Nguồn:
read.st
Sáng hôm sau, Tiết Nô Nhi dẫn theo mấy gã thái giám tâm phúc, lại chọn thêm một trăm quân sĩ cùng xuất phát tới Ngọc Môn Quan. Đám người Tần Trọng Hải ra tiễn, hai bên hẹn gặp lại ở Thiên Sơn. Trong lòng mọi người đều nói thầm:
“Lão thái giám này đã hại không biết bao nhiêu người trung thực thẳng thắn, không ngờ hôm nay lại làm được một chuyện tốt như vậy.”
Tiết Nô Nhi đi xa, đại quân cũng khởi hành. Còn đang đi, chợt một gã quân sĩ đến bẩm rằng:
Tần Trọng Hải thúc ngựa đến cạnh kiệu lớn của công chúa, lớn tiếng hỏi:
Chỉ nghe giọng nói dịu dàng của công chúa vang lên:
Tần Trọng Hải rùng mình thầm nghĩ: “Hệ thống đưa tin của công chúa thật thông linh”
Y ho nhẹ một cái, bẩm:
Công chúa nói:
Tần Trọng Hải nhíu mày, thở một hơi dài:
Ngân Xuyên công chúa sinh ra ở nơi lầu vàng gác tía. Nếu để nàng thẩm án, không biết sẽ làm ra điều kỳ quái gì nữa, Tần Trọng Hải có ý kéo dài thêm mấy ngày.
Công chúa thở dài:
Tần Trọng Hải thầm nghĩ: “A đầu ngốc này đã trúng kế.”
Trong miệng lại lớn tiếng trả lời:
Công chúa thở một hơi dài, không lên tiếng nữa.
Mọi người đứng bên kiệu, nghe hai người đối thoại đều nghĩ thầm:
“Công chúa phải xuất giá mà không lo lắng chuyện của mình, còn đi nghĩ cho người ngoài, thật là một cô nương thiện lương không hiểu biết gì”
Không đến mấy ngày, đoàn người ra khỏi biên ải, công chúa khởi giá lần này, kinh động đến rất nhiều quan viên địa phương. Có điều quan quân coi giữ Gia Dự Quan không nhiều, chỉ khoảng hơn hai vạn. Nếu không, Tần Trọng Hải nhất định điều động một số đi hộ giá.
Sau khi rời Gia Dự Quan, đại quân ngày chạy đêm đi, lộ trình công chúa đi qua khi trước đều có kẻ tấu nhạc thổi kèn mua vui. Giờ này ngựa xe chạy gấp, những thứ phô trương đều bỏ cả. Dọc đường cả người cả ngựa đều mệt mỏi, đám cung nữ thái giám than vãn không ngớt. Ngân Xuyên công chúa lớn lên trong cung, chưa từng chịu khổ ải qua như vậy, chỉ là với tính cách kiên nghị, nghĩ đến tướng sĩ còn vất vả hơn mình rất nhiều, trước sau nàng không mở miệng kêu than một câu. Đám người Tần Trọng Hải biết điều này, càng thêm bội phục.
Ngày mười ba tháng chạp, rốt cuộc đại quân đến được chân núi Thiên Sơn, sớm hơn hai ngày so với dự định. Hẳn là Tiết Nô Nhi đã điều động được quan quân tại Ngọc Môn Quan nên mới hành trình mới thuận lợi như vậy.
Tất cả mọi người lần đầu đến Tây Vực, chỉ thấy dãy Thiên Sơn bao la hùng vĩ trùng trùng điệp điệp nối tiếp. Lúc này khí trời rét lạnh, đất đai đều khô cằn, Tây Vực thuộc vùng khô nên ít khi có tuyết rơi, có điều bầu trời luôn âm u. Mấy ngày nay, mây mù giăng kín tựa hồ muốn kết thành băng.
Mọi người đi gấp nên mặt mày xanh xao, mệt mỏi buồn ngủ, lập tức dựng lều trại, ăn uống đẩy lùi cái lạnh.
