Hồi 4
Nguồn:
read.st
Mọi người nghe tiếng quát, quay đầu chỉ thấy Linh Chân trợn tròn mắt hổ, lớn tiếng nói:
Dương Túc Quan cau mày nói:
Quyên Nhi bày ra bộ mặt bất đắc dĩ, thở dài:
Mọi người nghe nàng hồ ngôn loạn ngữ, giả bộ đại nhân thì đều cười thầm trong lòng.
Vi Tử Tráng cũng cau mày nói:
Linh Chân đỏ bừng mặt quát:
Dương Túc Quan vờ kinh ngạc hỏi:
Linh Chân lớn tiếng nói:
Dương Túc Quan giả bộ miễn cưỡng, thở dài:
Linh Chân nổi trận lôi đình, quát:
Dương Túc Quan vui vẻ nói:
Linh Chân cả giận nói:
Nói xong liên tục vỗ ngực, chỉ sợ người khác không tin.
Quyên Nhi thấy Linh Chân rơi vào bẫy liền hì hì cười, liền bỏ đá xuống giếng:
Bình sinh Linh Chân thích nhất đồ ngọt, nghe lời này trong lòng kinh hãi, run giọng nói:
Quyên Nhi hừ một tiếng, như đinh đóng cột nói:
Linh Chân nhớ tới cuộc sống khổ cực ngày sau, sắc mặt xanh mét, thầm nghĩ: “Nguy rồi, ta đây có tật xấu đói là làm càn, cái này phải làm sao bây giờ?”
Bộ dáng lão đầy vẻ khó xử, muốn đổi ý nhưng thấy thần sắc mọi người tỏ vẻ khinh miệt, chỉ có thể gắng gượng mà nhịn.
Quyên Nhi thấy lão sợ hãi như thế, lúc này cười lạnh nói:
Linh Chân mừng rỡ, lập tức quay sang Quyên Nhi gọi lão phật gia tiểu phật gia không ngớt, chỉ sợ ngày sau không có bánh ngọt để ăn.
Mọi người thấy bộ dạng này của lão đều cười to không dứt, Linh Định vô cùng mất mặt, nổi giận đùng đùng đi ra khỏi phòng.
Mọi người đã định kế, liền chia ra hành sự. Ban ngày Dương Túc Quan cùng Ngũ Định Viễn ẩn náu, ban đêm mới vào thành dò la tin tức.
Tới canh ba, hai người thay đổi dạ hành y. Dương Túc Quan hỏi:
Ngũ Định Viễn nói :
Dương Túc Quan vui vẻ nói:
Hai người liền nhảy lên nóc nhà, Ngũ Định Viễn dẫn đường phía trước, nhằm hướng phủ đệ của Lương Trí Nghĩa khi xưa mà đi.
Hai người cước bộ nhẹ nhàng, phi thân trên nóc nhà dân. Không bao lâu đã tới một một khu nhà rộng lớn. Dương Túc Quan cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy tòa nhà này u ám âm trầm, dường như đã lâu không có người ở. Ngũ Định Viễn nói:
Hai người điểm chân một cái nhảy xuống. Đảo qua một vòng bên ngoài, chắc chắn không có người mới lắc mình vào nhà.
Vào trong phòng, thấy bám đầy bụi bặm nhưng đồ dùng trong nhà vẫn còn nguyên, lưu lại không ít gia sản. Ngũ Định Viễn thấp giọng nói:
Dương Túc Quan gật đầu nói:
Hai người cẩn thận lật xem mọi nơi, tìm kiếm dấu vết khả nghi. Đang khẩn trương lục lọi, chợt nghe ngoài cửa có tiếng người:
Có người đi theo nói:
Dương Ngũ hai người chấn động. Không ngờ đêm khuya còn có người tới đây, vội trốn vào trong thư phòng.
Tiếng bước chân vang lên, có người đi vào. Hai người Ngũ Dương theo khe cửa nhìn trộm ra. Chỉ thấy một người mặt đỏ như táo chín, chính là thống lĩnh Cẩm Y Vệ An Đạo Kinh. Ngũ Định Viễn hít một hơi lạnh, thầm nghĩ: “Người này cũng tới sao!”
Dương Túc Quan nhướng mày, hiển nhiên cũng bất ngờ.
Theo sau An Đạo Kinh còn ba người. Ngũ Định Viễn ngưng mắt nhận ra, một người cao lớn tên là Thiên Lôi Oanh Đơn Quốc Dịch. Một người da mặt trắng nõn, gọi là Cửu vĩ Giao Long Vân Tam Lang. Người còn lại tướng mạo bất phàm, vai nở hông rộng, đôi mày rậm rất có uy thế, chính là Xà Hạc Song Hành Hách Chấn Tương.
