Hồi 2
Nguồn:
read.st
Ba cao thủ thấy Giang Sung rút tay, mới thả Ngũ Định Viễn rồi lui về sau. Trác Lăng Chiêu thấy cử chỉ khác thường của Giang Sung, liền thầm lưu tâm.
Ngũ Định Viễn cũng lấy làm lạ. Nhớ ngày đó ở Thiếu Lâm Tự, phương trượng Linh Trí từng xem đầu hắn. Lại nói hắn có duyên với cửa Phật. Hay Giang Sung cũng giống Linh Trí đại sư, có sở trường về thuật xem tướng?
Hắn thở dài một hơi, nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại, có vẻ tự giễu nói:
Giang Sung mỉm cười:
Đám người Cẩm Y Vệ nghe lời này đều hâm mộ không thôi. Riêng An Đạo Kinh thầm lưu ý, không biết tại sao Giang Sung lại hứa hẹn những lời này.
Mọi người đều có chỗ nghi hoặc, nhất thời nhìn về hai người Ngũ Định Viễn cùng Giang Sung. Ngũ Định Viễn nhớ tới đối phương chính là chủ hung giết hại toàn gia Yến Lăng tiêu cục, lắc đầu nói:
Ngũ Định Viễn thân mang kịch độc, giờ sinh tử còn không rõ, nào còn tâm tư nói chuyện thăng quan tấn tước gì. Khi trước, hắn ngàn dặm bôn ba chính vì muốn vạch mặt gian thần trước mắt, giờ sao có thể đồng ý? Lập tức cự tuyệt lời mọc của Giang Sung.
Đám người Lý Thiết Sam nghe liền gật gù khen ngợi. Diễm Đình muốn khuyên bảo nhưng lại không biết nói như thế nào, đành âm thầm lo lắng mà thôi.
Giang Sung không khỏi thở dài, nói:
Y lại tới bên Trác Lăng Chiêu, nói:
Trác Lăng Chiêu sinh nghi, hỏi:
Giang Sung lau mồ hôi trên mặt, cười khan nói:
Trác Lăng Chiêu hừ một tiếng, biết Giang Sung không nói thật lòng, nghĩ thầm:
“Họ Giang này từng nói, chỉ cần giải được câu đố tại Thần Quỷ Đình, cộng thêm tấm da dê là có thể tìm được bảo vật trong Thần Cơ Động. Đúng là Ngũ Định Viễn từng thấy qua thứ gì đó trong Thần Quỷ Đình, nhưng ngoài điều này thì đâu còn điểm gì kỳ lạ khác? Sao Giang Sung lại nể mặt như vậy? Không đúng, trong này nhất định còn ẩn tình!”
Nghĩ vậy cũng liếc mắt dò xét Ngũ Định Viễn một phen, như muốn lấy nội tạng của hắn ra xem xét vậy.
Giang Sung thấy Trác Lăng Chiêu trầm mặc không nói, cười bảo:
Trác Lăng Chiêu hừ một tiếng, nói:
Giang Sung cười nói:
Y chậm rãi bước tới cửa, nhìn lên thì đột nhiên hỏi:
Ngũ Định Viễn nghĩ tới đối phương từng hại không biết bao nhiêu trung thần nghĩa sĩ, lập tức lạnh lùng thốt:
Giang Sung cười ha hả nói:
Y quay đầu hỏi Trác Lăng Chiêu:
Trác Lăng Chiêu nghe đối phương có vẻ châm chọc, hừ một tiếng nói:
Giang Sung lắc đầu cười nói:
Y lại chỉ vào cánh cửa không lồ kia, nói:
Mọi người nghe lời này liền thất kinh, nhất thời sôi nổi nghị luận. Ngũ Định Viễn cũng nhíu mày thật sâu.
Giang Sung lại không để ý chung quanh, liền giơ tấm da dê chỉ vào cái hốc giữa hai cánh cửa nói:
Đồ Lăng Tâm cười ha hả, lớn tiếng nói:
Ngũ Định Viễn cũng thầm nghĩ ngợi:
“Hẳn là Giang Sung sợ vật chứng bán nước được phơi bày ra ánh sáng, mới ở chỗ này nói hươu nói vượn. Năm xưa da dê từng rơi vào tay Khả Hãn Dã Tiên, sau đó mới được các đại thần chúng ta tìm về. Có thể nói vô cùng trọng yếu, sao có thể là một chiếc chìa khóa bình thường?”
