấy nhất thời yên lòng, đã nhận ra người này chính là Thiếu tiêu đầu Tề Bá Xuyên.
Ngũ Định Viễn chắp tay đáp lễ:
Thì ra lúc hai người động thủ, Ngũ Định Viễn đã nhận thấy lực tay của Tề Bá Xuyên có điểm mềm yếu vô lực. Hắn từng nghe võ công Tề Bá Xuyên cương mãnh, lực đạo không chỉ như thế này, liền đoán trên người hắn có bệnh.
Hai người nhìn chăm chú lẫn nhau. Trải qua nhiều biến cố, Tề Bá Xuyên gầy đi rất nhiều. Mặt đầy râu ria, trang phục rách nát, xem ra đã chịu không ít đau khổ.
Tề Bá Xuyên đá văng ra mấy tạp vật trong miếu, ngồi xuống cười khổ:
Mặc dù toàn gia Tề Bá Xuyên bị người sát hại nhưng hắn vẫn là nghi can sát hại Đồng Tam, Ngũ Định Viễn có điểm đề phòng, lập tức thấp giọng nói:
Tề Bá Xuyên thở dài:
Ngũ Định Viễn thấy hốc mắt hắn đỏ lên dường như đang rất nghẹn ngào, không biết phải nói gì để an ủi.
Tề Bá Xuyên dù sao cũng là người trong giang hồ, chỉ là thương cảm một lát đã trấn định như thường, hắng giọng nói:
Ngũ Định Viễn bôn ba khổ cực chỉ để phá án, lời của Tề Bá Xuyên vừa nói ra, tinh thần của hắn lập tức chấn động, vội đáp:
Tề Bá Xuyên thở dài:
Ngũ Định Viễn gật đầu:
Trong bóng tối hai người nhìn nhau, trong lòng đều có tâm sự. Từ xa truyền đến tiếng quạ kêu trong đêm, khiến bầu không khí càng thêm bi thương.
Mắt thấy thần thái ưu thương của Tề Bá Xuyên, trong lòng Ngũ Định Viễn tuy có ngàn vạn bí ẩn muốn hỏi nhưng không dám mở miệng, đành nhẫn nại chờ đợi.
Một lúc lâu Tề Bá Xuyên khẽ lên tiếng:
Tinh thần Ngũ Định Viễn rung lên, vội vàng ngồi thẳng người chuyên tâm lắng nghe.
Tề Bá Xuyên nhìn xuống dưới đất, thở dài một tiếng:
Ngũ Định Viễn từng nghe qua chuyện này, khi đó tiêu cục còn bày tiệc rượu rất lớn chiêu đãi phụ lão Tây Lương. Bản thân Ngũ Định Viễn cũng nhận được thiếp mời chỉ là bận công sự nên không tới. Hồi tưởng lại khí thế ngày đó so với cảnh tiêu điều của tiêu cục hôm nay, thật sự là như cách xa một kiếp.
Tề Bá Xuyên lộ vẻ buồn rầu, lắc đầu nói:
Ngũ Định Viễn thoáng rùng mình, biết tình tiết mấu chốt của vụ án đã đến, vội ngồi thẳng người như sợ bỏ lọt mất chữ.
Tề Bá Xuyên hoàn toàn không chú ý đến thần sắc Ngũ Định Viễn, vẫn tiếp tục:
Ta nhìn ba cái rương không chớp mắt, liền hỏi: ‘Vị huynh đài này, xin hỏi trong rương chứa gì?’. Người nọ chỉ mỉm cười: ‘Không có gì đáng giá, chỉ là mấy bộ y phục cùng đồ dùng bình thường, muốn chuyển đến kinh thành cho bằng hữu’. Ta liền có cảm giác kỳ quái, thế gian sao có người muốn tiêu cục hộ tống loại đồ vật tầm thường, chẳng lẽ đối phương điên rồi? Hay là đồng sự tiêu cục khác muốn tới đùa giỡn chúng ta? Ta cười nói: ‘Chúng ta làm bảo tiêu chứ không phải là phu khuân vác! Những vật này nếu đơn giản như thế, ngươi tùy tiện tìm vài người tự vận chuyển đến Bắc Kinh, cần gì phải tìm Yến Lăng tiêu cục chúng ta? Trả thù lao cho chúng ta không đơn giản a!’