Ngũ Định Viễn thầm nghĩ: “Ngay cả Hách Chấn Tương cũng tới, xem ra An Đạo Kinh muốn đoạt lại da dê bằng được”
Bốn người đi vào nhà. Chưa xem xét gì, Đơn Quốc Dịch cùng Vân Tam Lang đã kéo ghế ngồi xuống. An Đạo Kinh trừng mắt nhìn bọn hắn, trầm giọng nói:
Hai người nghe vậy thì ngáp một cái, bộ dạng uể oải, đứng lên ngó qua căn phòng, đông một thoáng tây một thoáng, tất cả chỉ làm cho có lệ.
An Đạo Kinh cả giận quát:
Vân Tam Lang cười nói:
An Đạo Kinh mắng:
Hắn đang quở trách, chợt nghe Hách Chấn Tương nói:
An Đạo Kinh thở dài:
Hách Chấn Tương gật đầu. An Đạo Kinh đi đến cạnh giá sách nói:
Hách Chấn Tương nghe vậy liền đi tới, cẩn thận tìm tòi trong phòng chứa sách.
Ngũ Dương hai người nghe lời thì tâm niệm khẽ động. Hai người đang ở thư phòng, mắt thấy bốn người bên ngoài chưa lục soát đến đây, liền cũng bắt đầu lần tìm các bộ sách, muốn tìm ra bản viết tay kia trước một bước.
Thân thể hai người khẽ động, tiếng vang tuy nhỏ nhưng đã bị Hách Chấn Tương nghe được. Hắn hừ một tiếng, nói:
An Đạo Kinh cũng vội vận khởi nội lực lắng nghe, quả nhiên nghe thấy tiếng vang nho nhỏ. Hắn đưa mắt cho Hách Chấn Tương rồi thấp giọng:
Hách Chấn Tương lập tức im lặng, hai chân khẽ điểm một cái liền bay tới thư phòng. Dương Túc Quan biến sắc, không ngờ có người nội lực thâm hậu như thế, trong khoảnh khắc liền phát hiện ra hai người. Chàng lấy ra một cái khăn che mặt, ý bảo Ngũ Định Viễn cũng che tướng mạo theo.
Ngũ Định Viễn mới vừa che mặt, liền nghe tiếng Hách Chấn Tương chạy đến gần, Dương Túc Quan giơ chưởng đẩy về giá sách. Chỉ nghe oành một tiếng, giá sách đổ chắn ngay trước cửa phòng.
Hách Chấn Tương xông tới cửa, thấy cửa phòng đã bị giá sách ngăn trở. Trong phòng đứng hai gã mông diện quái khách, hắn cười lạnh nói:
Hắn ngưng lực ở ngực, song chưởng đẩy ra. Chỉ nghe ầm ầm mấy tiếng, giá sách to như vậy đã bị đánh bay vào tường, chấn động cả nóc nhà khiến cát bụi rơi xuống, vô số trang sách bay tứ tán trên không trung.
Dương Túc Quan thấy võ công đối phương cao cường như thế, vội vàng thủ kiếm nơi tay. Vút một tiếng, trường kiếm đã nhắm nơi cổ Hách Chấn Tương đâm tới. Hách Chấn Tương cười lạnh nói:
Một cước quét qua, hắn đá một quyển sách mãnh liệt nhắm thẳng mặt Dương Túc Quan. Dương Túc Quan nghe tiếng gió gào thét, biết trên sách mang theo nội lực không nhỏ, nếu bị trúng chắc chắn sẽ nội thương. Chàng không dám coi thường, liền lách người sang bên tránh đi. Quyển sách kia rắc một tiếng, đánh vỡ một chấn song cửa sổ rồi bay ra ngoài viện.
Hách Chấn Tương thấy thân pháp của Dương Túc Quan linh động, thoáng chốc liên tục múa may song chưởng, tạo nên kình phong khắp nơi. Vô số cuốn sách theo dòng khí bay lượn. Chưởng phong vừa tống ra, cả đám liền theo đó bắn tới Dương Ngũ hai người.
Ngũ Định Viễn thấy tình cảnh không ổn, vội lăn một vòng dưới mặt đất né tránh. Dương Túc Quan không muốn thu chiêu, hừ một tiếng vung trường kiếm lên, hóa thành một quang cầu to lớn, trong khoảnh khắc đã bổ những quyển thành hai đoạn. Hách Chấn Tương thấy kiếm pháp của chàng tinh kỳ, liền tăng lực đạo trên tay. Chỉ nghe tiếng vù vù không ngừng bên tai, toàn bộ sách vở trong thư phòng đã thành ám khí, nhất nhất bắn về Dương Túc Quan.
