Hồi 3
Nguồn:
read.st
Hơn nửa tháng sau là vào tiết đại hàn, mọi người đã tới gần Lương Châu, dõi mắt không thấy núi non mà là một vùng đô thị rộng lớn. Cam Túc có khí hậu khô hanh, lúc này tuy rét căm căm nhưng dưới đất rất ít tuyết đọng. Ban đêm trong sa mạc còn kết một làn sương mỏng. Dưới ánh trăng nhìn lại, biển cát giống như thủy tinh trong suốt lấp lánh, nơi đây thoáng chốc như biến thành tiên cảnh. Mọi người đa phần đều là nhân sĩ Trung nguyên, chưa từng thấy qua cảnh tượng đẹp đẽ này. Ngũ Định Viễn xuất thân tại đây, dọc đường liên miệng giới thiệu cho mọi người, cũng bớt được thời gian nhàm chán.
Ngày hôm đó bảy người đã đến ngoài thành Tây Lương, sắc mặt Ngũ Định Viễn trở nên ngưng trọng, cả buổi không nói một lời. Dương Túc Quan thấy vậy, đoán rằng hắn còn băn khoăn việc mình là đào phạm, liền vỗ về:
Vi Tử Tráng cũng khuyên nhủ:
Ngũ Định Viễn lại lắc đầu nói:
Mọi người nghe ngữ khí của hắn trầm trọng thì đều rùng mình. Quyên Nhi ở một bên hỏi:
Ngũ Định Viễn thở dài một tiếng, nhìn ra cát vàng đầy trời xa xa, nói:
Hắn nắm chặt hai tay, cắn răng nói:
Nói xong mí mắt lại đỏ lên.
Dương Túc Quan khuyên nhủ:
Ngũ Định Viễn thở dài một tiếng, lắc đầu:
Mọi người đều gật đầu đồng ý.
Ngũ Định Viễn sợ rằng nếu để Lục Thanh Chính biết mình trở lại Tây Lương, chắc chắn sẽ bày mưu đối phó. Hắn liền lặng lẽ dẫn mọi người vào thành, tránh kinh động tới nha môn địa phương.
Đi vào trong thì thấy Tây Lương thành không rộng lắm, trên đường chỉ có năm ba khách sạn, Vi Tử Tráng cau mày nói:
Ngũ Định Viễn nói:
Liền dẫn mọi người đi tới phủ đệ của hắn.
Khi qua một ngã tư, xa xa có một người hô quát liên tục:
Một người khóc ròng phân bua:
Mọi người nghe hai người đối đáp đều tò mò. Lại gần thì thấy một gã quan sai đang cầm gậy lớn đánh xuống, dưới đất là một nam tử bán hàng rong đang đang quỳ, luôn miệng hô đau thảm thiết. Bốn phía chật ních người xem bàn tán sôi nổi.
Quyên Nhi nhón mũi chân quan sát, mắt thấy bộ đầu kia hung ác thì nhịn không được cau mày, nói:
Mấy người hai bên cạnh nghe lời này thì sắc mặt đại biến, kinh hãi không thôi.
Quyên Nhi ngạc nhiên hỏi:
Một lão nhân hạ giọng nói nhỏ:
Diễm Đình nghe nói bộ đầu này cuồng vọng như vậy thì cũng ngạc nhiên, liền hỏi Ngũ Định Viễn:
Sắc mặt Ngũ Định Viễn đanh lại, cười lạnh nói:
Hai thiếu nữ cảm thấy kỳ lạ, không biết hắn đang nói về cái gì.
Thì ra tân nhiệm bộ đầu kia không phải ai khác, chính là thủ hạ cũ của Ngũ Định Viễn, A Tam. Kẻ này vô đức vô tài, không biết sao được Lục Thanh Chính đề bạt. Ngũ Định Viễn thấy A Tam tác oai tác quái thì giận sôi máu, hận không thể một quyền đánh chết A Tam tại chỗ.
