Hồi 2
Nguồn:
read.st
Tần Trọng Hải nghe thanh âm này, không nhìn cũng biết là Liễu Ngang Thiên, liền quay người chào hỏi:
Sắc mặt Liễu Ngang Thiên lộ vẻ khó coi, dường như đầy tức giận. Tần Trọng Hải theo lão đã lâu, thấy vậy hắng giọng một tiếng, mời:
Liễu Ngang Thiên lại không để tâm lời mời, điềm nhiên hỏi:
Tần Trọng Hải rùng mình thầm nghĩ: “Xem bộ dạng của Hầu gia, có vẻ là đang tức giận. Ta phải cẩn thận một chút”
Y lại hắng giọng một tiếng, nói:
Liễu Ngang Thiên hắc hắc cười lạnh, chỉ tay mắng rằng:
Tần Trọng Hải ngoảnh mặt sang một bên, bực mình nói:
Vi Tử Tráng thấy Liễu Ngang Thiên nặng lời như thế, liền lên tiếng hòa giải:
Liễu Ngang Thiên hừ một tiếng, trừng mắt nhìn Tần Trọng Hải vài lần. Lão đi ra tới cửa thì nghĩ đến một chuyện, dừng bước hỏi:
Lời nói lành lạnh có vẻ không tầm thường. Tần Trọng Hải không biết vì sao lão hỏi lời này, thản nhiên đáp:
Liễu Ngang Thiên gật đầu nói:
Tần Trọng Hải nghe lời nặng không nể mặt mũi mình gì cả, thoáng chốc trán nổi gân xanh, lòng đầy bất mãn: "Con mẹ nó, hôm nay làm sao Hầu gia hung ác như vậy? Lão tử đã động thủ trên đầu thái tuế sao?”
Liễu Ngang Thiên đi rồi, một mình Tần Trọng Hải ở lại Văn Uyên Các, nhớ tới ngày xưa Liễu Ngang Thiên xem trọng bản thân cỡ nào, hôm nay lại vì một việc nhỏ mà làm khó mình như thế, nhất thời rầu rĩ không vui.
Đang bực mình, lại thấy Vi Tử Tráng thò đầu đến, Tần Trọng Hải thấy hắn không rời theo Liễu Ngang Thiên, y nghiêng mắt nhìn một cái, lạnh lùng hỏi:
Lúc này Vi Tử Tráng có nói về chuyện của Nộ Thương Sơn, y cũng không còn tâm tình mà nghe, chỉ vểnh chân nhắm mắt mà ngủ.
Vi Tử Tráng đi qua kề bên, thấp giọng nhắc:
Trong mắt Tần Trọng Hải xuất nộ hỏa, hỏi:
Vi Tử Tráng tỏ ý chớ có lên tiếng, thấp giọng nói:
Tần Trọng Hải cười lạnh vài tiếng, quay đầu đã thấy một lão nhân xách hai cái giỏ lớn bằng trúc, đang vội vã bước về phía trước. Người này đầu đầy tóc bạc, thân hình cao lớn, chính là Liễu Ngang Thiên. Lão không nói một lời, đi vào sảnh tìm một cái bàn bỏ đồ xuống, quát:
Tần Trọng Hải hừ một tiếng, vẫn ngồi im nhưng ngập ngừng hỏi:
Liễu Ngang Thiên không thèm nhìn y một lần, lấy đồ ăn trong giỏ ra, lớn tiếng nói:
Tần Trọng Hải sửng sốt, chỉ thấy Liễu Ngang Thiên lấy ra, nào là một bát bắp trâu hầm thơm vị cay nồng, một con vịt nướng béo ngậy, một đĩa lớn cá tươi xốt chua ngọt, một nồi nhỏ thịt dê om dưa nóng, đều là thức ăn mà ngày thường y thích nhất.
Liễu Ngang Thiên hừ một tiếng, nói:
Lão có ý lấy lòng nhưng không tiện mở lời, chỉ nói là mình đói bụng. Tần Trọng Hải biết vậy, toàn bộ lửa giận cũng tan đi, cười trộm rằng: "Hầu gia luôn có kiểu cách thế này. Hắc hắc, căn bản không nỡ mắng ta!"
Y được thời giậu đổ bìm leo, nhất thời xoay người nhảy lên, cười ha hả ôm vai Liễu Ngang Thiên, nói:
Liễu Ngang Thiên nghe lời này, cơn giận bất giác bộc phát, mắng:
Vừa nói vừa đẩy Tần Trọng Hải ra, bộ dạng đầy vẻ tức giận. Vi Tử Tráng lộ vẻ cười thảm, thầm nghĩ: "Hỏng rồi! Lại có ầm ĩ nữa đây!”