Hà đại nhân uống vài chén rượu, tâm trạng trở nên hào hứng, liền cười nói:
Tần Trọng Hải gật đầu nhưng trong lòng lại nghĩ: “Không biết bên phía Dương lang trung điều tra đến đâu rồi? Đã tìm được chứng cớ phạm tội của Giang Sung chưa?”
Đang nghĩ ngợi, chợt thấy Lư Vân phóng ngựa đến kêu rằng:
Tần Trọng Hải nhanh chóng đi ra, hỏi:
Lư Vân thấp giọng nói:
Tần Trọng Hải thấy sắc mặt của hắn trầm trọng nên không hỏi thêm, lập tức xoay người lên người đi theo.
Hà đại nhân ở bên cạnh, quan sát bộ dáng hai người thì lấy làm kỳ quái. Hành trình hộ giá sắp đến hồi tranh công kết thúc, không biết tại sao bọn họ vẫn khẩn trương cảnh giác đến vậy?
Lư Vân dẫn Tần Trọng Hải đến một khẩu cốc, chỉ vào phương xa nói:
Tần Trọng Hải ngước mắt về phương xa. Chỉ thấy sương khói lượn lờ, dường như trong không khí còn có mùi lưu huỳnh, không biết thoát ra từ đâu.
Tần Trọng Hải lắc đầu nói:
Nói rồi cùng Lư Vân thúc ngựa vào cốc. Hai người phi ngựa vài dặm về chỗ sương khói. Lúc này mùi lưu huỳnh xộc lên mũi, nhiệt độ càng lúc càng cao. Lúc đầu là khôi giáp da cừu, sau đó đến ngoại y cũng cởi hết ra.
Lại đi thêm vài dặm, không biết vì sao hai con ngựa lại liều chết đứng ỳ tại chỗ. Tần Trọng Hải quất roi, con ngựa né phải né trái nhưng không dám bước tiếp, y ngạc nhiên nói:
Lư Vân gật đầu:
Tần Trọng Hải nói:
Nói xong liền nhảy xuống ngựa.
Vừa mới xuống đất, đã cảm giác đôi chân như đạp phải than nóng bỏng rát. Lư Vân hoảng sợ, nhảy lên liên tục, nói:
Lại thấy Tần Trọng Hải đứng khoanh tay trước ngực như không có việc gì. Lư Vân trợn mắt hỏi:
Tần Trọng Hải cười hắc hắc nói:
Thì ra Tần Trọng Hải tập luyện nội lực theo đường liệt hỏa thuần dương chí cương, lúc vận công dùng sức, cương đao trên tay có thể phát ra tia lửa, trong cơ thể có pháp môn chống nhiệt, dù dưới chân nóng cỡ nào cũng không ảnh hưởng.
Y thấy Lư Vân choi choi nhảy lên nhảy xuống, liền nói:
Lư Vân lắc đầu nói:
Hắn gỡ thanh đao bên hông xuống, mượn thêm cương đao của Tần Trọng Hải, cuối cùng đem hai thanh đao cột hai bên chân, giống như đi cà kheo về phía trước. Bộ dạng của hắn tuy buồn cười nhưng hai người đang bị hiện tượng kì dị trước mặt thu hút. Sắc mặt cả hai ngưng trọng, yên lặng không dám gây tiếng động.
Hai người đi thêm một hồi, sương khói tỏa ra che kín đường đi, không rõ trái phải trước sau, mùi lưu huỳnh bốc lên nồng nặc, hun cho hai người không mở nổi mắt. Tần Trọng Hải dò dẫm từng bước, bỗng cảm giác dưới chân trống rỗng, không ngờ thân hình đã rơi xuống, Lư Vân hoảng sợ kêu lên:
Hắn liền giơ chân qua để Tần Trọng Hải kịp bắt lấy mắt cá chân. Tần Trọng Hải dùng lực nơi tay, lắc mình nhảy lên rồi cúi đầu xem xét, thoáng chốc than một tiếng sợ hãi:
Lư Vân đến gần nhìn, dưới chân là một vách núi đen sì. Hắn lấy từ trong lòng ra một tấm địa đồ, hoảng sợ nói:
Tần Trọng Hải lắc đầu nói:
Lư Vân ngưng mắt xem lại, bờ bên kia cũng có một vách núi. Thì ra nơi này là một cái khe vừa sâu vừa rộng, có sương khói từ dưới bay lên. Khe rộng chừng vài dặm nhưng sâu không thấy đáy, dường như được ông trời dùng búa gõ ra vậy.
