Hồi 3
Nguồn:
read.st
Mắt thấy sắc trời đã sáng, ngày mai các huynh đệ sẽ đến lấy tiền. Tần Trọng Hải thở dài một tiếng, bấm tay tính toán thì bị thương mười ba người, mất ba trăm chín mươi lượng. Huynh đệ còn lại cũng tốn hơn sáu trăm, tổng cộng phải xuất ra cả ngàn lượng bạc. Càng tính y càng nhức đầu, ngày thường tiền bạc đều ném sạch vào tửu lâu, đến nay đã ba hai tuổi mà vẫn chưa vợ. Cũng may dưới giường có chôn ba trăm lượng bạc, chính là tiền dành mua quan tài những năm trước đây, tránh để chết ở tiền tuyến không người chôn cất, lúc này nợ tiền sai sử, không thể làm gì khác hơn là đành xuất ra cho đủ số.
Tần Trọng Hải sờ sờ mũi. Mắt thấy thiếu tiền phải tìm người mượn, y thầm nghĩ:
"Dương lang trung nhất định có tiền, có điều phân nửa đã đi Giang Nam. Lư huynh đệ cũng không còn ở Bắc Kinh, mà hắn cũng là hạng quỉ đói. Ài... Việc này lại không thể để Hầu gia biết, không còn đường nữa, đành tìm Ngũ Định Viễn mượn tiền vậy!”
Nhớ tới Ngũ Định Viễn ngày thường hiểu đối nhân xử thế, chi tiêu tiết kiệm, hẳn là tích được bao tiền đầy ắp. Tần Trọng Hải vui vẻ, lúc này giấu đi thương thế, tiếp theo ba bước làm hai bước, vội vàng tới phủ Chế sứ.
Tới gần phủ của Dương đại học sĩ, thấy trước cửa có mười mấy chiếc xe. Mấy tên gia đinh đang chuẩn bị gì đó, Tần Trọng Hải ngăn lại, hỏi:
Gia đinh nghe lời vô cùng khó nghe, sắc mặt khó coi không đáp một lời, chỉ nghe một người kêu lên:
Tần Trọng Hải nhìn lại. Thấy người nọ diện mạo thanh tú, tuổi tầm hai mươi, lại là bào đệ Dương Thiệu Kỳ của Dương Túc Quan.
Tần Trọng Hải nghe nói Dương Túc Quan còn ở kinh thành, cao hứng thầm nghĩ: "Dương Túc Quan hay lắm. Ra là còn chưa kịp đi, đúng lúc ta đến vơ vét tài sản của hắn”
Y ngáp một cái, nói:
Dương Thiệu Kỳ nghe lời lẽ thô tục, trên mặt hết xanh lại đỏ, thầm nghĩ: "Người này thật là thô lỗ."
Tần Trọng Hải thấy hắn non nớt đáng yêu, cười thầm trong bụng, càng không ngừng trêu chọc. Dương Thiệu Kỳ là thư sinh, ứng phó sao nổi hạng lưu manh trêu cợt, chỉ thầm kêu khổ, khấn đối phương mau rời đi cho.
Tần Trọng Hải phiếm chuyện một hồi, lại nói sang chủ đề “Kim Bình Mai”. Dương Thiệu Kỳ bịt tai, chỉ sợ nghe lọt một chữ. Đang huyên náo, lại thấy một người đi tới cau mày nói:
Người này dung mạo anh tuấn, cử chỉ lão luyện, chính là Dương Túc Quan.
Tần Trọng Hải tức giận nói:
Mắt thấy bào đệ đỏ bừng khuôn mặt, Dương Túc Quan sợ hắn bị ô nhiễm, liền thấp giọng dặn dò vài câu, bảo Dương Thiệu Kỳ đi trước.
Tần Trọng Hải đang tính mở miệng vay tiền, chợt thấy Dương Túc Quan đến gần vài bước, thần sắc ngưng trọng như có việc muốn nói. Y hì hì cười hỏi:
Dương Túc Quan khẽ gật đầu, thấp giọng nói:
Tần Trọng Hải ồ một tiếng, hỏi:
Dương Túc Quan cau mày nói:
Chàng thấp giọng nhắc:
Tần Trọng Hải ngạc nhiên hỏi:
Dương Túc Quan thở dài, nói:
Tần Trọng Hải ừm một tiếng, nhớ tới Ngũ Định Viễn luôn canh cánh án tình Yến Lăng tiêu cục trong lòng, Liễu Ngang Thiên lại không giao trách nhiệm, bảo hắn làm sao chịu nổi. Nhưng việc đã đến nước này, còn có thể nói gì? Y lắc đầu không đáp lời.
Dương Túc Quan thở dài nói:
Tần Trọng Hải cười ha hả nói:
Dương Túc Quan nhìn y một cái, lắc đầu nói:
Tần Trọng Hải nghe thì mừng rỡ, cười nói:
Mắt thấy sắc mặt Dương Túc Quan quẫn bách, Tần Trọng Hải cười nghiêng ngả, nói:
Lúc này Cố gia tiểu thư sớm bỏ trốn cùng Lư Vân, hẳn là Túc Quan cũng đã biết chuyện, Tần Trọng Hải nghĩ đồng môn nhiều năm, cũng không giễu cợt nhiều, chỉ châm chọc một phen.
Dương Túc Quan hừ một tiếng, nói:
Chàng còn chưa nói hết, Tần Trọng Hải đã tiếp lời, cười nói:
Lời này thật sự khó nghe, Dương Túc Quan gật đầu cũng không phải, lắc đầu cũng không xong, đành thở dài một tiếng.