Hắn nhìn trộm lại, quả nhiên thấy sắc mặt Tần Trọng Hải khó coi. Y phất ống tay áo một cái, ngồi xuống một cái ghế, lớn tiếng nói:
Liễu Ngang Thiên tức giận quát:
Vi Tử Tráng thấy hai người càng nói càng nóng, vội vàng khuyên giải:
Hai người cùng quay đầu gầm lên:
Vi Tử Tráng lại càng hoảng sợ, co rụt thân thể không dám nói thêm một lời.
Chợt nghe Tần Trọng Hải hét lớn một tiếng, thần thái hung ác như muốn đả thương người. Vi Tử Tráng sợ đến hồn phi phách tán, nhanh chóng lao đến bảo vệ Liễu Ngang Thiên. Hắn vận khởi tuyệt học Võ Đang, đang toàn lực đề phòng, lại thấy Tần Trọng Hải liên tục vỗ bàn hét lớn:
Liễu Ngang Thiên giận quá hóa cười, ôm ra một vò Hoa Điêu cực phẩm vua ban, mở nắp đưa tới trước mặt Tần Trọng Hải, quát:
Tần Trọng Hải tu mạnh một hơi, tiếp theo đưa sang Liễu Ngang Thiên, cười ha hả nói:
Liễu Ngang Thiên hừ một tiếng khinh miệt, chỉ tay mắng:
Lão nhấc vò rượu, cũng há miệng uống ừng ực.
Vi Tử Tráng thấy hai người thay nhau uống điên cuồng, thỉnh thoảng mới nhắm đồ, đều không nói một lời, thần sắc hung ác. Hắn không dám lơ là, vẫn canh giữ giám thị một bên, chỉ sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Ăn uống một lúc, Liễu Ngang Thiên hoắc mắt đứng lên, lớn tiếng nói:
Tần Trọng Hải hừ một tiếng, cười lạnh nói:
Liễu Ngang Thiên quát:
Hai người trợn mắt nhìn nhau, đùng đùng nổi giận, lại đứng lên sóng vai đi ra bên ngoài. Vi Tử Tráng trợn mắt há mồm thầm nghĩ: "Bọn họ thật sự đang cãi nhau? Sao khuôn mặt khó coi mà trong bụng sung sướng? Còn đến tiệm rượu ầm ĩ nữa?”
Nhất thời đoán không ra, đành phải hậm hực theo sát.
Cơm nước no nê, Tần Trọng Hải trở lại Văn Uyên Các khi đã nửa đêm. Qua một phen tướng soái thổ lộ tình cảm, Tần Trọng Hải nghĩ đến nhân tình của Liễu Ngang Thiên, biết không tiện điều tra nghe ngóng thêm nữa, đừng lật lại chuyện cũ chính là cục diện an bình đối với tất cả mọi người. Y lắc đầu lắc tai than thở: "Sao gần đây lão tử gặp toàn những chuyện hoang đường cổ quái thế này. Lưu Kính bao che cho người thông dâm, Hầu gia sợ bóng sợ gió, sao bọn họ đều lúng búng như gà mắc tóc vậy?"
Tần Trọng Hải theo Liễu Ngang Thiên đến nay đã được bảy tám năm, coi như là thân tín trong Liễu môn, xưa nay tương giao cùng Liễu Ngang Thiên không giữ lễ tiết, như là phụ tử không cần tâm cơ. Dương Túc Quan dù cũng được Liễu Ngang Thiên coi trọng nhưng cảm tình hai người lại không thân mật như vậy. Tần Trọng Hải lại là người thống khoái, chỉ cầu mọi người ăn cá ăn thịt, sướng ăn sướng nói là đủ, không tính toán địa vị danh tự cái gì, cũng tự cho mình ở ngôi kém, vì vậy giang hồ mới có câu "Văn Dương võ Tần".
Uống nhiều có cảm giác buồn ngủ, Tần Trọng Hải ngáp một cái. Trở về lầu trên, y đang muốn cởi giầy, chợt thấy sợi xích nơi mật thất do mình buộc lại đã lệch một chút, hẳn đã bị người ta phát động.
