Nguồn:
read.st
Lúc này tình huống khẩn trương. Nhân mã song phương nhìn nhau chằm chằm, chỉ chờ chủ soái ra lệnh sẽ lao lên động thủ.
Ngũ Định Viễn thầm nghĩ:
“Xem bộ dạng hằm hè của những người này, bí mật kia hẳn là không nhỏ,mới có thể khiến song phương trở mặt như vậy.”
Bỗng thấy một người từ từ đứng dậy rồi tiến lên. Người này râu ngắn, thần thái tiêu sái, chính là Giang Sung.
Trác Lăng Chiêu trầm giọng nói:
Giang Sung cười ha hả, đến trước mặt Trác Lăng Chiêu rồi vỗ vào vai y, thân thiết nói:
Nói rồi phất tay, ý bảo đám thuộc hạ lui ra.
Hiện tại tình thế hung hiểm, Giang Sung không để tâm mà có cử chỉ thân thiết với Trác Lăng Chiêu như vậy, khiến cho mọi người cả kinh.
Ngũ Định Viễn thầm nghĩ:
“Giang Sung không có võ công, Kiếm Thần lại đáng sợ hơn hổ dữ gấp trăm gấp ngàn lần, sao người này có thể lớn mật như vậy?”
Hắn quay đầu nhìn Linh Âm, thấy lão hòa thượng cũng lộ vẻ kinh ngạc. Cửu U đạo nhân vội la:
Giang Sung lắc đầu, ý bảo đạo sĩ này đừng nhiều lời nữa, lại cười nói với Trác Lăng Chiêu:
Nói rồi tươi cười tránh sang nhường đường:
Tâm niệm Trác Lăng Chiêu khẽ động, nghĩ rằng Giang Sung sợ mình, liền cười ha hả, y chắp tay khách khí nói:
Giang Sung ở một bên chỉ cười đáp vu vơ:
Trác Lăng Chiêu đưa mắt ra hiệu một cái. Lập tức có hai gã đệ tử Côn Luân Sơn bước nhanh tới, đẩy mạnh cánh cửa khổng lồ nọ.
Đúng lúc này, thấy khóe miệng chợt Giang Sung lộ nụ cười quỷ dị, Trác Lăng Chiêu nghi hoặc thầm nghĩ:
“Xem bộ dáng của người này, chắc chắn trên cánh cửa có gì không ổn!”
Y muốn lên tiếng nhắc nhở nhưng đã chậm. Hai gã đệ tử vừa chạm vào cánh cửa, ai ngờ một tiếng nổ như sấm động vang lên. Hai người trực tiếp ngã xuống đất, không kịp phát ra tiếng kêu nào. Mọi người liền ngửi thấy mùi thịt cháy khét. Hai cái thi thể nhanh chóng co rút như bị nướng khô.
Đám người Côn Luân Sơn cả kinh, không biết cửa kia là thứ thần bí gì, tất cả lui về phía sau.
Trác Lăng Chiêu hừ một tiếng, đã hiểu vì sao Giang Sung nhường đường. Y bước lên rồi cười lạnh nói:
Giang Sung cười nói:
Mọi người nghe cánh cửa khổng lồ đáng sợ như vậy, nhất thời hoảng sợ lui về phía sau, chỉ sợ trong đó lao ra thứ gì cướp đi mạng nhỏ của mình.
Trác Lăng Chiêu nhìn cánh cửa quỷ quái kia. Vất vả mới đến được đây, có thể nào dễ dàng rút lui, bèn nói:
Tiễn Lăng Dị cả kinh, nói:
Đồ Lăng Tâm nhấc một tảng đá lớn lên, vung tay ném thẳng vào cánh cửa khổng lồ nọ. Chỉ nghe một tiếng nổ vang dội. Không ngờ tảng đá lớn đã bị vỡ thành nhiều mảnh nhỏ bay toán loạn, riêng cánh cửa nọ lại trơ trơ không hề suy suyển.
