Nguồn:
read.st
Một nam tử cao lớn hếch mũi, hai chân gác cao trên bàn, hững hờ đưa tay mở công văn, thờ ơ mắng:
Y đang muốn ngáp một cái, đột nhiên nhảy dựng ngay tại trận, run giọng thốt:
Thuộc hạ ở một bên thấy sắc mặt của y hãi hùng, vội vàng đến thăm dò, thoáng chốc cả đám ào ào cười nói:
Hán tử cao lớn thấy thuộc hạ nhìn mình có vẻ hả hê, bộ mặt lại thêm phần khổ não, thầm than: " Thảm rồi, lão tử thua đến mất nhà để ở rồi."
Hán tử cao lớn này chính là Tần Trọng Hải. Sau khi Lư Vân rời đi, mỗi ngày không có việc gì, y rảnh rỗi trong kinh thành đến là buồn bực. Ngày hôm đó, không ngờ nhận được công văn của Đại học sĩ Khổng An ban xuống, nói rằng những ngày gần đây, Văn Uyên Các không được an bình. Thường có người tự tiện xem công văn, còn trộm đi một số văn hiến quan trọng. Trong khi chờ triều đình sai người khác trông coi, muốn điều Tần Trọng Hải tới đó trấn thủ ba mươi ngày.
Khổng An rất coi trọng việc này, đặc biệt tìm Tần Trọng Hải đến thẳng mặt dặn dò:
Các quỹ đích thân dặn dò, Tần Trọng Hải dù uể oải gấp bội cũng không dám chậm trễ. Mắt thấy khó mà thoái thác, đành phải mang bộ mặt buồn rầu, suất lĩnh đại đội nhân mã tiến vào Văn Uyên Các. Vì phòng ngự đạo tặc lần nữa quang lâm, y liền đến ở ngay tại phòng sách, chăn bông gối đầu trà nước đều chuẩn bị hết cả. Chúng thái giám thấy trên tay y đầy những bao lớn bao nhỏ nhắm thẳng nơi phòng sách, không biết đi làm cái gì, cả đám hì hì cười hỏi:
Tần Trọng Hải cả giận nói:
Đám thái giám luôn xem Tần Trọng Hải không thuận mắt, nghe lời này lại phóng thanh cười the thé không kiêng dè, làm cho Tần Trọng Hải tức tối muốn điên.
Tần Trọng Hải mặt đỏ bừng bước vào phòng sách, khó khăn để đống đồ đạc xuống, mới lau mồ hôi, y đã liếc thấy sách vở chung quanh chất đống như núi, có hồng có lục, hoặc dày hoặc mỏng, thiên kì bách quái không gì không có. Tần Trọng Hải thấy vậy thì miệng méo mắt lệch, toàn thân không còn chút sức lực, chợt nghĩ ngợi: "Đều nói trong sách có nàng dung nhan như ngọc. Con mẹ nó, nơi này thật nhiều quỷ thư, không biết có cái gì hay xem cho đã nghiền chăng!"
Lúc này kích động, y bắt đầu tìm kiếm loại sách như Kim Bình Mai, muốn thấy chân diện mỹ nữ Lư Sơn trong sách.
Tìm đến đầu đầy mồ hôi, chỉ thấy tầng tầng lớp lớp văn thư, thủy chung không thấy nửa tấm hình. Khổ cực hồi lâu, cuối cùng mò thấy một quyển trục, Tần Trọng Hải vui mừng khôn xiết, cười rằng:
Trong lòng đập bình bịch, y tranh thủ mở quyển trục, đang muốn thò miệng đi hôn, bỗng chốc thấy một nam tử hung ác trợn mắt nhìn về mình với thần thái nghiêm khắc dị thường.
