Nguồn:
read.st
Đi năm sáu ngày đường, Tần Trọng Hải đều trốn trong quân doanh, rất ít bắt chuyện cùng Lư Vân. Đêm nọ, khi đại quân tiến đến giáp ranh Sơn Đông, Tần Trọng Hải bất ngờ hạ lệnh đóng quân. Mọi người dàn xếp quân mã ổn thỏa, đến lúc vây quanh lửa trại tán chuyện, chợt nghe một tiếng cười dài. Một người từ trong doanh đi ra, chính là Tần Trọng Hải.
Lý phó quan tiến lên hỏi:
Tần Trọng Hải ngửa mặt lên trời cười to, cất cao giọng nói:
Đám người nghe vậy đều lấy làm kinh ngạc, Lư Vân càng hoảng sợ la thành tiếng. Tần Trọng Hải thấy mọi người có vẻ chần chờ, liền cười hắc hắc nói:
Quân sĩ hai mặt nhìn nhau, thoáng chốc lại cười hì hì. Thì ra toàn bộ đám người đều xuất thân lục lâm thảo mãng, được Tần Trọng Hải nhất nhất thu phục vào trong quân. Vừa nghe nói trở về nghề cũ, cả đám hưng phấn dị thường. Có điều sợ thượng quan giả cách dò xét, giờ biết chuyện này là thực, cả đám đều hoa tay múa chân, còn cần động viên thêm gì nữa?
Lý phó quan bĩu môi về phía Lư Vân, thấp giọng hỏi:
Tần Trọng Hải cười ha hả nói:
Lý phó quan ồ một tiếng, có vẻ không mấy tin tưởng.
Quả nhiên Lư Vân tự cho mình mang tâm thánh hiền, sao chịu được chuyện hoang đường như thế? Hắn bước nhanh ra phía trước, trầm giọng hỏi:
Tần Trọng Hải hắc hắc cười lạnh, nói:
Y không dây dưa thêm cùng Lư Vân nữa, cùng thuộc hạ cởi bỏ trang phục quan binh rồi đổi sang hắc y, có vẻ tính làm một mẻ lớn.
Lư Vân tính toán một trận, do dự một hồi mới nói:
Hắn nói như vậy nhưng âm thầm quyết định. Nếu quả thật Tần Trọng Hải có chủ ý hại dân hại nước, tuy hắn không thể ngang nhiên trở mặt nhưng sẽ tận lực khuyên can, tuyệt không để người vô tội bị sát hại.
Tần Trọng Hải lấy ra một tấm bản đồ, thấp giọng căn dặn mọi người với vẻ đầy thần bí, không biết là có tính toán gì.
Chờ đến canh ba, đại quân phát ra một tiếng hô, liền từ sơn cương lao xuống áp sát tỉnh thành. Lư Vân không biết ý đồ của Tần Trọng Hải, sợ y đả thương đến lão bá tánh, liền gấp gáp theo sau.
Đại quân xông thẳng tới cửa thành, hướng này ít có đạo tặc lui tới, số lượng quân sĩ thủ thành ít ỏi, lại đêm khuya nên cửa thành chỉ khép hờ. Quan binh thủ thành đang ngủ say, chợt nghe tiếng la ó nổi lên, mắt thấy người la ngựa hí lao tới, đám này sợ đến tè ra quần, cả kinh kêu lên:
Tần Trọng Hải thúc ngựa đi đầu mở cửa lớn, đám thuộc hạ lập tức xông tới bắt trói quân sĩ thủ thành. Năm nghìn binh mã vào trong, không đi quấy rối lão bá tánh mà chạy như bay trên đường. Lư Vân còn lo lắng Tần Trọng Hải xuất đao giết người, giờ thấy vậy thì lấy làm ngạc nhiên, không biết rốt cuộc Tần Trọng Hải có tính toán gì.