Lời này thật quá hoang đường, mọi người lắc đầu liên tục nghi hoặc. Giang Sung thản nhiên nói:
Y ngẩng đầu nhìn hai cánh cửa cực lớn kia, nói:
Mọi người nghe liền ồ lên. Giang Sung sao không an nhàn hưởng phúc ở kinh thành, lại bôn ba tới chỗ này làm gì?
Nhất thời cả đám không tin. Riêng có Ngũ Định Viễn thầm gật đầu, hắn từng xem qua mảnh giấy trong phủ của Lương Tri Nghĩa, có viết lại rằng Giang Sung từng ba lần tới Thiên Sơn. Xem ra chuyện này không phải giả.
Giang Sung lại nói:
Mọi người không biết Thần Cơ Động lại có nguồn gốc sâu xa như vậy, nhất thời thì thầm to nhỏ với nhau suy đoán thiệt giả. Tiễn Lăng Dị như bị gãi vào chỗ ngứa, liền hỏi:
Tức thời không gian trở nên tĩnh lặng. Trác Lăng Chiêu một lòng muốn đạt được thần công tuyệt thế trong động, Ngũ Định Viễn thì muốn điều tra về bằng chứng trên da dê. Mọi người đều chuyên tâm lắng nghe, sợ lọt mất thứ gì.
Giang Sung nghe câu hỏi, khóe miệng nhếch lên, điềm nhiên nói:
Tiễn Lăng Dị nghe liền bị dọa tới sắc mặt trắng bệch, không dám nhiều lời nữa. An Đạo Kinh, Cửu U đạo nhân cũng phát run vì e sợ.
Riêng có Trác Lăng Chiêu thầm nghĩ:
“Xem dáng vẻ của Giang Sung, bí mật trong động này nhất định vô cùng trọng đại, chắc chắn không phải bí kíp võ công tầm thường, cũng may là sắp rõ ràng rồi”
Kiếm Thần xưa nay kiêu căng, trong lòng nào có chữ sợ là gì? Giang Sung càng nói càng khiến y ngứa ngáy trong lòng, càng kiên định muốn tìm hiểu chân tướng sự việc.
Giang Sung thấy mọi người im lặng, xoay người chỉ vào hốc cửa nói:
Giang Sung hỏi vài lần nhưng không ai trả lời. Người trong giang hồ vốn để ý tới tôn ti danh hiệu. Nếu có kẻ nào đó tự nhận khinh công cao nhất, đương nhiên sẽ đắc tội với người khác.
Nhất thời không ai lên tiếng. Giang Sung ho khan một tiếng, nhìn Trác Lăng Chiêu hỏi:
Trác Lăng Chiêu nhìn hốc cửa, tự biết khinh công của mình có hạn, lắc đầu nói:
Giang Sung nói:
Mắt thấy mọi người không có cách, Giang Sung đưa tay ra hiệu cho Cao Nhan, nói:
Cao Nhan cuống quít quỳ xuống kêu:
Giang Sung giận dữ nói:
Cao Nhan sợ tới mất hồn mất vía, cuống quít quỳ lạy nói:
Trác Lăng Chiêu thấy Giang Sung dọa nạt cấp dưới, mỉm cười nói:
An Đạo Kinh lớn tiếng nói:
Đồ Lăng Tâm hừ một tiếng, mắng:
An Đạo Kinh cả giận nói:
Mọi người cãi bậy nhưng vô kế khả thi. Hốc cửa kia quả thật quá cao, dùng khinh công không thể nhảy tới. Nếu không có thang, muốn lên quả thật vô cùng khó khăn.
Mắt thấy đám người tranh cãi không ngớt, Ngũ Định Viễn cười thầm:
“Mấy tên gian thần tặc tử này giết người phóng hỏa, phí bao nhiêu công sức, cuối cùng lại chịu thua ở đây, ông trời thật muốn trêu đùa bọn chúng”
Hắn ngẩng đầu nhìn Nam Thiên Môn, chợt thấy hai bức họa kia như đang trừng mắt nhìn mình, liền lắp bắp kinh hãi, toàn thân mồ đổ hôi lạnh ròng ròng. Đúng lúc này, một luồng nhiệt khí trên tay phải sốc thẳng tới não đầu. Thoáng chốc linh quang chợt lóe, Ngũ Định Viễn nghĩ tới chuyện Linh Âm cùng Lý Thiết Sam tỷ thí với Trác Lăng Chiêu ở Thiết Kiếm sơn trang ngày trước, đầu óc choáng váng, hai chân hắn lảo đảo suýt nữa ngã nhào ra đất.
Diễm Đình vội đỡ lấy hắn, thấp giọng hỏi:
Nàng thấy Ngũ Định Viễn vuốt vuốt trán thì kêu to liên tục, chỉ sợ độc thương trên người hắn phát tác.
