Hồi 2
Nguồn:
read.st
Lại nói tai nghe quan huyện kêu đau, sư gia cũng hãi hùng khiếp vía, chợt nghe Tần Trọng Hải hỏi:
Sư gia nọ không dám không đáp, cuống quít nói:
Tần Trọng Hải gật đầu nói:
Đột nhiên y giận dữ quát:
Mấy người mừng rỡ, sôi nổi quyền đấm cước đá, đánh đến toàn thân đổ mồ hôi.
Qua một hồi, Tần Trọng Hải thấy sư gia bị đánh đến mắt nổ đom đóm, miệng mồm méo xệch, y liền hắng giọng một tiếng, hỏi:
Bộ dạng sư gia lộ đầy đau đớn, nói:
Tần Trọng Hải gật đầu nói:
Lại giận dữ quát:
Chúng quân sĩ hô ứng một tiếng, lại đánh một trận.
Sư gia bầm dập mặt mũi, gượng mở môi hỏi:
Tần Trọng Hải cười lạnh nói:
Sư gia nọ thấy sắc mặt quân sĩ hai bên đầy bất thiện, run giọng nói:
Tần Trọng Hải lấy làm kỳ, hỏi:
Sư gia thấp giọng bẩm báo:
Tần Trọng Hải ồ một tiếng, cười hắc hắc nói:
Sư gia nọ thở dài một tiếng, đáp:
Tần Trọng Hải ồ một tiếng, hỏi:
Sư gia ủ rũ, thấp giọng đáp:
Tần Trọng Hải nghe thì hứng khởi, lại hỏi:
Sư gia nọ ho nhẹ một tiếng, nói:
-Trộm chính là hạ mê hương mê dược cướp tình, việc ngu ngốc cỡ này tôi không bao giờ thèm làm. Chỉ riêng mớm ăn là ngầm thông tâm tình, chính là cảnh giới cao nhất. Đôi bên liếc mắt hiểu ý một cái, liền đi ngay tìm khoái lạc, ung dung đỡ việc, bản thân tôi thường xuyên sử dụng.
Chợt nghe mụ vợ của Ngô Xương khóc ròng mà rằng:
Vừa nói, thị vừa tiến lên loạn đả gã sư gia một trận.
Ngô Xương ở một bên cả kinh nói:
Nói rồi lao tới cắn loạn. Sư gia nọ cả giận mắng lại:
Hai người mắng chửi lẫn nhau, kết thành một khối.
Lư Vân thầm than thở một hồi. Đám người kia ăn lộc vua mà hành vi vô sỉ như thế, xem ra chuyện bọn họ hãm hại hắn thật không đáng là gì.
Tần Trọng Hải cười nói:
Hai người kia nghe mạng sống còn hy vọng, lập tức quỳ xuống đất, liên thanh nói:
Tần Trọng Hải hắng giọng một tiếng, nói:
Hai người cùng kêu lên:
Tần Trọng Hải cười lạnh nói:
Ngô Xương nghe vậy kinh hãi, kêu thảm thiết rằng:
Tần Trọng Hải thầm buồn cười nhưng cố tỏ ra nghiêm trang, nói:
Lập tức sai người đi cân, lão huyện quan thật sự mập mạp, chừng trên dưới một trăm cân, tịch thu cả gia sản vẫn còn thiếu hai mươi cân.
Tần Trọng Hải lắc đầu thở dài, nói:
Lý phó quan cười nói:
Ngô Xương vừa sợ vừa vội, bi thảm nói:
Mụ vợ Ngô Xương nghe vậy kinh hãi khóc ròng:
Ngô Xương liếc thị một cái, mắng:
Ngô Xương lão bà vừa khóc vừa cãi, phu phụ hai người loạn thành một đống. Tần Trọng Hải vỗ mạnh mộc bài, quát:
Ngô Xương kinh hãi, khóc ròng nói:
Lý phó quan ở một bên thấy Tần Trọng Hải nháy mắt, biết hắn muốn bức Ngô Xương lấy ra công văn Hình bộ, lúc này sờ cái đầu mập của lão quan huyện, cười lạnh nói:
Ngô Xương vỗ vỗ ngực, thở ra mội hơi dài, vội nói:
Vừa nói liền chỉ cái bàn tính cùng thỏi nam châm dưới đất.
Mọi người nghe lời thần kỳ vội quay đầu, ai ngờ thấy hai đồ vật cũ kỹ, thật sự nhìn không ra đáng giá chỗ nào.
Tần Trọng Hải cả giận nói:
-Ngươi cho lão tử là thằng ngu sao? Đánh! Đánh mạnh nữa vào!