Tần Trọng Hải rùng mình, vội đến gần cửa mật, áp tai vào trên cửa sắt rồi phát động nội lực. Quả nghe trong phòng truyền đến từng hồi tiếng vang khẽ. Tần Trọng Hải hắc hắc cười lạnh, bất động thanh sắc đi xuống lầu triệu tập thuộc hạ, thấp giọng hỏi:
Mọi người đáp:
Biết có người vào trong mật thất xem công văn, Tần Trọng Hải hừ một tiếng, thấp giọng nói:
Y biết trong đám thủ hạ không có cao thủ, lập tức rút cương đao, đoạn lắc mình đi tới mật thất. Vào trong, chỉ thấy không ít tấu chương đã bị lục lọi, y tận lực đè thấp tiếng bước chân, từ giá sách chậm rãi về phía trước, chờ mai phục thỏa đáng liền ám toán tặc nhân.
Mọi âm thanh lắng lặng, chỉ nghe xa xa truyền đến tiếng vang rất nhỏ. Tần Trọng Hải nghe được phương vị liền bế hô hấp, chậm rãi đi đến. Kẻ tài cao lá gan cũng lớn, lúc này địch trong tối ta ngoài sáng nhưng chỉ cần ẩn nấp cho tốt, lại đảo ngược trở thành địch minh ta ám. Y trốn gần một giá sách, nín thở ngưng thần, đợi cơ hội nhất cử bắt giữ kẻ trộm quỷ dị.
Chỉ nghe có tiếng cạch cạch, giống như có vật gì đó đang chạy, Tần Trọng Hải càng giữ im lặng, cầm đao lăn về phía trước một vòng. Cương đao chém ra vào chân địch nhân. Đao này có ý chế địch, không phải giết người. Chỉ nghe phập một tiếng, thân đao đã chém trúng một vật mềm nhũn, Tần Trọng Hải lấy làm lạ mắng thầm: "Quái! Rõ ràng ta đây chém trúng xương chân của hắn, sao lại vào chỗ mềm như vậy?"
Y giơ đao phát ra tia lửa. Ánh lửa vừa nổi, chỉ thấy một con chuột lớn bị băm nát vụn. Tần Trọng Hải cười thầm: “Thì ra là mèo bắt chuột, ta còn tưởng rằng có trộm!”
Đang cười lại nhớ tới xích sắt cửa mật thất lệch vị trí, chợt có cảm giác không ổn: "Không đúng! Nơi này không có đồ ăn, sao lại có chuột béo chui vào? Gian tặc khá lắm, định trốn sao!”
Đang muốn cảnh giới, sau lưng truyền đến một luồng sát khí nồng nặc, Tần Trọng Hải giật mình, lưng đổ mồ hôi lạnh.
Tai nghe tiếng bước chân rất nhỏ, một bước, hai bước, ba bước... Tần Trọng Hải thấy tánh mạng của mình trong lúc sớm tối, không thể kéo dài nữa liền lăn về phía trước một vòng, tiếp theo cương đao chém ngược trở lại sau. "Hỏa Tham Nhất Đao" mạnh mẽ phát ra, liền muốn bức người nọ lộ diện.
Liền vào lúc này, binh khí của địch nhân đã xuyên qua lưới đao. Chỉ nghe một tiếng xoạt nhỏ, đầu vai Tần Trọng Hải đã bị thương.
Chiêu vừa rồi của Tần Trọng Hải công thủ đều đủ, vậy mà đã bị thương, đủ thấy võ công của địch nhân cực cao. Máu chảy như trút, y hổ rống một tiếng, vận công lực Hỏa Tham Đao tầng thứ tám. Một chiêu "Long Hỏa Phệ Thiên ", hai tay nắm chuôi đao, điên cuồng hét lên lao về phía trước. Đao phong như mưa, tựa như một quả cầu lửa cuốn tới. Thoáng chốc bóng người đối diện chợt lóe, địch nhân bay lên tận trời, không ngờ đã né tránh được tuyệt chiêu này. Tần Trọng Hải thu đao không kịp, hỏa quang lóe lên, liên tiếp chém đổ mấy giá sách, vô số bản tấu chương bắn lên giữa không trung.
Thân pháp của người nọ mau lẹ khác thường, trong chớp mắt liền mất dạng. Tần Trọng Hải bị thương nơi đầu vai, vội đưa tay bịt tránh chảy máu quá nhiều. Y đề thanh quát:
Lúc này rất nhiều thuộc hạ đợi bên ngoài, nơi đây lại là cấm cung đại nội, lời này không phải giả. Tần Trọng Hải hô quát vài tiếng, vẫn không thấy bóng dáng người nọ, càng không nghe tiếng trả lời. Đang sinh nghi, bỗng nghe tiếng gió nhanh mãnh phía sau, là người nọ thừa cơ ám toán. Tần Trọng Hải giận dữ mắng thầm: "Giỏi cho tên giặc! Khi dễ ta là hình nộm bằng giấy?"