Tần Trọng Hải sợ đến hồn phi thiên ngoại, cả kinh la lên:
Thì ra trong quyển trục nọ nào có mỹ nữ lụa mỏng yếm đào gì? Lại là di ảnh của Trương thái tổ, không biết là ai cất ở chỗ này. Thái tổ đầu vuông tai lớn, vẻ mặt dữ tợn, bộ dáng cũng có điểm giống Ngũ Định Viễn. Nhớ tới vừa rồi thiếu chút nữa hôn lên, Tần Trọng Hải bất giác kêu một tiếng, đưa bức hình thái tổ lên giữa không trung, tiếp theo phi chân đá văng ra, sau một lát tạo thành một khoảng trống lớn, tạo ra một chỗ nghỉ ngơi.
Tần Trọng Hải nằm ra, hung tợn nhìn về những cuốn sách, thầm hỏi: "Con mẹ nó, trên đời sao có nhiều sách như thế? Rốt cuộc trong đó có viết thứ quỷ quái gì? Lại có nhiều người học điên học cuồng như vậy?"
Cảm giác ngứa ngáy, là nước mũi chảy ra, y tiện tay vớ lấy một quyển sách, lau mũi ngay tại trận rồi cười rằng:
Đang đắc ý, có người đưa lên thức ăn phía dưới lầu, Tần Trọng Hải hì hì cười nói:
Y tiện tay tóm một quyển sách, ý định dùng khi ra ngoài đại tiểu tiện.
Thải hết những đồ đã ăn, Tần Trọng Hải dắt cuốn sách bị xé trở về, mới vào thư phòng thì mùi sách nồng nặc lan đến mũi, phải miễn cưỡng kìm chế cảm giác muốn ói, nhớ tới Các quỹ từng nói điển tịch bị trộm, y thở dài một hồi, thầm nghĩ: "Khổng đại học sĩ của chúng ta chỉ biết làm quan, không biết hành sự, không nói rõ ràng là thiếu sách gì, lao sư động chúng trông coi như vậy, căn bản chỉ lãng phí nhân lực vật lực, hoàn toàn không tác dụng."
Nếu muốn thẩm tra đối chiếu cả ngàn quyển sách, sợ rằng không mất mười ngày nửa tháng thì không xong nổi. Mới nghĩ đến đã sởn tóc gáy, y liền dò xét một vòng, tính kiểm kê đại khái cho xong.
Tần Trọng Hải mặc dù chây lười nhưng hành sự tinh minh. Đi mọi nơi, liền cẩn thận tính qua, tổng cộng có bốn trăm sáu mươi lăm giá sách lớn nhỏ, sách vở chất đống chừng bảy tám mươi chỗ. Y cầm giấy niêm phong của Hổ Lâm Quân dán vào đối chứng, tránh để bị người vu oan, nói làm không tốt nhiệm vụ.
Đang dán giấy niêm phong, chợt thấy sau đống sách có một cửa sắt ẩn mật, trên ổ khóa còn dán giấy niêm phong của triều đình. Tần Trọng Hải cơ trí cỡ nào, vừa nhìn cánh cửa liền chửi:
Đi tới cẩn thận xem sợi xích sắt trên cửa mật, thấy mới đổi lại không lâu, hẳn là sợi trước kia từng bị người ta cầm đao chém đứt. Tần Trọng Hải cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ: "Giỏi cho tên trộm, bản lĩnh không nhỏ a! Không ngờ dám nhìn lén sách cấm! May là Tần Trọng Hải ta học vấn uyên bác, kiến thức vô song, Khổng đại học sĩ lại là người biết tài. Hắc hắc, xem bổn tướng quân sẽ bắt ngươi dễ như trở bàn tay!"
Nghĩ tới được Khổng Các quỹ coi trọng, thật là đắc ý. Y đang dương dương tự đắc, đột nhiên suy nghĩ lại: "Không đúng, sau cửa này cất dấu sách cấm, lão họ Khổng biết Tần Trọng Hải ta yêu sách như tính mạng. Đã biết gia gia là đương kim văn hào, không sách nào không đọc, sao có thể không lo sợ ta coi trộm, nhìn lén này nọ?"
