Hồi 2
Nguồn:
read.st
Lại nghe Tề Bá Xuyên thở dài:
Trong lòng Ngũ Định Viễn bất mãn, không nhịn được hừ một tiếng:
Tề Bá Xuyên lắc đầu:
Trong lòng Ngũ Định Viễn cũng biết như thế, đành phải thở dài một tiếng, không nhiều lời nữa.
Tề Bá Xuyên lại nói:
Tề Bá Xuyên nói tới đây thì quay sang hỏi:
Ngũ Định Viễn nói:
Tề Bá Xuyên vỗ tay khen:
Ngũ Định Viễn nhớ tới di ngôn của Tề Nhuận Tường, vội nói:
Tề Bá Xuyên khoát tay nói:
Hắn lại tiếp:
Ngũ Định Viễn cả kinh nói:
Tề Bá Xuyên nói:
Thần sắc Ngũ Định Viễn lộ vẻ khẩn trương, Nộ Thương Sơn khi xưa tập kết hơn ba vạn người, từng đại chiến oanh oanh liệt liệt cùng triều đình, nếu như tàn đảng lẻn đến Tây Lương thì sự tình bất ổn cực độ. May là nghe ý tứ của Tề Bá Xuyên thì xuống tay hẳn là người khác. Nếu không hắn không cần quản án này nữa, trực tiếp chuyển tới trong tay Binh bộ thượng thư là được.
Tề Bá Xuyên kể tiếp:
Ngũ Định Viễn trầm ngâm nói:
Tề Bá Xuyên vốn khoe khoang mười tám người võ công kia rất cao nhưng nghe Ngũ Định Viễn vạch trần, lập tức xấu hổ gật đầu.
Chỉ nghe hắn nói tiếp:
Ngũ Định Viễn vỗ đùi, lớn tiếng khen:
Tề Bá Xuyên lắc đầu thở dài:
Ngũ Định Viễn nghe được lời ấy, không khỏi thở dài một tiếng:
Tề Bá Xuyên nói:
Ngũ Định Viễn vội hỏi:
Tề Bá Xuyên thở dài:
Vượt ngoài dự đoán, Ngũ Định Viễn lấy làm kinh hãi, vội vàng ngồi thẳng người hỏi tới:
Tề Bá Xuyên cười khổ nói:
Ngũ Định Viễn vội hỏi:
Tề Bá Xuyên nói:
Ngũ Định Viễn "A" một tiếng:
Tề Bá Xuyên hắc hắc cười lạnh:
Đồng Tam chỉ là hạ nhân rèn binh khí cho tiêu cục, lúc này không biết là ỷ thế vào ai mà thái độ ngạo mạn đến cực điểm, hắn lạnh lùng thốt: ‘Tề thiếu gia, ngươi đi mời Tổng tiêu đầu ra! Sư thúc ngươi có nói mấy lời muốn nói với hắn!’. Ta giận quá hóa cười, rút đao ra gác trên cổ lão thợ rèn, mắng: ‘Lão thất phu, ngươi chán sống hả? Dám tới đây chỉ hươu chỉ vượn?’. Đồng Tam kia lại không hoảng hốt, thản nhiên đưa mắt nhìn ta, trong lòng ta bốc hỏa, đang muốn cho hắn một đao thì sư thúc ta lại cuống quít nói: ‘Bá Xuyên mau mau dừng tay, mau mời phụ thân ngươi đi ra, ngàn vạn lần đừng làm tổn thương người này.’
Ta mặc dù lỗ mãng nhưng cũng không phải kẻ điên lạm sát người, nghe sư thúc nói như vậy biết là tình huống khác thường, đành để Đồng Tam ở đó rồi sai người thông báo cho gia phụ. Người vừa nghe tin vội vàng đi ra. Sư thúc thấy gia phụ đi ra thì chỉ biết cười khổ: ‘Sư huynh, ta tới chuyển lời’. Gia phụ thấy người bị người trói thì rất phẫn nộ, không đợi nói hết lập tức liền rút đao ở hông chém đứt xích sắt.
Sư thúc ta trên giang hồ được xưng là ‘Phác Thiên Hổ’, ngày thường uy phong cỡ nào mà lúc này lại như con mèo bệnh. Xích sắt trên tay đã được gia phụ chặt đứt nhưng trên mặt lại lộ vẻ nao núng, bất giác nhìn về Đồng Tam. Khi đó ta rất phẫn nộ, lớn tiếng nói: ‘Sư thúc! Ngươi đang ở làm sao vậy? Rốt cuộc là sợ cái gì chứ?’. Ta rất tức giận nhưng gia phụ là người từng trải, dường như người đã nhìn ra dụng ý của sư thúc, không ngờ lại cười một cái, nói với Đồng Tam: ‘Người sư đệ này của ta, đã làm phiền ngươi chiếu cố một đoạn đường, các hạ có gì muốn nói, không ngại thì cứ trực tiếp nói rõ đi!’
Giọng nói Tề Bá Xuyên phát run, hiển nhiên đã nói đến chính đề, Ngũ Định Viễn dù thầm kinh hãi cũng không dám ngắt lời, chỉ là chuyên tâm lắng nghe.
Tề Bá Xuyên nói:
Đồng Tam kia ngẩng đầu ngửa mặt lên trời, mắt không nhìn gia phụ cái nào, lạnh lùng thốt: ‘Thượng cấp có lệnh xuống, Tổng tiêu đầu thức thời thì sớm đem đồ vật giao ra đây, có thể tha cho toàn gia ngươi khỏi cái chết!’. Ta như nghe được chuyện buồn cười nhất thiên hạ, nhất thời cười ha hả, bất quá phụ thân cùng sư thúc ta lại không cười, không chỉ hai người bọn họ không cười mà những người khác cũng im lặng, khiến ta giống như là một gã ngốc.