Đám người vâng dạ rồi luân phiên đấm đá, Ngô Xương bị đau đành nói:
Tần Trọng Hải cần chính là bảo bối cỡ này, thoáng chốc mừng rỡ quát:
Ngô Xương chỉ dẫn cho người mang tới. Chỉ thấy hai gã quân sĩ nâng đến hai quyển sách dày, oành một tiếng vất ở trên bàn. Tần Trọng Hải cả kinh hỏi:
Ngô Xương đáp:
Tần Trọng Hải gật đầu nói:
Ngô Xương nhìn mặt hiểu được sắc, cười nói:
Lão còn thao thao muốn nói, chợt thấy sắc mặt quân sĩ bất thiện, lập tức ngậm miệng.
Tần Trọng Hải mở sách tìm tên Lư Vân, ai ngờ sách nặng đến cỡ Hỏa Tham Nhất Đao công lực thâm hậu mà giờ phút này cũng cố hết sức. Tần Trọng Hải quát lớn:
Ngô Xương vội nói:
Tần Trọng Hải hừ một tiếng, vội vàng tìm, lật một chút thấy tên Lư Vân. Lư Vân cũng gấp gáp đến xem. Hai người vừa nhìn, thoáng chốc tức giận trong lòng, Tần Trọng Hải cả giận nói:
Ngô Xương sửng sốt, bước mau lên phía trước, đọc rằng:
Nhất thời không nghĩ ra ai, lão trầm tư chỉ chốc lát, lập tức cười nói:
Tần Trọng Hải nghe lời bậy bạ, liền quát:
Ngô Xương cười nói:
Tần Trọng Hải thấy Lư Vân tức giận sôi trào, lập tức quát:
Ngô Xương cũng là hạng người tỉnh táo, lúc này nhảy dựng lên, lớn tiếng nói:
Tần Trọng Hải không muốn nói rõ cũng không muốn phủ nhận, cười hắc hắc nói:
Ngô Xương dùng sức vỗ tay một cái, lớn tiếng nói:
Chỉ thấy lão tiến lên, giơ bút lông trên án vạch một cái, "Lư Vân" kia thoáng chốc biến thành "Lư Nhất Vân" . Ngô Xương chỉ vào ba chữ "Lư Nhất Vân" cười nói:
Mắt thấy Lư Vân trợn mắt há hốc mồm, Tần Trọng Hải cũng cảm giác hoang đường, ha hả cười nói:
Ngô Xương cười hì hì, đắc ý nói:
Tần Trọng Hải ngửa mặt lên trời cười to, tiếp theo quay đầu quát:
Lý phó quan ở một bên nghe vậy, liền đưa một bản cung đặt trên án đường. Ngô Xương cả kinh, không biết Tần Trọng Hải sẽ đối phó mình thế nào, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Tần Trọng Hải cất cao giọng nói:
Ngô Xương cùng Lý Cố lộ vẻ kinh hỉ, thoáng chốc vỗ ngực liên tiếp, hai mặt nhìn nhau cười nói:
Tần Trọng Hải không để ý, lại đọc tiếp:
Hai người nghe đến đây mới biết Tần Trọng Hải có ý hãm hại. Nếu tờ giấy này truyền ra ngoài, hai đại gian thần Giang Sung, Lưu Kính không hề dễ chọc, liên thủ đối phó một tri huyện nho nhỏ thì hai người còn đường sống sao?
Ngô Xương cùng Lý Cố nhìn nhau thì sợ đến hồn vía lên mây, toàn thân phát run.
Tần Trọng Hải đưa tay vỗ giấy, quát:
Ngô Xương tính toán lợi hại, sống thêm được lúc nào hay lúc đó, cười khổ nói:
Lý Cố càng thông minh hơn, nhanh chóng bồi cười nói:
Tần Trọng Hải thấy hai người ký vào, biết đã có biện pháp chế trụ bọn họ, tiện tay mở danh sách tù đồ, thầm nghĩ: "Sách này hại dân như thế, lại trọng đại phi thường, tuyệt không thể tùy tiện phá huỷ, ta nên tính sao cho phải?"
Y thấy trong danh sách có không ít hảo hán như Triệu Thành, Vương Hổ, Trương Long, lập tức học theo bộ dáng gian quan, giơ bút vạch một cái là được Triệu Nhất Thành, Vương Nhất Hổ, Trương Nhất Long. Y lật vài tờ, thấy còn nhiều tên ba chữ như Hạ Chiêu Bảo, Lý Tiến Quan, Ngô Sử Tiền, lập tức đều gạch sửa thành Nhất Bối Chiêu Bảo, Mộc Nhất Tiến Quan, Nhất Thiên Sử Tiền. Về sau, trên giang hồ nếu có người mang họ quái lạ, hơn phân nửa đều là Tần Trọng Hải gây nên, việc này hãy để đời sau khảo chứng.