Lư Vân nhìn kỹ địa đồ, thoáng chốc hoảng sợ nói:
Hắn nhìn Tần Trọng Hải với vẻ mặt mờ mịt khó hiểu.
Tần Trọng Hải ngồi xuống nhìn lại. Chỉ thấy phía dưới là những dòng nham thạch nóng chảy, từng đợt từng đợt khói nóng vô cùng đáng sợ phun lên. Lư Vân bỗng kêu to:
Tần Trọng Hải cúi đầu thấy giày của mình đang cháy. Y vội cởi ra, chợt nghe đằng sau vang lên một tiếng nổ lớn, sau đó nham thạch nóng chảy phun trào. Lư Vân hoảng sợ kêu to:
Tần Trọng Hải để chân trần chạy trên mặt đất. Có điều chỗ này không khác gì lò nướng, nhiệt độ còn nóng hơn khi trước mấy trăm lần, chớp mắt đau rát đến tận xương tủy.
Lư Vân vội vươn tay ôm lấy Tần Trọng Hải, võ công của hai người tuy cao nhưng lúc này thật nhỏ bé trước sức mạnh thiên nhiên, chỉ có thể chật vật chạy trốn. Hai người chạy về phía ngựa rồi leo lên, trốn được một đoạn dài mới dám quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy khe sâu kia đã khôi phục sự yên tĩnh. Không còn nham thạch nóng cháy phun lên, có điều cả hai vẫn sợ hãi không thôi, thảo luận một hồi nhưng không hiểu thêm gì, đành hậm hực quay về doanh trại.
Vừa trở về, đã thấy mấy gã thái giám đang áp giải đám người Tiểu Thố Nhi, Kim Mao Quy về hướng lều của công chúa. Tần Trọng Hải nhảy ra quát:
Một gã thái giám nói:
Tần Trọng Hải biết công chúa muốn thẩm vấn mấy người này, không thể trì hoãn nữa, đành gật đầu:
Lập tức kêu Lư Vân qua, cùng áp giải ba người Tiểu Thố Nhi tới lều của công chúa.
Vào trong, đã thấy công chúa ngồi ẩn thân sau tấm màn che. Tần Trọng Hải thấy bộ dạng đám người Tiểu Thố Nhi đầy vẻ ủ rũ, thầm nghĩ:
“Mấy tên này tốt nhất biết thời biết thế một chút, lát nữa nếu mắng chửi người, e là khó toàn mạng trước mắt công chúa”
Y đang muốn thỉnh an công chúa, chợt thấy sắc mặt Tiểu Thố Nhi khẽ động, ngẩng đầu hỏi:
Khe sâu kia cách nơi này ít nhất hơn mười dặm, không ai ngửi được mùi lạ. Chỉ là hai người Tần Lư vừa từ đó trở về, trên người có dính mùi. Tiểu Thố Nhi xuất thân đầu bếp, nhanh chóng phát hiện ra.
Một gã thái giám quát:
Đột nhiên Tiểu Thố Nhi phát run toàn thân, run giọng hỏi:
Lư Vân và Tần Trọng Hải nhìn nhau kỳ quái, không biết hắn muốn hỏi cái gì. Chợt nghe công chúa ôn hòa nói:
Tiểu Thố Nhi giống như bị sét đánh, yếu ớt quỳ xuống, trong miệng lẩm bẩm:
Tần Trọng Hải hiếu kỳ hỏi:
Tiểu Thố Nhi không trả lời, toàn thân vẫn phát run, hoàn toàn không còn bộ dạng dũng cảm vài ngày trước.