Người nọ thấy thần sắc khinh miệt của ta, không tức giận mà chỉ khẽ cười: ‘Trả thù lao thế nào không cần Thiếu tiêu đầu lo lắng thay tại hạ. Chỉ cần mấy đồ vật này có thể đến kinh thành đúng hạn, ta sẽ dâng mười vạn lượng tiền thù lao. Nơi này có năm vạn lượng, sau khi chuyện thành công, tất có người trả cho các ngươi thêm năm vạn nữa’. Người nọ nói xong thì huynh đệ trong tiêu cục chúng ta đều kinh hô lên. Ta hừ một tiếng: ‘Huynh đài ngươi đừng đùa ta, mấy cái hòm y phục đồ dùng này mà đáng giá mười vạn lượng bạc sao?’. Người nọ nghe ta chất vấn, không tức giận mà phất phất tay. Mấy đại hán bên người khiêng ra hai rương bạc trắng, các huynh đệ vội vàng tiến lên mở nắp rương xem, quả nhiên bên trong là hàng thật giá thật, năm vạn lượng bạc trắng!
Ngũ Định Viễn ở bên nghe, không nhịn được "Ồ" lên một tiếng. Ngày ấy hắn từng cẩn thận kiểm tra qua, hàng bảo tiêu chỉ là quần áo cùng đồ dùng tầm thường, không thể ngờ lại đáng giá tới mười vạn lượng, xem ra bên trong ắt là có ẩn tình khác.
Tề Bá Xuyên lại nói:
Chúng ta làm bảo tiêu, mặc dù nhìn vàng bạc châu báu quen mắt nhưng không phải lúc nào cũng thấy nhiều ngân lượng như vậy, mọi người đều trợn tròn mắt. Ai ngờ gia phụ đứng lên, nói: ‘Người đâu! Tiễn khách!’. Ta thất kinh, vội hỏi: ‘Phụ thân! Đây chính là đại sinh ý mà! Chúng ta cần gì đem thần tài đuổi ra ngoài cửa?
Gia phụ không thèm nhìn ta, nói với người kia: ‘Các hạ để mắt tới Yến Lăng tiêu cục, lão phu quả thực cảm kích. Chẳng qua ta không nhận chuyến áp tiêu này’. Sắc mặt người nọ kinh ngạc: ‘Tề tổng tiêu đầu sao không nhận? Chẳng lẽ là ngại thù lao còn chưa đủ?’ Đừng nói người nọ mà mọi người cũng rất buồn bực. Đại sinh ý bất ngờ đưa đến cửa, cần gì phải cự tuyệt? Nhưng gia phụ cũng có lý của người, chỉ nghe người nói: ‘Vị bằng hữu này thực lạ mặt, chắc hẳn ở nơi khác tới đây. Ngươi đã có bản lĩnh mang theo năm vạn lượng bạc trắng bôn ba trên đường mà không chút tổn thất, vậy cần gì phải mượn chúng ta thay ngươi đưa mấy cái hòm y phục này? Chuyến tiêu này của ngươi không rõ lai lịch, Tề mỗ không dám nhận’
Ngũ Định Viễn nghe Tề Bá Xuyên thuật lại, thầm khen Tề Nhuận Tường nhìn xa trông rộng, ánh mắt tinh tường, chẳng trách có thể hùng cứ Tây Lương mấy chục năm. Hạng tiêu sư bình thường tuyệt không thể nào so sánh.
Tề Bá Xuyên kể tiếp:
Người nọ nghe gia phụ nói thì nhất thời hai mắt sáng ngời, chỉ cười: ‘Quả nhiên gừng càng già càng cay, không thể qua mắt được Tề tổng tiêu đầu. Đúng là vật nhờ áp tiêu lần này thực không rõ lai lịch’. Gia phụ nghe hắn thẳng thắn như vậy, nhất thời hừ một tiếng: ‘Đã như vậy, xin các hạ mời người khác cao minh hơn!’. Người nọ cười tiếp: ‘Cũng không cần như thế. Tề tổng tiêu đầu, xin mời ra chỗ kín nói chuyện’.
Gia phụ biết rõ người nọ có bí mật, liền đưa hắn vào thư phòng. Ta cũng theo vào, ai ngờ người nọ muốn ta đứng trông cửa, bảo không để cho đám ngoại nhân lại gần. Biết hắn không muốn để ta nghe, thật là mất hứng, nghĩ tới Tề Bá Xuyên này sớm đã là đương gia tác chủ, khi nào chịu qua tức giận như vậy? Nhưng người này là khách nhân của chúng ta, cuối cùng ta phải kiên nhẫn, coi chừng bên ngoài thư phòng.
Ngũ Định Viễn lắc đầu thở dài:
Tề Bá Xuyên cười ha hả:
Ngũ Định Viễn mừng rỡ, gấp rút bảo hắn nói tiếp.