Lúc này An Đạo Kinh đã tới, mắt thấy Hách Chấn Tương đại chiếm thượng phong nên không vội xông vào, chỉ ở ngoài cửa lược trận. Lại thấy kiếm quang của Dương Túc Quan soàn soạt, một kiếm vung xuống, một quyển sách bị chém làm hai đoạn. Quyển sách kia vừa tán ra trên không trung, trong đó nhẹ nhàng bay ra một thứ, rõ ràng là một trang giấy.
An Đạo Kinh tinh mắt, lúc này kêu lên:
Hách Chấn Tương vươn tay phải, đã tóm được nửa dưới trang giấy.
Dương Túc Quan cũng mừng rỡ thầm nghĩ: “Đi mòn giày sắt chẳng thấy, đến khi đạt được không phí chút công phu”
Chàng biết trang giấy kia rất quan trọng, vận khởi thân pháp bổ nhào về phía trước. Thân mình như chim Yến xẹt qua không trung, trường kiếm trong tay đâm ra, chém trúng nửa trên trang giấy giữa không trung.
Hách Chấn quát lên:
Song chưởng của hắn vẽ ra nửa vòng tròn, đánh tới Dương Túc Quan. Dương Túc Quan đề khí, thân mình giữa không trung ngoặt một cái, tránh được song chưởng uy mãnh của Hách Chấn Tương, đồng thời thu kiếm về trước ngực, dụng một trảo đã đem nửa trang giấy nhét vào trong lòng.
An Đạo Kinh kìm không được, cử đao vọt tới la lên:
Dương Túc Quan thấy vật đã tới tay, không muốn tiếp tục tranh đấu. Chàng hít mạnh một hơi, kiếm quang chợt lóe, hóa ra bảy đóa hàn tinh, điểm đến trước người An Đạo Kinh. An Đạo Kinh mắt thấy không ổn, vội vọt sang một bên mà tránh. Dương Túc Quan thấy thời cơ đã đến, liền lui về sau muốn bỏ chạy.
Hách Chấn Tương thấy chàng sắp thoát, hai tay múa may, tay phải chụm lại như hình mỏ chim hạc, tả chưởng lại uốn như rắn vồ mồi, chính là tuyệt chiêu "Xà Hạc Song Hành", chưởng lực mãnh liệt vừa ra, cấp kình bổ tới trước ngực Dương Túc Quan. Dương Túc Quan thấy chiêu số của đối phương tinh diệu, sợ rằng trường kiếm của mình còn chưa đâm tới đối phương, bản thân chàng đã trúng thương nặng. Chỉ có còn cách giơ chưởng trước ngực, ngạnh cường chặn lấy một chưởng long trời lở đất này.
Chỉ nghe bành một tiếng lớn, chưởng lực hai người chạm nhau. Thân hình Dương Túc Quan bay xéo ra ngoài, không ngờ làm vỡ một bức tường đất. Lúc này đất đá bay tứ tung, bụi mù tràn ngập. Hách Chấn Tương cùng An Đạo Kinh không rõ tình thế trước mắt, không dám tùy tiện tiến lên, đành lui ra phía sau một bước, vận khí đề phòng.
An Đạo Kinh sợ địch nhân lợi dụng cơ hội đào thoát, vội đề khí kêu to:
Vân Tam Lang cùng Đơn Quốc Dịch sớm nghe tiếng động kỳ lạ trong phòng, lúc này vâng dạ một tiếng, liền vòng qua cửa lớn.
Ngũ Định Viễn thấy Dương Túc Quan chịu thiệt, thừa dịp hỗn loạn nhảy ra từ cửa sổ. Hắn thấy Dương Túc Quan ngã xuống đất thì lắp bắp kinh hãi, vội tiến đến đỡ chàng, thấp giọng hỏi:
Dương Túc Quan mở hai mắt, mỉm cười nói:
Nói xong liền đứng lên, tra kiếm vào vỏ.
Liền vào lúc này, phía sau có người kêu lên:
Đã thấy Vân Tam Lang cầm binh khí chạy tới, Ngũ Định Viễn muốn ra ngăn địch, Dương Túc Quan lại lắc đầu nói:
Chàng đề khí ngưng lực, cắp lấy Ngũ Định Viễn vào bên hông, hai chân đề khí thì thân hình hai người bay vút lên nóc nhà.