Qua một lúc, Ngũ Định Viễn khẽ lắc thân mình tỉnh táo lại. Diễm Đình thấy hai mắt hắn tỏa sáng, thần sắc đầy vẻ cổ quái. Nàng lo lắng hỏi:
Ai ngờ Ngũ Định Viễn cười ha hả, quay đầu nhìn Diễm Đình nói:
Diễm Đình hoảng sợ nói:
Ngũ Định Viễn khoát tay, bảo nàng đừng vội hỏi thêm.
Mọi người đang còn cãi cọ, chợt nghe một giọng nói:
Nghe âm thanh trầm thấp, đám người quay đầu lại. Chính là Ngũ Định Viễn lên tiếng.
Chúng nhân thấy trong mắt hắn ánh lên thần quang trầm tĩnh, tất cả im lặng trở lại. Giang Sung thấy dáng vẻ của hắn đầy tự tin, liền hỏi:
Ngũ Định Viễn lắc đầu nói:
An Đạo Kinh nhảy ra chỉ tay mắng:
Ngũ Định Viễn nói:
An Đạo Kinh quát:
Ngũ Định Viễn không để ý tới hắn, nhìn Giang Sung nói:
Giang Sung nóng lòng muốn vào trong động, liền nói ngay:
Ngũ Định Viễn lắc đầu nói:
Hắn chỉ vào đám người Diễm Đình nói:
Giang Sung cười ha hả, nói:
Nói rồi liếc Trác Lăng Chiêu một cái. Ngũ Định Viễn nhìn sang Trác Lăng Chiêu hỏi:
Trác Lăng Chiêu nhanh chóng gật đầu:
Ngũ Định Viễn lớn tiếng nói:
Hai người đi ra vỗ nhẹ bàn tay vào nhau. Đám người Linh Âm biết võ công của Ngũ Định Viễn chỉ thuộc hạng bình thường. Lúc này thấy hắn tự tin như vậy, bất giác cảm thấy kì quái, không biết hắn có phương pháp leo tới hốc cửa kia.
Giang Sung thấy hai người Trác Ngũ ước định xong, khẽ ho một tiếng nhắc nhở:
Ngũ Định Viễn mỉm cười chỉ vào Diễm Đình nói:
Giang Sung ồ một tiếng, cẩn thận nhìn đánh giá Diễm Đình nhưng lộ vẻ không tin.
Diễm Đình vội la lên:
Ngũ Định Viễn lắc đầu nói:
Hắn lại chỉ về Linh Âm cùng Lý Thiết Sam, nói:
Mọi người cảm thấy kỳ quái, nhất thời không ai tin tưởng.
Tiễn Lăng Dị cười lạnh nói:
Ngũ Định Viễn nhìn Giang Sung nói:
Giang Sung gật đầu, nói:
Ngũ Định Viễn thấy Giang Sung tín nhiệm mình, niềm tin tăng mạnh, nói:
Hắn tự cởi y phục đầu tiên, để lộ ra thân thể cường tráng. An Đao Kinh thấy Ngũ Định Viễn có cử chỉ quái dị, cười nói:
Vừa nói thì bắt gặp ánh mắt sắc bén của Giang Sung đã liếc qua, lại nghe tiếng quát:
An Đạo Kinh kinh hãi, vội cởi áo giao cho Ngũ Định Viễn, để lộ ra cái bụng phệ mập mạp. Đám thủ hạ Cẩm Y Vệ thấy An Đạo Kinh ngày thường vênh mặt hất hàm, trước mặt Giang Sung lại khép nép thế này, đều không nhịn được cười thầm.
Ngũ Định Viễn đưa tay nhận áo, nói:
Hắn đem hai chiếc áo nối lại. Mọi người đều thấy kỳ quái không thôi.
Ngũ Định Viễn đem hai cái áo giao vào tay Linh Âm, nói:
Trác Lăng Chiêu nhất thời tỉnh ngộ, ồ một tiếng đương trường.
Linh Âm lắc đầu nói:
Ngũ Định Viễn nói:
Tiễn Lăng Dị kêu lên:
Trác Lăng Chiêu không để ý lời can ngăn, liền đưa tay vỗ vào hai người Linh Âm cùng Lý Thiết Sam một cái, giải khai huyệt đạo trên người người họ. Linh Âm cùng Lý Thiết Sam nhìn nhau, đều bội phục về công lực thâm hậu của Trác Lăng Chiêu.
