Nguồn:
read.st
Công chúa nghe y nói tục tĩu như vậy, nhịn không được lên tiếng:
Tần Trọng Hải cười nói:
Công chúa lại thở dài, lắc đầu nói:
Lư Vân nghe công chúa nói vậy, trong lòng khen ngợi, hắn gật đầu nói:
Công chúa thở dài, hồi lâu không lên tiếng. Nàng ngồi sau tấm màn nên không ai thấy được thần sắc. Qua một lúc mới quay sang hỏi đám người Tiểu Thố Nhi:
Tiểu Thố Nhi bị mùi lưu huỳnh dọa cho lúc này vẫn còn sợ hãi, không nói được câu nào. Thiết Ngưu Âu Dương Dũng là một người câm điếc, chỉ có Kim Mao Quy Đào Thanh còn có thể đáp lời. Hắn cúi đầu nghĩ một hồi, đáp:
Lại nghe thái giám bên cạnh quát lên:
Đào Thành hừ một tiếng không thèm để ý, đám thái giám xông tới muốn đè hắn quỳ xuống, công chúa liền lên tiếng:
Đám thái giám không dám bất tuân, đều lùi lại. Công chúa dịu dàng hỏi:
Đào Thanh nhìn trái nhìn phải rồi nhắm mắt lại. Công chúa hiểu ý, liền ra lệnh cho các cung nữ thái giám:
Mấy người muốn khuyên can nhưng thấy sắc mặt Ngân Xuyên công chúa trầm lại, những cung nữ thái giám hầu hạ lâu ngày nên hiểu rõ tính tình của nàng, vội vàng lui xuống.
Chờ đám người rời đi, công chúa mở miệng:
Đào Thanh gật đầu nói:
Công chúa lắp bắp kinh hãi, run giọng hỏi:
Tần Lư hai người nghe cũng hoảng sợ, đồng loạt đứng lên.
Đào Thanh cười hắc hắc, nói:
Đào Thanh càng nói càng lộ vẻ oán giận:
Không ngờ công chúa nghe thì thở ra một hơi nhẹ nhõm, vuốt ngực nói:
Nói xong lại nghẹn ngào, nước mắt rơi xuống, trong lòng như có vô vàn bi thương.
Mọi người thấy bộ dạng của nàng, đều kinh ngạc sợ hãi. Xem ra quan hệ giữa Hoàng Thượng và Ngân Xuyên công chúa có chỗ không ổn. Chỉ là việc nơi chốn thâm cung, dẫu có mười cái đầu cũng dám hỏi sao?
Tần Trọng Hải cùng Lư Vân nhìn nhau, hai người cúi đầu im lặng. Ngân Xuyên công chúa thở dài:
Tần Lư hai người nghe công chúa trực tiếp phê phán hoàng đế. Cả hai liếc nhìn nhau, đều thấy thần sắc đối phương lộ vẻ xấu hổ.
Đào Thanh đột nhiên nói:
Công chúa quay sang thấp giọng nói:
Đào Thanh cười ha hả nói:
Công chúa nghe những lời này, yên lặng hồi lâu rồi nói:
Tần Trọng Hải khom người:
Công chúa chỉ vào đám người Kim Mao Quy, nói:
Tần Trọng Hải kinh ngạc, nhíu mày nói:
Công chúa lắc đầu nói:
Lư Vân đọc đủ kinh thư, nghiên cứu thuật trị quốc, nghe những lời này trong lòng kinh ngạc, thầm khen ngợi:
“Nữ nhân này không phải người thường. Tầm nhìn xa như vậy, đương triều mấy ai có thể so sánh?”
Tần Trọng Hải thì mắng thầm: “Con mẹ nó, a đầu thúi hồ ngôn loạn ngữ, sao không đem cửa nhà lao khắp thiên hạ mở ra, để bọn tặc tử thoải mái về nhà đi”
Lại nghe công chúa thở dài sau bức màn, nàng từ tốn đứng dậy nói:
Tần Trọng Hải muốn thu phục mấy người này làm thủ hạ, có điều ngoài miệng không thể bất tuân, đành khom người nói:
Y hậm hực nhìn đám người Đào Thanh, không cam lòng nói:
Đào Thanh nhìn bóng hình phiêu linh của công chúa sau màn, nghĩ đến nàng sắp bị gả cho đám phiên bang, trong tâm chợt xúc động, nói:
Công chúa ừm một tiếng, nói:
Đào Thanh thấp giọng nói:
Thân hình công chúa run lên nhưng lập tức bình tĩnh lại, chỉ nghe nàng thản nhiên nói:
Đào Thanh nghe vậy, cảm khái thầm nghĩ: “Công chúa này thật lương thiện.” Hắn khom người hướng về màn che, nói:
Mọi người trong lều đều nghe ra vẻ chân thành trong lời này, tất cả rơi vào cảm động, thầm khen: “Chỉ có Ngân Xuyên công chúa nhân đức như vậy, mới có thể cảm hóa được đám ác đồ này”
Đào Thanh lại lên tiếng:
Lời lẽ đầy vẻ cầu khẩn. Công chúa ở sau màn che tựa hồ sầu não, khẽ thở dài:
Đào Thanh nghe thì yên lặng không nói, như đang suy nghĩ sâu xa gì đó. Công chúa cũng không nói thêm, xoay người vào sâu trong trướng. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------