Đám người An Đạo Kinh đuổi tới muộn một bước, nhất thời thở dài không thôi.
Hách Chấn Tương nhìn bầu trời đêm, trầm giọng thở dài:
An Đạo Kinh cau mày nói:
Lại quay sang Hách Chấn Tương:
Hách Chấn Tương theo lời giao lại nửa trang giấy. An Đạo Kinh nói :
Hách Chấn Tương cả kinh, vội nói:
An Đạo Kinh thở ra một hơi nhẹ nhõm, hắn xem nửa trang giấy một lát thì sắc mặt trắng bệch, nói:
Hắn nhắm chặt hai mắt như sợ đã xem nhiều, liền há miệng nuốt nửa trang giấy kia vào trong bụng.
Mọi người thấy hành vi của thống lĩnh quái dị như thế, bất giác kinh ngạc thành tiếng.
Lại nói hai người Dương Túc Quan cùng Ngũ Định Viễn đề khí, thẳng một đường chạy về nơi ở. Lúc này kinh động đến đám người Linh Định. Mọi người đi ra, đã thấy sắc mặt Dương Túc Quan tái nhợt, đang khoanh chân ngồi trên giường vận khí chữa thương.
Linh Định tới phía trước, đưa tay áp vào ngực Dương Túc Quan, đem nội lực hùng hậu truyền qua. Sau một lát, sắc mặt Dương Túc Quan chuyển sang hồng hào, cảm giác khó chịu trong thân liền giảm đi.
Công lực của Linh Định quả thật thâm hậu. Không đến một tuần nhang đã áp chế nội thương của Dương Túc Quan, thương thế không còn đáng ngại. Đám người Vi Tử Tráng, Ngũ Định Viễn ở một bên quan sát, đều thấy vô cùng bội phục.
Linh Định hỏi:
Dương Túc Quan nói :
Ngũ Định Viễn nói:
Mọi người nghe nói người nọ là giáo đầu của Cẩm Y Vệ đều rùng mình. Xem ra lần này An Đạo Kinh đã rơi vào đường cùng, xuất động đến cả cao thủ bực này.
Dương Túc Quan cười nói:
Nói xong chàng lấy ra nửa trang giấy từ trong lòng, đưa đến trước mặt mọi người.
Vi Tử Tráng ngạc nhiên hỏi:
Dương Túc Quan nói :
Tất cả mọi người hưng phấn dị thường, vội nói:
Dương Túc Quan gật gật đầu, liền đưa lên ánh nến khẽ đọc:
Xem ra trên giấy ghi lại những lời bình ngày thường của Lương Trí Nghĩa. Lương tri phủ văn tài rất cao, múa may viết một bài bình rất lớn nhưng mọi người quả thật không có tâm tư tìm hiểu, nghe thì vô cùng bực mình. Ngũ Định Viễn thở dài:
Dương Túc Quan vẫn không để ý mọi người, từ từ đọc tiếp. Vừa đọc vừa nhớ, đột nhiên thấy một hàng chữ rất nhỏ ghi bên mép. Dương Túc Quan chấn động, biết hàng chữ này tất có lai lịch, vội phất tay ý bảo mọi người chuyên tâm nghe, chàng cất cao giọng đọc:
Ngũ Định Viễn nghe thì quá mức kinh ngạc, liền hỏi:
Dương Túc Quan lắc đầu, cúi đầu nhìn trang giấy, đọc tiếp:
Linh Định trầm ngâm nói:
Ngũ Định Viễn nóng lòng thúc giục:
Dương Túc Quan giơ nửa mảnh giấy lên, lắc đầu nói:
Mọi người than một tiếng thất vọng.
Ngũ Định Viễn cau mày than thở:
Dương Túc Quan nói :
Vi Tử Tráng hỏi:
Dương Túc Quan lắc lắc đầu, nói :
Mọi người lại thương nghị một trận, qua nửa canh giờ mà đoán không ra. Mắt thấy trời gần sáng liền về phòng nghỉ ngơi.
---o0o---
Chú: (1) Cương thường:
Phụ nữ ngày xưa thường phải sống theo khuôn Tam Tòng và Tứ Đức, còn nam nhân thì có Tam Cương và Ngũ Thường.
Tam Tòng: Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử.
Tứ Đức: Công Dung Ngôn Hạnh như trong câu thơ: “Công dung ngôn hạnh là tiên phàn trần"
Tam Cương là "quân thần cương", "phụ tử cương" và "phu thê cương"
Ngũ Thường: Quân Thần, Phụ Tử, Huynh Đệ, Phu Phụ, Bằng Hữu. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------