Lúc này lão bá tánh đã tỉnh giấc, nghe có quân mã tràn vào thành thì sợ đến hồn bất phụ thể, nhất thời hô cha gọi mẹ, ào ào trốn dưới bàn thờ thắp hương niệm Phật, chỉ cầu các ông cường đạo mau mau rời đi cho.
Lư Vân nhíu mày đi theo đại quân, trong lòng không ngừng suy xét dụng ý của Tần Trọng Hải. Đi một hồi, chợt thấy phố bên có một khách sạn khá quen mắt, hắn ngẩng đầu nhìn, thấy có ba chữ "Khách Lai Hiên".
Lư Vân ồ một tiếng, nhận ra đây là thị trấn hắn từng lưu lạc tới khi năm xưa thi rớt, nghèo túng đến nỗi phải đi làm tiểu nhị. Không biết Tần Trọng Hải tới đây làm gì.
Lúc này, Tần Trọng Hải đã dẫn quân tới huyện nha, ha hả cười nói:
Lư Vân chợt giật mình tỉnh ngộ, run giọng hỏi:
Năm đó do huyện nha này hãm hại, Lư Vân bị đánh đến chết đi sống lại. Về sau được hảo hán Giang Đông Song Long Trại giải cứu, hắn tiếp tục bị vu cáo thêm tội vượt ngục cùng đám này, mở ra thêm hai năm dài bi thảm về sau.
Tần Trọng Hải ngửa mặt lên trời cười dài, lớn tiếng nói:
Lư Vân nghe thì bừng tỉnh đại ngộ. Thì ra Tần Trọng Hải sớm đã điều tra lai lịch của hắn. Mắt thấy hắn có chí mà thân khó tiến, liền tới đây xuất đầu rửa hận dùm một phen. Trong tâm cảm động, hồi tưởng cả đời không ai đối đãi với với mình tốt như vậy, bất giác Lư Vân ứa lệ, nói:
Tần Trọng Hải hắc hắc cười lạnh:
Lư Vân lắc đầu nói:
Tần Trọng Hải không quản nhiều nữa mà đẩy hắn ra, trầm giọng nói:
Ba quân dạ ra một tiếng, nhất thời nai nịt che đầu. Tần Trọng Hải quát lên một tiếng:
Y thúc ngựa lên trước, giơ chân đạp phá cửa lớn huyện nha, gã quan sai gác đêm nghe tiếng động thì thất kinh, vội vàng vọt ra.
Tần Trọng Hải mắng:
Y một cước đạp bắn đối phương ra ngoài. Quân sĩ phía sau cười ha hả, thoáng chốc toàn bộ tràn vào cửa lớn.
Tần Trọng Hải nhảy vào nha môn, thấy ghế huyện quan ở trên, y kéo lồng bịt mặt xuống, bộ dạng nghiêm nghị, quát:
Lý phó quan vội vàng lại đây bẩm báo:
Lư Vân thất kinh đến toàn thân run rẩy, vội khuyên nhủ:
Hắn còn muốn can ngăn, bên ngoài đã truyền đến tiếng la lớn:
Tần Trọng Hải cười ha hả, quát:
Quân sĩ hai bên lớn tiếng đáp:
Lư Vân quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy Lý phó quan áp giải một trung niên nam tử cổ ngấn bụng phệ đi vào, chính là Ngô Xương nọ.
Lư Vân vừa thấy Ngô Xương, nhất nhất chuyện cũ cuồn cuộn trong lòng như sóng dậy. Năm đó hắn bị tên huyện quan này hạ lệnh đánh đến chết đi sống lại, cuối cùng còn bị vu oan là giang dương đại đạo, hết thảy bất hạnh đều do đối phương ban cho. Lư Vân bi thương cùng giận dữ trong lòng, tuy không muốn làm điều phi pháp nhưng cừu nhân trước mắt thật sự khó nhịn. Hắn run rẩy toàn thân, chạy vội tới trỏ tay hét lớn:
Chỉ thấy Ngô Xương phát run, nằm sấp dưới đất không ngừng cầu xin. Tần Trọng Hải sai người cản Lư Vân lại, cười nói:
Lý phó quan bưng ghế tới mời Lư Vân ngồi một bên quan sát. Lư Vân bi giận rất nhiều nhưng dứt khoát không ra ngoài, ngay cả lồng bịt mặt cũng không đội, chờ xem thủ đoạn của Tần Trọng Hải.