Linh Âm duỗi thẳng cánh tay, cử động gân cốt một chút để huyết mạch lưu thông, sau một thoáng, lão mỉm cười nói:
Lão hít một hơi thật sâu, đem nội lực truyền vào hai chiếc áo, khiến nó dần dần dựng lên như vật sống, sau một lúc đã dựng thẳng như một cây cột cờ. Mọi người thấy nội lực thâm hậu cỡ này đều biến sắc, ngay cả Trác Lăng Chiêu cũng thầm khen ngợi.
Đến lúc này đám người mới biết ý đồ của Ngũ Định Viễn, thì ra hắn muốn kết y phục của mọi người thành một cái dây lớn, sau đó dùng nội lực khiến nó dựng thẳng đứng lên như một cây cột, cuối cùng Diễm Đình mới nhờ nó mà leo lên cao.
Mọi người vội cởi áo, chốc lát đã tạo thành một sợi dây chừng năm mươi trượng đặt nằm dưới đất. Linh Âm đi ra trước đem nội lực truyền vào, chỉ là sợi dây quá dài nên nó không nhúc nhích.
Lý Thiết Sam đi ra phía sau Linh Âm, đưa tay đặt lên vai lão tăng rồi đem chân khí cuồn cuộn truyền qua. Thoáng chốc sợi dây thừng động đậy. Nó chậm rãi dựng lên nhưng chỉ được mười trượng rồi ngừng, phần còn lại vẫn nằm im dưới đất.
Giang Sung nói:
Hai người tuân mệnh đi lên, đặt tay lên vai Lý Thiết Sam rồi truyền nội lực vào. Hai người này thực lực không kém, cộng thêm cả Lý Thiết Sam và Linh Âm hợp lực, sợi dây kia dựng được gần mười hai trượng thì hết lực, vẫn còn kém xa độ cao năm mươi trượng
Trác Lăng Chiêu có ý muốn phô trương thanh thế bổn môn, liền nói:
Đồ Lăng Tâm cùng Tiền Lăng Dị mãnh liệt vận công, giơ chưởng đặt lên hai vai An Đạo Kinh. Thêm nội lực của hai người, sợi dây thừng lại chậm rãi dựng lên thêm chừng hai trượng rồi bất động. Xem ra cũng bằng với lực liên thủ của An Đạo Kinh và Cửu U đạo nhân.
Trác Lăng Chiêu nói:
Kim Lăng Sương đi tới, đưa tay đặt lên lưng Đồ Lăng Tâm rồi phát lực. Trong giây lát đó, mọi người cảm thấy lạnh lẽo toàn thân, một luồng nội lực âm hàn tràn vào cơ thể rồi thẳng tới sợi dây kia, nó dựng thêm được hơn năm trượng. Xem ra nội lực Kim Lăng Sương thật thâm hậu, không hề dưới Lý Thiết Sam.
Mắt thấy còn tới ba mươi trượng dây chưa dựng. Giang Sung nhíu mày than:
Bỗng thấy Trác Lăng Chiêu đi đến sau lưng Linh Âm, khẽ đặt tay lên vai lão rồi giương giọng bật hơi quát:
Thoáng chốc dây thừng kia như độc xà ngóc thẳng đầu lên. Một trượng, hai trượng, ba trượng, đoạn dây đang nằm dưới đất bỗng phốc một tiếng rồi toàn bộ dựng đứng lên thẳng tắp như cột cờ. Mọi người đều chấn động vì nội lực tuyệt thế của Trác Lăng Chiêu, tất cả đều biến sắc không thôi.
Ngũ Định Viễn nói:
Mọi người gật đầu, thân thể Diễm Đình nhẹ nhất ở đây, dù khinh công của nàng thấp hơn một chút, vẫn có lợi hơn là để người khác leo lên.
Giang Sung lấy da dê đưa cho Diễm Đình, căn dặn:
Diễm Đình gật đầu:
Nàng nhìn Ngũ Định Viễn, nói:
Nói rồi thân ảnh khẽ động, xoay lưng ong bám vào dây thừng, thoăn thoắt leo lên. Mọi người chỉ thấy nàng như một con bướm vờn hoa, qua trái qua phải đã bay lên mấy trượng, thân thể nhẹ như yến, dáng điệu lại uyển chuyển, bất giác thầm khen ngợi:
Qua thời gian một nén hương, Diễm Đình đã leo tới đỉnh sợi dây. Nàng nhìn cái hốc cửa thì thấy nó cao rộng chừng một trượng. Giữa trung tâm lại có một chỗ lõm hình vuông có kích thước vừa vặn với tấm da dê.
Diễm Đình rùng mình, liền đưa tay dán tấm da dê lên đó! Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------