Gia phụ ho khan một tiếng, nghiêm trang nói: ‘Rốt cuộc các hạ là ai, dựa vào cái gì muốn ta giao vật?’. Đồng Tam lại không thèm nhìn, ngữ khí ác liệt lạnh lùng thốt: ‘Ta không có tâm tình nói nhảm cùng ngươi, giao hay không giao?’. Gia phụ lắc đầu nói: ‘Tiêu cục chúng ta cũng có vài chục năm phong quang, còn chưa có người nào dám lớn mật ở chỗ này làm loạn, các hạ muốn lão phu giao là giao thứ gì? Sao không để lại danh tự của thượng cấp, ta làm sao ăn nói với người nhờ bảo tiêu?’. Đồng Tam nói, ngữ khí cuồng ngạo tới cực điểm: ‘Đó là việc của ngươi, không phải của ta, ta hỏi lại một câu, giao hay không?’
Gia phụ vẫn chưa trả lời, ta đã giận dữ không thể kìm được, hét lớn một tiếng: ‘Lão cẩu!’. Ngay tại trận rút đao nhằm phía sau ót Đồng Tam mà chém. Nói thì chậm nhưng khi đó thì nhanh, nhiên một đạo bạch quang chiếu vào phòng, sư thúc kêu to: ‘Bá Xuyên lui lại!’, rồi lao về phía ta. Ta liền nghe người kêu một tiếng đau đớn rồi ngã nhào vào người của ta, máu tươi ồng ộc chảy ra. Gia phụ vội vàng chạy tới đỡ lấy sư thúc, chỉ thấy trên lưng người có một thanh đoản kiếm nho nhỏ cắm ngập vào, không thể cứu được nữa. Đồng Tam ở một bên nói: ‘Nghĩ cho thông suốt, nếu không giao đồ vật thì đây là tấm gương thứ nhất’. Gia phụ đem sư thúc nhẹ nhàng đặt ở dưới đất, mạnh mẽ rút đao, ánh mắt lộ vẻ thống hận đến cực điểm, Đồng Tam lại không thèm để ý, vẫn lạnh lùng nhìn người.
Ngũ Định Viễn sửng sốt, chính hắn là vang danh về ám khí, một cây "Phi Thiên Ngân Thoa" ngạo thị Tây Lương nhưng nhớ không nổi có ám khí gì bá đạo như thế, ngay cả hảo thủ "Phác Thiên Hổ" cũng khó mà phòng bị.
Khi đó ta ôm lấy sư thúc, mắt thấy người không ổn, nhớ tới từ nhỏ người đối với ta rất tốt trong lòng lại càng đau đớn hơn, lại nghe thấy lời lạnh nhạt Đồng Tam, thật sự không cách nào nhẫn nại. Lập tức ta bạo rống một tiếng, rút đao ra tính liều mạng với Đồng Tam. Lúc này bỗng nhiên có người kéo chân ta, ta nhìn lại thì là sư thúc đang hấp hối. Ta rơi lệ nói: ‘Sư thúc, xem ta báo thù cho người!’. Sư thúc lại lắc đầu, thều thào nói: ‘Vô ích, đấu với bọn hắn, chúng ta... Chúng ta nhận thua’. Dứt lời thì nghẹo đầu, không ngờ đã quy tiên.
Đồng Tam thấy chúng ta sững sờ ngay tại trận, thản nhiên nói: ‘Tổng tiêu đầu, đêm nay trước giờ Tý, ngươi đem đồ vật đưa đến tiệm rèn của ta, có thể tha cho toàn gia của ngươi, ngươi tự thu xếp’. Ta lửa giận ngập trời, đang muốn rút đao, bỗng nhiên hai tiêu sư ở cửa từ từ đổ xuống, nơi ngực mỗi người có cắm một thanh phi kiếm. Ta thấy phi kiếm kia tới nhanh như vậy, trong lòng phát lạnh. Thật khiến người chê cười, hừ... Không thể hai chân ngờ bủn rủn, chỉ biết trơ mắt nhìn Đồng Tam đi ra ngoài.
Sắc mặt gia phụ cũng tái xanh, còn chưa kịp quyết định đuổi theo hay không thì nghe tiếng bước chân khẽ trên nóc nhà, lúc này mới hiểu có rất nhiều cao thủ đi theo Đồng Tam. Ta nhìn phụ thân, sắc mặt của người cực kỳ khó coi cũng đứng không yên, ai da... Nói đến không thể trách chúng ta, Yến Lăng tiêu cục hành tẩu trên giang hồ có khi nào bị người chà đạp như vậy chứ? Từ lúc khai lập tới giờ, đây thật sự là một điểu sỉ nhục với chúng ta.
Ngũ Định Viễn thở dài, Yến Lăng tiêu cục xưng bá Tây Lương nhiều năm, quả thực chưa từng để cho người chọc ghẹo khinh nhờn, vậy mà lại để một lão thợ rèn không biết võ công xuất ngôn vũ nhục, nghĩ đến tâm lý buồn bực bọn họ thật khó nói thành lời.
Tề Bá Xuyên nói:
Ngũ Định Viễn gật đầu nói:
Tề Bá Xuyên cười khổ nói:
Ngũ Định Viễn gật đầu nói:
Tề Bá Xuyên gật đầu:
Ngũ Định Viễn hồi tưởng thảm trạng mười tám danh tiêu sư bị giết ngày ấy, trong lòng vẫn dâng lên một trận sợ hãi. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------