Tần Trọng Hải sai người lôi Ngô Xương qua, chợt thấy còn thiếu gì đó, lại hỏi:
Lý phó quan quát lớn:
Chỉ một thoáng, mấy gã binh tốt liền lôi một nam tử xấu xí vào, chính là gã sư gia năm đó.
Tần Trọng Hải vỗ mạnh tấm lệnh ra uy xuống bàn, quát:
Hai người không biết vì sao đám cường đạo tới đây, nghe lời chỉ thấy vừa kinh vừa sợ, sầu thảm hỏi:
Lư Vân ngồi một bên, nghe vậy thì vô cùng tức giận. Hai người này từng hại hắn bi thảm như thế, giờ còn không hề có ý hối cải. Hắn đang giận dữ, đã thấy Tần Trọng Hải chỉ vào Ngô Xương, lớn tiếng quát:
Ngô Xương cả kinh nói:
Tần Trọng Hải mắng:
Ngô Xương rung giọng nói:
Tần Trọng Hải quát lớn:
Lý phó quan cười nói:
Hắn cầm lấy sợi dây mây, dùng sức vụt mạnh vào cái mông của lão huyện quan, thoáng chốc đánh cho lão này tróc da bong thịt, đau đớn không thể tả xiết.
Lư Vân thấy huyện quan bị đánh thành như vậy, nhớ tới bản thân từng chịu đòn hiểm của người này, nhất thời trong lòng cũng thấy hả hê.
Huyện thái gia bị đánh tới bảy lần ngất tám lần tỉnh, khóc ròng nói:
Tần Trọng Hải cười lạnh nói:
Sư gia nọ quỳ bên thầm nghĩ: "May mắn là ta tiên phong đạo cốt, một trời sinh ăn bao nhiêu cũng không mập. Vóc người như con khỉ, hôm nay nhất định tránh được một kiếp”
Hắn đang dương dương tự đắc, bỗng nghe Tần Trọng Hải vỗ mạnh tấm mộc bài xuống bàn, quát:
Sư gia thấy quân sĩ tả hữu tay cầm dây mây, sợ đến toàn thân nhũn ra, cầu xin:
Tần Trọng Hải hừ một tiếng, cười lạnh hỏi:
Sư gia nọ thấy y muốn phân rõ phải trái, nhất thời một bộ cây ngay không sợ chết đứng, đáp:
Tần Trọng Hải lạnh lùng thốt:
Mấy người quát một tiếng lớn, dốc ra một đống vàng bạc. Tần Trọng Hải cười lạnh nói:
Lý phó quan cân một lúc rồi bẩm lại:
Huyện thái gia đang nằm dưới đất, nghe tài bảo trong nhà sư gia vô số thì giật mình nhảy dựng lên. Lão đá cho sư gia nọ một cước, quát:
Sư gia lộ vẻ sầu thảm, liên tục né tránh, nhất thời hai người loạn thành một đống.
Tần Trọng Hải lệnh cho Lý phó quan lôi hai người ra, tiếp theo chỉ về sư gia mắng:
Sư gia sợ đến hồn phi phách tán, run giọng đáp:
Tần Trọng Hải trầm giọng nói:
Mấy người treo sư gia lên, cẩn thận cân rồi hồi bẩm:
Tần Trọng Hải vỗ tấm lệnh ra uy, mắng:
Gã sư gia vừa kinh vừa sợ, hoảng sợ nói:
Hai bên quân sĩ không tha, kẹp đầu kẹp cổ loạn đả một trận. Tần Trọng Hải thấy toàn thân sảng khoái, thoáng chốc quát một tiếng:
Hai người kia nghe thân nhân bị mang ra, không biết sắp phải chịu thảm họa gì, một tên sợ đến són cả phân, một kẻ thì tè ra quần. Nhất thời mùi hôi bốc lên tận trời.