Y giả cách không phát hiện, đợi binh khí địch nhân tới sau lưng mới kêu to một tiếng, lại xoay người nhảy lên giữa không trung, tiếp theo một chiêu Hỏa Vân Bát Phương chém ra trái phải, bao phủ toàn thân.
Chỉ nghe một tiếng vang nhỏ, đường đi của binh khí nọ đầy quỷ dị, phút chốc xuyên qua lưới đao dày đặc, nhẹ nhàng đâm vào cổ tay Tần Trọng Hải. Tần Trọng Hải bị thương, bất giác thất kinh thầm nghĩ: “ Tiểu tử giỏi thật! Không ngờ đâm trúng ta đến hai lần! Người này rốt cuộc là ai?"
Trên tay đau đớn, chân khí không tinh, y liền té xuống đất. Đang lúc cuống quít, thấy một người bịt mặt chạy tới, trên tay là một thanh trường kiếm. Tần Trọng Hải không hề e sợ, nhất thời bạo quát:
Tay trái y nắm đao, vận khởi khí lực toàn thân ném về phía trước. Phút chốc thanh đao bay tới trong tiếng gió hỗn loạn, quả là vô cùng hung mãnh.
Người bịt mặt nọ thấy Tần Trọng Hải ngã xuống đất, tưởng rằng cầm chắc thắng lợi, không ngờ tới y còn tuyệt chiêu liều mạng này. Người nọ không ham chiến, mắt thấy đao phong hàng lâm, thoáng chốc nghiêng người tránh đi, tiếp theo phá cửa sổ chạy ra.
Tần Trọng Hải trúng hai kiếm, máu vẫn đang chảy, kỳ thật sớm đã vô lực phòng ngự. Ném đao lui địch thuần túy dựa vào tính cách dũng mãnh mà thôi. Y ngồi xổm dưới đất thở dốc, thầm nghĩ: "Thì ra là cao thủ dụng kiếm, giỏi, thật là lợi hại."
Tai nghe thuộc hạ lớn tiếng kêu to, tiếp theo là tiếng giương cung bắn tên. Có điều võ công của người nọ vô cùng cao minh, hẳn là không ai trong đám Hổ Lâm Quân ngăn được cao thủ cỡ này. Quả nhiên thuộc hạ quát to một trận rồi âm thanh dần dần tan đi, địch nhân đã thong dong rời khỏi.
Tần Trọng Hải chậm rãi đứng dậy, bùi ngùi thở dài. Trận chiến này trúng hai nơi kiếm, địch thủ lại vô sự trở ra, xem như bản thân ăn thiệt thòi không nhỏ.
Chỉ một lúc sau, đông đảo thuộc hạ tiến vào. Mắt thấy trên người y chảy máu, mấy kẻ giật mình chạy tới băng bó hộ. Tần Trọng Hải hỏi:
Một gã thuộc hạ đáp:
Tần Trọng Hải sửng sốt thầm nghĩ: "Kiếm pháp cao tuyệt. Võ công thiên về dùng kiếm, đương thời rất ít người. Xem ra không khó truy ra lai lịch người này."
Nghĩ tiếp thì cả kinh đoán: "Chẳng lẽ là Trác Lăng Chiêu tái xuất giang hồ?”
Vừa nghĩ liền biết không phải. Trác Lăng Chiêu đang khổ tư kiếm phápở Giang Nam, khi không chạy tới kinh thành xa xôi làm gì?
Tần Trọng Hải thấy đoán không ra, cố gắng kìm nộ khí trong lồng ngực, đưa tay triệu đám thủ hạ lại gần, nói:
Chúng thuộc hạ cùng kêu lên:
Tần Trọng Hải nói:
Chiêu này là tiền tài lấp miệng, chỉ cần ngươi im lặng, lão tử liền cho ngươi ích lợi. Quả nhiên tất cả mọi người mừng rỡ nghĩ thầm: "Không hổ là đại tướng tiền tuyến trở về! Ra tay thật là hào sảng!” Cả đám hân hoan rời đi, có thể đi theo một thủ trưởng như thế, đúng thật tam sinh hữu hạnh.
Lúc này Tần Trọng Hải đã tỉnh hẳn rượu, ngồi trên đống tấu chương thầm mắng:
" Tiểu tử giỏi thật, lại xem Văn Uyên Các như chỗ không người, không ngờ còn đả thương cả cha ngươi nữa."
Ngày ấy y quyết chiến với Sát Kim trăm hiệp, còn không bị thương tích gì. Ai ngờ giờ tới trông coi một phòng sách nho nhỏ, lại trúng hai kiếm. Xem như là trận đại bại hiếm thấy trong đời. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------