Giang Sung cảm thán rằng:
Trác Lăng Chiêu ngẩng đầu nhìn cánh cửa khổng lồ kia, hiểu rằng bằng thực lực một người thì không thể xông qua, bèn nói:
Giang Sung cười nói:
Ngũ Định Viễn nghe vậy, nhớ đến lời của Lý Thiết Sam, xem ra lời đồn Thần Cơ Động là kho tàng võ học không phải nói xằng. Hắn quay đầu nhìn Lý Thiết Sam, thấy lão đang chăm chú quan sát Giang Sung cùng Trác Lăng Chiêu.
Trác Lăng Chiêu cười lạnh, biết rõ đối phương xưa nay không làm việc gì không có lợi. Y trầm ngâm một lát rồi nói:
Giang Sung nghe thì lộ vẻ ngạc nhiên:
Đột nhiên y lại cười nói:
Ngũ Định Viễn thấy Giang Sung không phí người nào đã khiến Trác Lăng Chiêu nhượng bộ thỏa hiệp, hắn lấy làm bội phục. Người này không hổ là nhất đại gian thần. Đám người Linh Âm, Lý Thiết Sam thấy Giang Sung dễ dàng hóa giải một hồi đại chiến, còn tinh minh hơn cả Trác Lăng Chiêu, mấy người cũng âm thầm gật đầu.
Trác Lăng Chiêu nhìn cửa lớn màu đỏ kia, nói:
Giang Sung duỗi tay cười nói:
Trác Lăng Chiêu khó khăn lắm mới cướp được da dê, coi nó khác nào tính mạng. Giang Sung thấy y còn đang do dự, bèn nói:
Mấy câu này thật lợi hại, vừa rời khỏi miệng đã khiến Trác Lăng Chiêu không còn nước xuống đài. Y cười cười, đành thò tay vào ngực, lấy tấm da dê đưa cho Giang Sung.
Da dê vừa tới tay, Giang Sung hít một hơi thật sâu, vẻ mặt thoáng lộ tia hưng phấn, có điều nhanh chóng trấn định như thường. Ngũ Định Viễn cũng thầm kinh hãi. Như vậy, tấm da dê không phải bằng chứng bán nước thì cũng quan hệ không nhỏ đến đại gian thần này.
Giang Sung cười nói:
Trác Lăng Chiêu ho một tiếng, nhắc nhở:
Giang Sung cười cười, chỉ vào cái hốc cửa trên cao vời, nói:
Mọi người ngẩng đầu, ước đoán hốc cửa cách mặt đất chừng năm mươi trượng, cả đám hoảng sợ, nhất thời kinh hãi kêu thành tiếng.
Tiễn Lăng Dị thấp giọng nói:
Đồ Lăng Tâm cười vang, nói:
Đám người Côn Luân Sơn nhất thời cười vang. Giang Sung thấy mọi người không tin, chỉ cười mỉm nói:
Đồ Lăng Tâm còn muốn châm chọc, lại thấy Trác Lăng Chiêu liếc mắt nhìn sang, hắn đành cười gượng mấy tiếng, cúi mặt thu những lời định nói vào bụng.
Giang Sung thong thả đi vài bước trước cửa lớn, chỉ vào hai hình vẽ tượng thần rồi hỏi:
Mọi người chăm chú quan sát. Chỉ thấy hai bức tranh mặt người thân rắn, diện mạo âm trầm lại cũ kỹ loang lổ, không nhận ra nên đành lắc đầu.
Chợt nghe một người thốt:
Mọi người nghe thanh âm già nua, quay sang nhìn thấy một tăng y đầu trọc, chính là Từ bi Kim Cương Linh Âm. Ngày thường lão nghiên cứu nhiều điển tịch phật giáo, có hiểu biết không ít về thần phật.
Giang Sung khen tấm tắc:
Linh Âm kết tay chữ thập nói:
Giang Sung ồ một tiếng, nói :
Y nhìn qua đám tù binh còn lại, cười nói:
Linh Âm không muốn vô cớ đắc tội với đại quyền thần này, liền hướng sang đám đệ tử nói:
Đám đệ tử Thiếu Lâm tiến lên, khom người nói:
Giang Sung cũng đáp lễ, trên mặt tỏ vẻ tươi cười, xem ra là nể thể diện Thiếu Lâm Tự. Trác Lăng Chiêu ở một bên bàng quan không can thiệp.