Chỉ thấy quân sĩ kéo vài người già trẻ ra, đều là vợ con thân thuộc của hai người, Lư Vân sợ Tần Trọng Hải thương tổn người vô tội. Hắn đang muốn khuyên can, bỗng nghe Tần Trọng Hải quát:
Đám già trẻ như được hoàng ân đại xá, không ngừng chạy khỏi nha môn, chỉ chừa hai nữ nhân ở lại.
Tần Trọng Hải thấy phu nhân của hai tham quan này rất là xinh đẹp, lập tức hừ một tiếng, nói:
Sư gia giờ chỉ cần tánh mạng, đâu thèm quản chết sống của kẻ từng đầu ấp tay gối? Hắn nhanh chóng bồi cười:
Tần Trọng Hải nghe vậy giận dữ, quát ngay tại trận:
Quân sĩ hai bên xông lên đánh chan chát, nhất thời hai gò má của gã sư gia sưng tướng lên.
Tần Trọng Hải thấy Ngô Xương lui ở một bên, sắc mặt khó coi, biết muốn rửa án oan cho Lư Vân thì phải hạ thủ lúc này. Y liền đánh mắt sang. Lý phó quan hiểu ý, lập tức nhảy ra, giơ đao chỉ vào Ngô Xương quát:
Ngô Xương nào dám nói thật, chỉ dập đầu như giã tỏi, kêu lên:
Tần Trọng Hải hừ mạnh một tiếng. Lý phó quan vung đao lên chém rụng tóc Ngô Xương. Ngô Xương sợ đến tim vỡ mật nát, kêu lên:
Vừa nói thở liên tục, nằm xuống không ngừng run rẩy.
Tần Trọng Hải hừ một tiếng, nói:
Ngô Xương lau mồ hôi trên mặt, bồi cười nói:
Tần Trọng Hải nghe đối phương nói bậy, ngay tại trận giận dữ quát một tiếng:
Lý phó quan giơ sợi dây mây quất loạn một trận, Ngô Xương không thể chịu được đau đớn, tru tréo lên:
Lý phó quan nghe vậy mới dừng tay, Ngô Xương cười thảm vài tiếng, thở dài nói:
Tần Trọng Hải lấy làm kỳ lạ. Người này chuyên đi hãm hại lão bá tánh thiện lương, không ngờ còn có rất nhiều chiêu trò, lập tức hỏi:
Ngô Xương thở dài nói:
Tần Trọng Hải chỉ nghĩ rửa sạch án oan cho Lư Vân, đâu ngờ còn có trò vui bực này. Y cười ha hả, nói:
Ngô Xương nghe khen ngợi, nhất thời nhìn mặt người hiểu được sắc, cười nói:
Lão còn muốn nói nữa, đã bị Lý phó quan đá cho một cước, quát:
Ngô Xương ngã xuống đất, thở dốc nói:
Tần Trọng Hải gật đầu nói:
Ngô Xương cười khan vài tiếng, nói:
Tần Trọng Hải ồ một tiếng, hỏi tiếp:
Ngô Xương cười nói:
Tần Trọng Hải hừ nói:
Ngô Xương hắc hắc cười gian, nói:
Tần Trọng Hải thấy đối phương tươi cười, không ngờ còn đem chuyện tham nhũng biến thành lời hoa mỹ, lúc này cuồng nộ quát:
Mọi người nghe Tần Trọng Hải cũng học khẩu khí của tham quan, bất giác đều cười trộm. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------