Tần Trọng Hải quay sang nhìn Kim Mao Quy Đào Thanh, thấy sắc mặt của hắn cũng trắng bệch, liền hỏi:
Kim Mao Quy ngẩng đầu lên, giọng điệu run rẩy:
Tần Trọng Hải cười ha hả nói:
Y quay qua, thấy Lư Vân trầm ngâm không nói, biết người huynh đệ này trài trí trác tuyệt, chắc chắn sẽ có kiến giải riêng, liền cười hỏi:
– Lư huynh đệ, khó có dịp được diện kiến công chúa, không ngại thì hãy nói ra cao kiến, nhân tiện phá giải lời hoang đường kia.
Công chúa cũng cảm thấy thú vị, hỏi:
Chỉ thấy Lư Vân lẩm bẩm trong miệng như đang tính toán gì đó. Tần Trọng Hải cười hì hì, vốn chỉ là nói chơi, không ngờ thấy Lư Vân thật sự ngẫm nghĩ, y liền thúc giục:
Lư Vân trầm ngâm hồi lâu, nói:
Tần Trọng Hải ồ một tiếng, hỏi:
Lư Vân chợt hỏi:
Tần Trọng Hải cười ha hả, nói:
Công chúa nghe y nói năng thô lỗ như vậy, bất giác hắng giọng một tiếng, trả lời:
Lư Vân gật gật đầu, nói:
Hắn vừa nói xong lời cuối, tất cả mọi người đều ồ một tiếng, ngay cả Kim Mao Quy, Tiểu Thố Nhi cũng chép chép miệng.
Tần Trọng Hải hỏi:
Lư Vân cười nói:
Tần Trọng Hải cười nói:
Nói xong y cười hì hì, thái độ có vẻ đùa bỡn. Lư Vân biết Tần Trọng Hải không tin những thứ thần thánh ma quái, lập tức cười nói:
Hắn lại nói:
Tần Trọng Hải ngáp một cái, lắc đầu nói:
Công chúa lại nói:
Lư Vân vội trả lời:
Công chúa ừm một tiếng, chỉ vào đám người Tiểu Thố Nhi mà hỏi:
Lư Vân suy nghĩ hồi lâu, nói:
Hắn bấm đốt tay tính toán, trong miệng lẩm bẩm:
Hắn đang tính toán, đột nhiên “A” lên một tiếng:
– Có thể lấy giấy bút cho ta được chăng, bốn câu này có điểm then chốt.
Tất cả mọi người tò mò hỏi:
Lư Vân lắc lắc đầu, lại viết ra bốn câu bốn hàng.
Mậu thìn tuế chung
Long hoàng động thế
Thiên cơ do chân
Thần quỷ tự tại
Hắn gấp giấy vài lần thì cả kinh nói:
Mọi người nhích lại gần, đọc thầm trong miệng mấy lần đều lắc đầu:
Lư Vân nói:
Tần Trọng Hải thì thầm:
Mậu Hoàng Do Tại, cái quái gì vậy?
Giờ đọc theo hàng chéo trái từ dưới lên.
Tần Trọng Hải tiếp tục thì thầm:
Y nói năng vô cùng thô lỗ, trước mặt công chúa cũng không hề kiêng nể gì.
Lư Vân nói:
Tần Trọng Hải thì thào:
Y ồ một tiếng rồi tiếp lời:
– Chẳng lẽ là tám chữ “Ngô Hoàng do tại, Thần Cơ Động trung” (3) … Hoàng thượng của chúng ta còn ở tại, trong Thần Cơ Động nào đó sao? Đây… Đây ám chỉ điều quái quỷ gì vậy?