Giang Sung nhìn mấy người còn lại, thấy Diễm Đình dung mạo tuyệt đẹp, cười hỏi:
Linh Âm húng hắng một tiếng, phân bua rằng:
Giang Sung cười ha hả, còn muốn nói gì đó, chợt nghe một tiếng cười lạnh vang lên:
Thanh âm nọ đầy thô hào, chính là Lý Thiết Sam.
Giang Sung quay qua nhìn, thấy một lão già râu tóc bạc trắng đang cười lạnh với mình, nhận không ra, chỉ cười nói:
Lý Thiết Sam cười hắc hắc:
Linh Âm nghe vậy đại biến sắc mặt, vội kéo tay Lý Thiết Sam, thấp giọng nhắc nhở:
Chỉ là Lý Thiết Sam vẫn ngạo nghễ nhìn trời, vẻ mặt kiêu hãnh không thèm để đại gian thần kia vào trong mắt.
Giang Sung như chợt tỉnh, sắc mặt xanh lét, lớn tiếng quát:
Đám người An Đạo Kinh hô lớn một tiếng lao tới. Linh Âm lo đến chà xát hai tay nhưng không biết làm thế nào cho phải.
Lý Thiết Sam không hề hoảng sợ, lạnh lùng nói:
Lão giơ hai tay muốn nghênh địch, chỉ là huyệt đạo bị phong bế, nội lực toàn thân đã không còn. Bị các cao thủ Cẩm Y Vệ vây công, chống đỡ sao cho nổi?
Ngũ Định Viễn thấy tình thế không ổn, liền che trước người Lý Thiết Sam rồi kêu to với Trác Lăng Chiêu rằng:
Trác Lăng Chiêu chưa còn đáp, Giang Sung đã quát:
Ngũ Định Viễn đang còn khẩn trương, chợt thấy Trác Lăng Chiêu bước ra, thản nhiên nói:
Lời này không hề nể nang thể diện của Giang Sung. An Đạo Kinh cả giận nói:
Đồ Lăng Tâm liếc hắn một cái, nói:
An Đạo Kinh nghe lời nói cuồng vọng nhưng không thể trở mặt, giận tới mức thở hồng hộc.
Giang Sung thấy Trác Lăng Chiêu đã lộ sát khí, biết đối phương sẽ không lùi bước. Lúc này còn đại sự, không tiện tính toán việc nhỏ, đành gật đầu cười nói:
Lời này xem như đã nhường một bước. Trác Lăng Chiêu khẽ gật đầu, khuôn mặt băng lãnh cũng lộ ý cười.
Giang Sung thấy đối phương đắc ý, lại cũng cười cười. Y quan sát Ngũ Định Viễn mấy lần, hỏi:
An Đạo Kinh nhận ra Ngũ Định Viễn, vội nói:
Giang Sung ồ một tiếng, đến bên người Ngũ Định Viễn rồi cười ha hả:
Ngũ Định Viễn thấy đối phương có vẻ chê cười, bất giác phẫn nộ trong lòng. Linh Âm sợ hắn cũng nóng nảy gây chuyện như Lý Thiết Sam, lão vội cầm tay hắn, ý bảo bình tĩnh đừng vọng động.
Giang Sung thấy bộ dáng Ngũ Định Viễn đầy bất bình, liền quay sang hỏi Trác Lăng Chiêu:
Trác Lăng Chiêu nói:
Giang Sung nghe thì thần sắc đại biến, run giọng than:
Khi nói câu này, không ngờ đôi chân muốn khuỵu xuống. An Đạo Kinh vội xông lên đỡ lấy chủ nhân. Mọi người đều lấy làm kỳ quái. Giang Sung thân phận cao vời. Từ lúc lộ diện tới giờ, người này hành sự tiêu sái ôn hòa, dù Trác Lăng Chiêu trở mặt cũng không hề đổi sắc, nào ngờ nghe mấy câu trên lại kinh hãi như vậy.
Ngũ Định Viễn cũng lấy làm kỳ quái, lại thấy Giang Sung chăm chú nhìn mình, toàn thân đầy khó chịu, bất giác hắn lùi về sau vài bước.