Tề Bá Xuyên lại tiếp tục:
Ngũ Định Viễn ngứa ngáy trong lòng, đoán không ra cái gì là “Sử ba đao”, vội hỏi:
Tề Bá Xuyên cười hắc hắc:
Ngũ Định Viễn khuyên nhủ:
Tề Bá Xuyên lắc đầu nói:
Ngũ Định Viễn thấy ý chí của hắn vẫn còn, thầm khen:
Nhớ tới Tề Nhuận Tường có người kế tục, chết cũng không uổng. trong lòng cảm giác vui mừng, liền nói:
Ngẫm lại, lần này Tề Bá Xuyên mời hắn tới nhất định là có thâm ý, nên kiên nhẫn nghe tiếp, không vội truy hỏi lai lịch người nhờ bảo tiêu.
Tề Bá Xuyên lại nói:
Ngũ Định Viễn thấy hắn mang tâm sự nặng nề, không nhịn được thở dài:
Tề Bá Xuyên gật đầu lại tiếp tục:
Sau khi tiếp nhận sinh ý này, gia phụ không có một ngày nào an nhàn, người rất coi trọng chuyến tiêu này, mọi việc đều tự mình thu xếp, từ chọn lựa tiêu sư cho đến an bài lộ trình vận chuyển, tất cả đều tự mình đốc thúc, người ngoài không cho ý kiến khác được. Ta thấy người thận trọng như vậy, chỉ hy vọng ở bên cạnh hỗ trợ gánh vác một chút. Chẳng qua phụ thân ta không muốn ta nhúng tay vào, phái ta coi chừng sinh ý ở nơi khác. Ta nói mấy lần nhưng người cũng không để ý tới. Sau đó, ta cũng không để tâm tới việc này nữa.
Một tháng sau, ta từ Tứ Xuyên trở về, bỗng nhiên thấy sư thúc ta trong tiêu cục. Sư thúc có ngoại hiệu là ‘Phác Thiên Hổ’, vốn đang ở tại Trường An, không biết ngọn gió nào đã thổi người tới đây. Ta rất cao hứng, lúc dùng cơm chiều mới biết, lần này áp tiêu đã mời sư thúc ta đích thân xuất mã, ta thầm nghĩ gia phụ thật là chuyện bé xé ra to. Chỉ là mấy cái hòm y phục cùng đồ vật bình thường, cần gì huy động đến cao thủ thành danh như ‘Phác Thiên Hổ’? Nhưng nghĩ đến mười vạn ngân lượng, ta mới đem những lời này nuốt lại. Ngày kế tiếp sự tình an bài thỏa đáng, sư thúc ta mang theo những tinh anh trong tiêu cục, tổng cộng ba mươi sáu người liền xuất phát.
Ngũ Định Viễn cảm thấy rùng mình, thầm nghĩ:
Tề Bá Xuyên kể tiếp:
Ngũ Định Viễn ừm một tiếng, thầm nghĩ:
Hắn không muốn khi không đắc tội với người đành đem lời này nuốt lại.
Tề Bá Xuyên nói:
Ngũ Định Viễn cảm thấy rùng mình, biết Phác Thiên Hổ lần này áp tiêu dữ nhiều lành ít.
Quả nhiên nghe Tề Bá Xuyên nói:
Ngũ Định Viễn nghe hắn xử trí có điểm thỏa đáng, cũng gật đầu.
Tề Bá Xuyên nói:
Mọi người bôn ba cả một ngày, đêm đó rất nhanh đều ngủ thiếp đi, ta cũng mơ mơ màng màng. Ai ngờ mới vừa vào mộng, chỉ nghe thấy có tiếng ngựa chạy băng băng dưới chân núi, chúng ta đều bừng tỉnh. Đêm đó ánh trăng sáng ngời, từ Liễu Nhi Sơn nhìn xuống, trên thảo nguyên chiếu sáng giống như ban ngày, mọi người thấy dưới chân núi có năm sáu thớt ngựa hoang chạy trong thảo nguyên, liền nói không có việc gì, chẳng qua ta phát hiện lưng chúng có mang theo yên cương. Đêm đó tâm thần của ta vẫn không yên, thấy một nhóm ngựa vô chủ chợt có cảm giác rất khó chịu, liền kêu hai huynh đệ theo ta xuống núi xem một chút.
Nói cũng kỳ quái, chúng ta vừa xuống núi thì đám ngựa liền nhận ra rồi chạy tới. Ta đưa tay bắt một con bạch mã. Khi nhìn dấu hiệu trên yên, đây không phải ngựa nuôi trong tiêu cục chúng ta sao? Gần đây ngoại trừ nhóm chúng ta, cũng chỉ còn lại đám nhân mã của sư thúc, ý niệm đầu tiên của ta chính là sư thúc bọn họ đã xảy ra chuyện!
Ngũ Định Viễn mặc dù đã ngờ tới tình thế này, vẫn không nhịn được lấy làm kinh hãi. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------