Lúc này mới hiểu tâm ý của Khổng đại học sĩ, căn bản xem y như hạng mù chữ nên mới yên tâm điều tới đây, dù nằm cạnh cơ mật cũng không xem lấy một lần. Tần Trọng Hải giận dữ mắng thầm: "Con gấu nhà nó! Lão tử không xem hết sách nơi này của lão già kia, thề không làm người!"
Nhìn lại thấy thân mình trong biển sách, thoáng chốc lại thay đổi ý nghĩ: “Mẹ nó, lão tử không xem một vài cuốn quan trọng, thề không làm người!”
Từ sau chuyện Quỳnh Quý Phi trộm tình, Tần Trọng Hải nhiều phiên đến nhờ Ngũ Định Viễn, tôi luyện kỹ xảo mở khóa. Được Tây Lương danh bộ chỉ điểm, kỹ năng này của y đột nhiên tăng mạnh, không còn là Ngô Hạ A Mông của ngày xưa nữa. Nhìn kỹ trên khóa sắt có ấn ký của "Vương Tam", lúc này cười lạnh mắng:
Dùng một sợi thép nhỏ, cách cách vài tiếng đã mở được khóa, Tần Trọng Hải nói thầm:
Y cũng không biết bọn thái giám ăn bòn ăn rút, khóa này tiêu tốn của triều đình chừng năm trăm lượng bạc, đủ trả lương cho quan Tri châu một năm.
Tần Trọng Hải chậm rãi đẩy cửa, định vào trong thì ngửi thấy mùi ẩm mốc. Y vớ lấy ngọn đèn soi vào, chỉ thấy trong mật thất có bày rất nhiều hộp sắt, không thấy điển tịch sách vở gì. Mở một hộp, đã thấy bên trong bày một tờ tấu chương có hai chữ "Mật tấu".
Tần Trọng Hải mừng rỡ thầm nghĩ: "Khổng An! Đã xem thường cha nhà ông rồi! Lão tử không cho lão già ông ăn một vố, liền cùng họ với rùa đen nhà ông!”
Đưa tay mò loạn bên trong một hồi, y tiện tay cầm một quyển tấu chương ra xem, chỉ thấy nội dung liên quan đến thống lĩnh Cẩm Y Vệ tiền triều, trong đó nói người này làm việc ngấm ngầm xấu xa, là chuyện cũ của cả trăm năm về trước. Tần Trọng Hải đọc một hồi lâu, thoáng chốc mặt lộ vẻ sợ hãi, thốt lên:
Lật loạn một hồi, bất giác lớn tiếng cuồng tiếu:
Trong các tấu chương đủ chuyện Giáp giết Ất, Ất độc chết Bính … Nội dung phần lớn là chuyện cũ, một số đã tiết lộ ra ngoài thành tạp lục tương truyền qua cửa miệng, cũng không phải bí mật trọng đại gì, huống chi người liên quan qua đời đã nhiều năm, mặc dù công bố bí mật ra nơi đây, trong triều cũng không còn người nào quan tâm nữa.
Tần Trọng Hải xem hết chuyện cũ, cảm giác vẫn còn chưa kết thúc, liền đứng dậy quanh quẩn một vòng, muốn xem còn bí mật kinh thế hãi tục nào không. Đang muốn thưởng thức kỳ văn, chợt thấy một chỗ giá sách phía trước ghi ba chữ thật lớn: "Nộ Thương Sơn"
Tần Trọng Hải lấy làm vui vẻ. Từng gặp qua vài tay hảo hán trong đó, y rất hứng thú với đám giặc tạo phản này. Nghĩ đến Ngôn Nhị Nương, nhớ một hồi đại chiến bên ngôi miếu đổ nát như mới hôm qua. Nhiệt huyết dâng lên, Tần Trọng Hải thầm hỏi: " Không biết nữ nhân này hiện nay thế nào? Có tìm được trượng phu của nàng chưa?"