Giang Sung kêu lên:
Thoáng chốc y vươn tay ra sờ đầu Ngũ Định Viễn. Hắn lắp bắp kinh hãi, định tung cước đá ra nhưng có mấy thân ảnh chớp lên trước mắt. Yếu huyệt nơi chân, bụng đã bị Trác Lăng Chiêu đè lại, yếu hầu lại bị An Đạo Kinh giữ lấy, nơi ngực bị Cửu U đạo nhân nắm chặt. Nháy mắt toàn thân đã bị chế trụ hoàn toàn.
Diễm Đình thấy Ngũ Định Viễn rơi vào nguy hiểm, vội la lên:
Ba cao thủ không thèm để ý tới nàng, chỉ chờ lệnh Giang Sung.
Đôi tay Giang Sung vuốt ót Ngũ Định Viễn, thần sắc trở nên âm trầm bất định, dường như đố kỵ lại thêm phần sợ hãi, khiến cho mọi người cảm thấy thật là kỳ quái.
Qua một lúc, Giang Sung mới thở phào nhẹ nhõm, rụt tay về rồi than rằng:
---o0o---
Chú (1): Tam Hoàng Ngũ Đế là thời kỳ lịch sử đầu tiên của Trung Quốc, và là các vị vua huyền thoại của Trung Quốc trong thời kỳ từ năm 2852 TCN tới 2205 TCN, thời kỳ ngay trước thời nhà Hạ.
Tam Hoàng là ba vị vua đầu tiên của nước này. Ngũ Đế là năm vị vua nối tiếp theo Tam Hoàng, có công khai hóa dân tộc Trung Hoa, đưa dân tộc này thoát khỏi tình trạng sơ khai. Trong thời kỳ này, người Trung Quốc đã biết chế ra lửa để nấu chín thức ăn, biết cất nhà, làm quần áo, trồng ngũ cốc, chài lưới, thực hiện lễ nghi, và bắt đầu tạo ra chữ viết. Theo truyền thuyết, ba vị vua này được cho là thần tiên hoặc bán thần, những người đã sử dụng các phép mầu để giúp dân. Do phẩm chất cao quý nên họ sống lâu và thời kỳ cai trị của họ hòa bình thịnh vượng.
Các học giả Trung Hoa không nhất trí với nhau về Tam Hoàng cụ thể là ai. Theo Sử ký Tư Mã Thiên, ba vị vua là: Thiên Hoàng (trị vì 18.000 năm). Địa Hoàng (trị vì 11.000 năm). Nhân Hoàng (còn gọi là Thái Hoàng) (trị vì 45.600 năm).
Vận Đẩu Xu và Nguyên Mệnh Bao cho rằng ba vị là: Phục Hi, Nữ Oa, Thần Nông
Trong đó, Phục Hi và Nữ Oa là thần chồng và thần vợ, được coi là tổ tiên của loài người sau một trận đại hồng thủy. Cũng như Thần Nông là người đã phát minh ra nghề nông và là người đầu tiên dùng cây cỏ làm thuốc chữa bệnh.
Ngũ Đế cũng có nhiều giả thuyết: Theo Sử ký Tư Mã Thiên, Ngũ Đế bao gồm: Hoàng Đế, Chuyên Húc, Đế Khốc, Đế Nghiêu, Đế Thuấn
Theo Sử Trung Quốc của Nguyễn Hiến Lê, các vua đó đều do người Trung Quốc tưởng tượng ra, chỉ có Nghiêu, Thuấn có thể coi là bán thực bán huyền (semi-historique). Trong đó, Nghiêu và Thuấn còn được gọi là Nhị Đế, cùng với Đại Vũ, người sáng lập ra nhà Hạ, được Khổng giáo coi là các vị vua kiểu mẫu và là các tấm gương đạo đức. Thượng thư tự và Đế vương thế kỷ lại liệt kê Thiếu Hạo thay cho Hoàng Đế.
Vị hoàng đế Trung Hoa đầu tiên trong lịch sử là Tần Thủy Hoàng, người đã tạo từ mới cho "hoàng đế" bằng cách kết hợp các danh hiệu "hoàng" của Tam Hoàng với "đế" (với nghĩa vua - thần). Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------