Tần Trọng Hải cười nói:
Dương Túc Quan lộ vẻ xấu hổ, gật đầu nói:
Tần Trọng Hải hì hì cười nói:
Y đưa tay ra, đảo mắt nói:
Dương Túc Quan thấy y một dạng lưu manh, thật là thổ phỉ trời sinh, bất giác tức giận nói:
Tần Trọng Hải cười nói:
Dương Túc Quan thở dài một tiếng, lệnh cho hạ nhân lấy năm đĩnh Long ngân hai mươi lượng ra, đích thân hai tay dâng lên. nói:
Đây là có tiền tiêu tan tai họa. Về phần có phải bánh bao thịt ném chó hay không, cũng không cách nào quản nổi. Tần Trọng Hải thấy Dương Túc Quan hậm hực rời đi, liền hì hì cười thầm: “Được một trăm lượng rồi!”
Tính ra còn thiếu năm trăm lượng bạc, liền chạy tới nhà Ngũ Định Viễn. Tới phủ Chế Sứ, Tần Trọng Hải có việc cầu người, biết không nên la to. Y nhẹ nhàng gõ cửa, thấp giọng kêu lên:
Y sợ hai chữ “vay tiền” vừa ra, Ngũ Định Viễn liền chạy trối chết, đành dối lừa một phen.
Gọi vài tiếng, không thấy có người ra mở cửa. Tần Trọng Hải thầm hỏi: "Nhà hắn có quản gia gác cổng, sao giờ không ai trông cửa? Chẳng lẽ có chuyện gì sao?”
Tâm niệm vừa động, liền xoay người nhảy lên tường, chạy về hướng hoa viên. Tới phòng ngủ Ngũ Định Viễn, Tần Trọng Hải lên giọng, lớn tiếng kêu:
Cũng không quản Ngũ Định Viễn là người thô kệch, có thể bày sách vở gì trong nhà, liền gõ cửa không dứt.
Hồi lâu vẫn không người đáp trả, Tần Trọng Hải đang buồn bực, lại nghe tiếng bước chân vang, có người tới đại sảnh. Y vui mừng phóng vào trong, hét lớn một tiếng:
Mắt thấy người tới hình dung khô quắt, nào phải Ngũ Định Viễn, lại là một lão đầu vô danh. Lão đầu nọ thấy Tần Trọng Hải ác hình ác trạng, sợ đến hồn phi thiên ngoại, té trên mặt đất, xua tay xin:
Tần Trọng Hải thấy vẻ mặt lão nhân kinh hoảng như xem mình thành quân trộm cướp. Y đỏ mặt, vội vàng kéo lão dậy, hỏi:
Lão nhân nọ ngạc nhiên hỏi lại:
Tần Trọng Hải cau mày nói:
Lão nhân kia ồ một tiếng, cười nói:
Tần Trọng Hải nhảy dựng lên, cả kinh hỏi:
Lão nhân kia cười nói:
Tai nghe lão nhân lải nhải, Tần Trọng Hải sao nghe lọt nửa chữ, thầm nghĩ: "Giỏi cho Ngũ Định Viễn, rốt cuộc chết ở nơi nào? Chẳng lẽ là đi Giang Nam?"
Từ biệt lão nhân nọ, ra khỏi phủ Chế sứ, y còn chưa được vài bước thì một người đâm đầu mà đến, lại là Vi Tử Tráng. Tần Trọng Hải biết Vi Tử Tráng chuyên trách thủ vệ, bình thường không rời Liễu Ngang Thiên, lúc này tới đây nhất định có việc, y xông tới hỏi:
Sắc mặt Vi Tử Tráng lộ vẻ sầu khổ, nói:
Tần Trọng Hải hít một hơi, cười lạnh nói:
Vi Tử Tráng cả kinh nói:
Tần Trọng Hải quay đầu nhìn phủ Chế Sứ, nói:
Y gật đầu liên tục, lại nói:
Vừa nói vừa dựng thẳng ngón cái, tán thưởng không ngớt.
Vi Tử Tráng thở dài nói:
Tần Trọng Hải cười ha hả, nói:
Y trầm ngâm một hồi lâu, nhớ tới Dương lang trung còn chưa rời đi, mới nói:
Vi Tử Tráng nghe tình huống khẩn cấp, vội vã đồng ý một tiếng, đang muốn xoay người rời đi, chợt nghe Tần Trọng Hải kêu lên:
Vi Tử Tráng quay đầu, nói:
Tần Trọng Hải hắng giọng một tiếng, nói:
Vi Tử Tráng cười khổ nói:
Hắn chau mày, thò trong lòng lấy ra hai tờ ngân phiếu năm mươi lượng, than thở rằng:
Tần Trọng Hải nhăn nhó nói:
Vi Tử Tráng cả kinh hỏi lại:
Tần Trọng Hải cúi đầu, ngập ngừng nói:
Vi Tử Tráng hít một hơi lạnh, run giọng nói:
Xem ra hai người thường mượn tiền lẫn nhau. Về phần ai thiếu ai, có trả hay không thì không ai nhớ nổi.
Tần Trọng Hải nào quản đến tình cảnh của Vi Tử Tráng, nhớ tới chúng thuộc hạ còn đang chờ, lập tức nhéo hắn, lớn tiếng nói:
Y thấy Vi Tử Tráng lộ vẻ khó xử, liền giao cương đao cho hắn, quát:
Vi Tử Tráng đau khổ than thần: “Kẻ mặt dày này thật là phiền toái, ai... Lát nữa phải mở miệng ra sao với mụ vợ ở nhà? Ta đây không khéo ăn nói, có lẽ xảy ra chuyện mất..."
Hắn xem bộ dáng vô lại của Tần Trọng Hải. Nếu không thuận theo, sợ rằng còn bị chèo kéo không dứt, đành phải gắng gượng chịu trận một lần. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------