Lại nghĩ đến công chúa bắt y bỏ qua đám hảo thủ như Thiết Ngưu Âu Dương Dũng. Việc trôi qua đã cả năm mà vẫn căm giận bất bình: "Lão tử vào sinh ra tử, khó khăn lắm mới tóm được mấy người, lại bị tiểu bà nương kim chi ngọc diệp thả đi, thật sự là làm ăn lỗ vốn."
Giờ phút này công chúa đã gả đi Tây Vực. Tham mưu Lư Vân năm đó cũng thành trạng nguyên, bản thân y càng từ mãnh tướng biên cương trở thành Ngự Tiền thị vệ. Cảnh xưa còn đó mà người nay đã hoàn toàn đổi khác.
Tần Trọng Hải xuất thần một hồi lâu, thầm nghĩ: “Bất luận sao, lão tử cũng từng qua đại điện nọ, Nộ Thương Sơn là một đoạn lịch sử. Hắc hắc, giờ nơi đây vô sự, tới coi một hồi đi!”
Lập tức lấy ra một quyển tấu chương, thấy do một người gọi là Lưu Mộng Long viết. Tần Trọng Hải thì thầm đọc:
Tần Trọng Hải lấy làm tò mò: "Nghe khẩu khí Lưu Mộng Long này thật lớn, không biết thắng bại ra sao?"
Y lấy đạo tấu chương tiếp theo, đọc:
Tấu chương không phải Lưu Mộng Long viết, đã đổi thành tướng lãnh Đỗ Hạo Chính. Tần Trọng Hải cười lạnh:
Mặt lộ vẻ hứng thú, liền muốn giao thủ với đám cường đạo nọ một lần, xem ai mới là anh hùng đương thời.
Lật đi lật lại, thấy một quyển tấu chương viết hai hàng tên tuổi. Tần Trọng Hải lấy làm mừng rỡ. Ngày ấy tại Nộ Thương Sơn, y từng xem qua ngoại hiệu tính danh nhưng không biết lai lịch đám người kia thế nào.
Cẩn thận xem xét từ tờ thứ nhất, chỉ thấy: "Đầu lĩnh phản tặc Nộ Thương Sơn: Tần phỉ Bá Tiên." Tần Trọng Hải cả kinh thốt:
Nhớ tới trên Hoa Sơn, Giang Sung từng nhiều lần đề cập người này. Ninh Bất Phàm cùng sư phụ y cũng biết đến. Hỏi sao danh tiếng lão tiểu tử đó vang dội như thế? Thì ra chính là đại đầu mục Nộ Thương Sơn danh chấn thiên hạ.
Tần Trọng Hải thầm khen: "Chắc hẳn lão tiểu tử đó rất là lợi hại, hắc hắc! Chiếu lão tử xem, chỉ cần mang họ Tần, hơn phân nửa là không kém."
Y mở trang kế tiếp, muốn xem kẻ đứng thứ hai là thần thánh phương nào. Thấy là "Tả quân sư Nộ Thương Sơn: Chu phỉ Dương, tặc hiệu Tiềm Long."
Tần Trọng Hải rùng mình hỏi: "Mẹ nó, người này họ Chu, không biết có liên quan gì với hoàng đế không đây?"
Lúc này hoàng tộc họ Chu, trong thiên hạ đâu chỉ hàng nghìn. Nhìn hai chữ "Chu Dương", đoán già đoán non không ngớt nhưng không ra manh mối gì, lật tiếp chỉ thấy: "Nộ Thương Sơn hữu quân sư: Đường phỉ Sĩ Khiêm, tặc hiệu Phượng Vũ "
Tiềm Long Phượng Vũ hai đại quân sư, Tần Trọng Hải từng thấy qua trong đại điện nhưng đến giờ mới biết tính danh thực của hai người. Một là Chu Dương, một là Đường Sĩ Khiêm. Có điều hai người này không hề có danh khí trên giang hồ, cũng đoán không được bọn họ có sự tích gì, đành phải lật xem tiếp.