Tần Trọng Hải nói:
Hai người liên tục xin tha, Tần Trọng Hải không để ý, lại thu hết tiền tài tham ô, lúc ra thị trấn thì đánh rơi vô số tài bảo ven đường, có ý cứu tế người nghèo khó. Cuối cùng cột trần truồng hai tham quan vào trên thành, trên người một người viết có "Gà trống", trên người một người viết "Gà mái ". Hai người lõa thân bù trừ thành một đôi.
Tần Trọng Hải ở dưới thành, cao giọng nói:
Hai người kia bị cột vào đầu tường cao, đã sợ đến thần trí bất minh, nghe Tần Trọng Hải gầm lên, cả kinh nói:
Tần Trọng Hải cười ha hả, lúc này mới nghênh ngang rời đi.
Trải qua một phen nhiễu sự, về sau hai tham quan luôn luôn sợ hãi, cho rằng Tần Trọng Hải tùy thời quang lâm trở lại, hơn nữa còn sợ lão bá tánh công bố gièm pha chuyện “gà trống gà mái”. Hai người sợ hãi rất nhiều, về sau không hề dám làm ác, coi như niềm vui ngoài ý cho dân lành.
Trở ra thị trấn, trời đã sáng rõ, Lư Vân ngước nhìn trời xanh mây trắng, hồi tưởng chuyện hôm qua đúng là hoang đường buồn cười, nhớ tới cuối cùng bản thân đã giải thoát gông xiềng, là việc vui nhất bao lâu nay.
Lư Vân đang muốn nói lời đa tạ, Tần Trọng Hải không để hắn nhiều lời, đưa tay vỗ vai cười nói:
Lư Vân lắc đầu nói:
Tần Trọng Hải cả kinh nói:
Lư Vân mỉm cười nói:
Tần Trọng Hải vội la lên:
Lư Vân gật đầu nói:
Vừa nói vừa chắp tay:
Tần Trọng Hải mắt nhìn Lư Vân, biết tâm ý của hắn đã quyết. Y than nhẹ một tiếng rồi cúi đầu. Nghĩ đến lần này chia lìa, kiếp này hai người không còn gặp mặt. Y lắc đầu, không khỏi lộ vẻ uể oải.
Lư Vân thấy bộ dạng của Tần Trọng Hải như thế, ngược lại tiến lên an ủi, khuyên rằng:
Hắn biết Tần Trọng Hải tới nay đều xưng bằng tướng quân, lúc này không còn chức quan ràng buộc mới có thể gọi thẳng tên, cảm giác thân mật thêm nhiều.
Lư Vân không nói thêm, chắp tay với đám người Lý phó quan rồi rời đi. Tần Trọng Hải nhìn theo bóng dáng của hắn, bỗng lớn tiếng gọi:
Lư Vân xoay người lại, cười nói:
Tần Trọng Hải lộ vẻ cao hứng, gật đầu nói:
Lư Vân cả kinh, nhớ tới Tần Trọng Hải hành sự khác người, không khỏi kiêng kỵ thầm nghĩ: “Tần tướng quân ra chiêu luôn dấu bài, không biết sẽ ra đề mục kỳ quái gì cho ta?"
Có điều nghĩ đến nghĩa khí giữa hai người, sao còn có thể thoái thác? Hắn cắn răng một cái, vỗ ngực nói:
Tần Trọng Hải lộ vẻ vui mừng, lập tức chạy tới cầm hai tay Lư Vân, chậm rãi nói:
Lư Vân ồ một tiếng, tuyệt đối không ngờ được Tần Trọng Hải lại yêu cầu thế này.
Hắn run giọng nói:
Tần Trọng Hải gật đầu nói:
Lư Vân cứng họng, ngơ ngác nhìn Tần Trọng Hải, thoáng chốc hiểu tâm ý của đối phương. Tần Trọng Hải không muốn hắn mai một một thân đèn sách nên mới ra đề mục này, hy vọng vạn nhất hắn có nhụt chí, vẫn có thể lại thử một lần.
Lư Vân lấy làm cảm động, run giọng nói:
Tần Trọng Hải vỗ mạnh vào vai Lư Vân, nói:
Y xoay người sang chỗ khác, nói:
Lư Vân nhớ tới Tần Trọng Hải ngàn dặm xa xôi rửa oan cho mình, giờ phút này còn toàn tâm toàn ý như vậy. Hắn đi ra phía trước, một tay ôm lấy Tần Trọng Hải, rơi lệ nói:
Tần Trọng Hải cười nói:
Miệng nói giỡn nhưng mi mắt y cũng đỏ lên. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------