Công chúa cả kinh đọc lại:
Lư Vân lắc đầu nói:
Tần Trọng Hải cười nói:
---o0o---
Chú: (1) Tác giả mượn điển tích này diễn tả một phần thân phận, nỗi niềm của công chúa Ngân Xuyên thông qua hình ảnh nàng “ Chiêu Quân xuất tái”
Chiêu Quân Vương Tường là con gái của một gia đình thường dân ở Tỉ Quy, Nam Quận, nay là huyện Hưng Sơn, tỉnh Hồ Bắc. Được tuyển vào nội cung vào khoảng sau năm 40 TCN, đời vua Hán Nguyên Đế (49 TCN-33 TCN). Trong thời gian ở hậu cung, Chiêu Quân chưa bao giờ được gặp mặt vua và vẫn chỉ là một cung nữ. Năm 33 TCN, thiền vu Hung Nô là Hô Hàn Tà đến kinh đô Trường An để tỏ lòng thần phục nhà Hán, một phần trong hệ thống triều cống giữa nhà Hán và Hung Nô. Ông này nắm lấy cơ hội để đề nghị được trở thành con rể của vua Nguyên Đế. Thay vì gả cưới một công chúa cho thiền vu thì Hô Hàn Tà đã được ban cho năm cung nữ từ hậu cung, một trong số này là Vương Chiêu Quân.
Truyền thuyết "Chiêu quân xuất tái" , "Đi đến biên cương") nói rằng, khi Chiêu Quân đi ngang một hoang mạc lớn, lòng nàng chan chứa nỗi buồn vận mệnh cũng như lìa xa quê hương. Nhân lúc ngồi lưng ngựa buồn u uất, liền đàn "Xuất tái khúc". Có một con ngỗng trời bay ngang, nghe nỗi u oán cảm thương trong khúc điệu liền ruột gan đứt đoạn và sa xuống đất. Từ "lạc nhạn" trong câu "Trầm ngư lạc nhạn" do đó mà có.
Khi qua Nhạn Môn Quan, cửa ải cuối cùng, Chiêu Quân được cho là đã cảm tác nhiều bài thơ rất cảm động. Tiếng đàn của Chiêu Quân ở Nhạn Môn Quan trở thành điển tích Hồ Cầm.
(2) Thiên Can Địa Chi hay Thập Can Thập Nhị Chi là hệ thống đánh số thành chu kỳ được dùng tại các nước có nền văn hóa Á Đông như: Trung Quốc, Việt Nam, Hàn Quốc, Triều Tiên và một số quốc gia khác. Nó được áp dụng với tổ hợp chu kỳ sáu mươi (60) trong âm lịch nói chung để xác định tên gọi của thời gian (ngày, giờ, năm, tháng) cũng như trong chiêm tinh học. Người ta cho rằng nó có xuất xứ từ thời nhà Thương ở Trung Quốc. Can được gọi là Thiên Can hay Thập Can do có đúng mười (10) can khác nhau. Can cũng còn được phối hợp với Âm-Dương và Ngũ hành. Thập Can bao gồm: Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu, Kỷ, Canh, Tân Nhâm, Quý.
Chi hay Địa Chi hay Thập Nhị Chi do có đúng thập nhị (mười hai) chi. Đây là mười hai từ chỉ 12 con vật của hoàng đạo Trung Quốc dùng như để chỉ phương hướng, bốn mùa, ngày, tháng, năm và giờ ngày xưa (gọi là canh gấp đôi giờ hiện đại). Việc liên kết các yếu tố liên quan đến cuộc sống con người với Chi là rất phổ biến ở khu vực Đông Á và Đông Nam Á. Thập Nhị chi chính là mười hai con giáp: Tý, Sửu, Dần, Mẹo, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi.
(3) Ở đây có hai chỗ chơi chữ đồng âm: 戊 (phiên âm: wù, hán việt: Mậu) và 吾 (phiên âm: wú, hán việt: Ngô);
终(phiên âm: zhōng, hán việt: Chung) và 中(phiên âm: zhōng, hán việt: Trung) Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------