Xem qua phụ tá tòng quân, đứng đầu chính là danh sách tướng lãnh Nộ Thương Sơn. Tần Trọng Hải cúi đầu, bất ngờ thấy: “Nộ Thương Sơn Ngũ Hổ thượng tướng, đứng đầu là Phương Tử Kính, tặc hiệu Cửu Châu Kiếm Vương."
Tần Trọng Hải kinh hãi run hai tay, nhất thời đánh rơi danh sách trên tay xuống đất.
Toàn thân y phát run, trong đầu loạn thành một đống: "Sư phụ là đại tướng Nộ Thương Sơn? Điều này... từ đâu mà có? Sao ta không nghe người ta nhắc tới? Phải chăng có kẻ vu hãm?"
Chỉ một thoáng, trong đầu chợt như điện chớp, nhớ tới vô số việc lạ từ nhỏ. Sư phụ thường xuyên buồn bực không vui, khi nghe y sẵn sàng góp sức cho triều đình thì bộc phát tức giận, Giang Sung hạ lệnh giết chết sư phụ tại Ngọc Thanh Quan ...
Tần Trọng Hải há to miệng lẩm bẩm:
Tần Trọng Hải ngây người một hồi. Hành sự dưới trướng Liễu Ngang Thiên nhiều năm, y sớm coi an bình triều đình là nhiệm vụ của mình, cũng thường tự cho là cô thần trung nghĩa. Nếu không phải như thế, cũng không thu thập hào kiệt thất thế khắp nơi, nhằm dốc sức cho triều đình. Mắt thấy sư phụ dạy dưỡng mình chính là đại phản tặc, bất giác tiếc hận đau lòng thay.
Tâm hoảng ý loạn, đọc thấy tướng lãnh còn lại gồm:
Những cái tên quen mắt từng thấy trong đại điện Nộ Thương Sơn ngày ấy. Tần Trọng Hải tức tốc lật xem, còn có huynh muội Ngôn Chấn Võ, Ngôn Nhị Nương. Còn những anh hào như Thường Phi, Hạng Thiên Thọ nhất thời kể không xiết.
Đúng lúc này, chợt nghe có tiếng thái giám nói chuyện truyền đến, Tần Trọng Hải rùng mình, biết mình đang ở trong cấm địa. Những người này chưa chắc đi lên đây, nhưng để bọn họ tùy tiện gặp được cũng không phải chuyện tốt, lập tức ba bước làm hai bước, vội vàng lao ra khỏi mật thất, tiếp theo trở tay đóng cửa lui về sau lầu.
Qua không mấy ngày, hôm đó hoàng đế triệu kiến Liễu Ngang Thiên, Vi Tử Tráng hộ vệ tiến cung. Mắt thấy Liễu Ngang Thiên cùng hoàng đế đàm luận không ngớt trong Dưỡng Tâm Điện, Vi Tử Tráng biết một thời nửa khắc không hết chuyện, thứ nhất mọi nơi vô sự, thứ hai đã lâu không gặp Tần Trọng Hải, muốn đi tìm y tâm sự.
Vi Tử Tráng biết Tần Trọng Hải bị điều đến Văn Uyên Các, liền dọc theo đường tìm tới. Đến nơi chỉ thấy Hổ Lâm Quân canh gác nghiêm ngặt, ba bước một chòi canh, năm bước một trạm gác. Vi Tử Tráng thầm khen hay: "Tần tướng quân ngày thường tỏ ra lơ là, kỳ thật trị quân có phép, cẩn trọng đều đủ, tuyệt không kém Hầu gia chúng ta"
Hắn tới cửa báo với thủ vệ. Người nọ nhanh chóng đi thông cáo. Chờ một lúc mới thấy Tần Trọng Hải từ tầng cao xuống, tinh thần có vẻ không tập trung.
Vi Tử Tráng biết Tần Trọng Hải phụ trách trông coi phòng sách, vừa thấy sắc mặt y khác thường thì cũng kinh hoảng, vội hỏi :
Tần Trọng Hải mới xem hết danh sách Nộ Thương Sơn, trong lòng phiền muộn, tức giận nói:
Vi Tử Tráng ho một cái, nói:
Tần Trọng Hải cười khan vài tiếng, tìm một cái ghế ngồi xuống, đột nhiên nhớ tới Vi Tử Tráng xuất thân Võ Đang hiểu chuyện giang hồ, mới hỏi:
Vi Tử Tráng nghe ba chữ "Nộ Thương Sơn", bất giác sắc mặt đại chấn, thân thể run rẩy. Tần Trọng Hải mắt sắc, đã nhìn ra bộ dáng của Vi Tử Tráng không hề tầm thường. Y đứng dậy, trầm thanh hỏi:
Vi Tử Tráng thở dài nói:
Tần Trọng Hải buông lỏng nét mặt, cười nói:
Vi Tử Tráng thở dài một hơi, nói:
Trên mặt Tần Trọng Hải lộ vẻ xảo trá, cười nói:
Thân thể to béo của Vi Tử Tráng giật nẩy lên, hoảng sợ muôn dạng nói:
Ý niệm xoay chuyển, Tần Trọng Hải phỏng đoán: "Tần Bá Tiên chắc chắn có điểm cổ quái, quyết không phải là một thổ phỉ bình thường. Nếu không, Vi hộ vệ sẽ không hoảng hốt thành bộ dáng như vậy”
Y ra vẻ không quan tâm, cười nói:
Nhắc tới sư tôn, y muốn xưng hô là Phương đại hiệp nhưng lúc này phải hỏi vòng, không tiện để người nghi ngờ, liền kêu trực tiếp tên họ.
Vi Tử Tráng run giọng nói:
Tần Trọng Hải ghé mắt sang đánh giá: "Vi hộ vệ lịch lãm giang hồ, là một hảo hán lão luyện, sao giờ lại sợ sệt giống như quân chuột nhắt vậy? Không đúng, nhất định Tần Bá Tiên có can hệ cùng hắn."
Y hắng giọng một tiếng, liền nói:
Vừa nói vừa đặt tay lên vai Vi Tử Tráng, ra vẻ thân thiết. Mắt thấy Tần Trọng Hải liều mạng xoa nắn, Vi Tử Tráng không chịu nổi quấy nhiễu, một tay lấy y đẩy ra, thở dài nói:
Tần Trọng Hải đưa đầu lại gần với vẻ mặt nóng bỏng, thúc giục:
Vi Tử Tráng ngửa mặt lên trời thở dài, buồn bã nói:
Lời này vừa ra, đến phiên Tần Trọng Hải giật mình. Không ngờ đệ nhất đại phản tặc Tần Bá Tiên lại là sư huynh của Vi Tử Tráng! Y há hốc mồm, chỉ vào Vi Tử Tráng, run giọng hỏi:
Vi Tử Tráng than nhẹ một tiếng, nói:
Tần Trọng Hải oa một tiếng, thầm nghĩ: “Thì ra là quỷ háo sắc, cùng một dạng với hai tên hỗn đản Dương Lư kia".
Y hỏi:
Vi Tử Tráng lộ vẻ khó xử, thấp giọng nói:
Tần Trọng Hải thán một tiếng. Còn chưa thôi, đang muốn mở miệng gặng hỏi, hợt nghe một người hừ một tiếng nặng nề, lớn tiếng nói:
------oOo------