Dương Túc Quan là người hiểu chuyện. Chàng thấy Ngũ Định Viễn trán nổi gân xanh, sợ hắn kìm không được ra tay đánh người, liền đi tới đặt tay lên vai Ngũ Định Viễn, thấp giọng khuyên can:
Ngũ Định Viễn vẫn hung hăng nhìn qua A Tam. Nhớ tới nha môn khi xưa do hắn nhiều năm khổ tâm gây dựng, không ngờ hôm nay tác phong kỷ cương lại bại hoại đến như thế, trong lòng vô cùng khó chịu. Dù bị Dương Túc Quan kéo đi nhưng vẫn không tình nguyện, phải thêm cả Vi Tử Tráng kẹp một bên thì mới ổn.
Đoàn người tới nơi ở cũ của Ngũ Định Viễn. Ngũ Định Viễn đang muốn mở cửa, ai ngờ ngẩng đầu nhìn thì trên cửa có dán giấy niêm phong của Tri phủ. Sắc mặt hắn ảm đạm, run giọng nói:
Năm đó hắn bị người vu cáo hãm hại, phải tha hương chạy trốn, thế này còn chưa tính. Không ngờ Lục Thanh Chính còn niêm phong ngay cả nhà cửa của hắn. Mọi người thấy hắn toàn thân phát run như đang nóng giận tới cực điểm.
Ngũ Định Viễn cuồng nộ trong lòng, liền muốn xé giấy niêm phong, Dương Túc Quan đành ngăn lại:
Ngũ Định Viễnthở dài một tiếng, nghe lời ngừng tay. Mọi người liền trèo tường mà vào.
Đến tối thì đã sắp xếp ổn thỏa nơi ở, mấy người tụ hợp thương lượng kế hoạch ngày sau, Dương Túc Quan nói:
Mọi người đang đáp ứng, chợt nghe Linh Chân lớn tiếng nói:
Linh Chân nghe Ngũ Định Viễn cùng Dương Túc Quan một đường, Vi Tử Tráng cùng Linh Định một đường. Phân công sự tình đã xong, chỉ còn sót mình lão thì cấp tốc kêu lên.
Linh Định biết sư đệ hành sự thô lỗ. Nếu cho vào thành điều tra, chỉ sợ nói ba câu liền bại lộ hành tung, khuyên nhủ:
Linh Chân lớn tiếng nói:
Mọi người thấy Linh Chân ngang ngược cũng không biết làm sao cho phải.
Sắc mặt Dương Túc Quan vẫn như thường, cười một tiếng nói:
Linh Chân cười ha hả, lớn tiếng nói:
Linh Định thấy Dương Túc Quan nhân nhượng sư đệ, vội nói:
Dương Túc Quan mỉm cười, khoát tay nói
Nói xong vẫy tay kêu Diễm Đình:
Diễm Đình đỏ mặt, nhẹ giọng nói:
Dương Túc Quan mỉm cười:
Sắc mặt Diễm Đình càng đỏ ửng, nhu mì kêu nhỏ:
Ngũ Định Viễn vẫn còn đang giận Lục Thanh Chính ngoan độc, thấy bộ dáng của Diễm Đình với Dương Túc Quan thì càng không thoải mái, vội quay đầu đi như không thấy. Vi Tử Tráng chỉ cười cười, dường như đã nhìn quen thái độ xấu hổ của các cô nương trước mặt Dương Túc Quan.
Dương Túc Quan mỉm cười với Diễm Đình, chỉ vào Linh Chân nói:
Diễm Đình cả kinh nói:
Mọi người ngạc nhiên không thôi, vội hỏi:
Linh Chân luôn thích đao to búa lớn, nghe vị trí quan trọng như vậy lại giao vào tay tiểu cô nương Diễm Đình, liền cũng lưu tâm nghe ngóng.
Dương Túc Quan hấp háy mắt nhìn mọi người, mỉm cười nói:
Nói xong lấy ra mấy quả pháo hiệu, giao vào trong tay mọi người.
Diễm Đình nghe thì sắc mặt trắng bệch, tim đập thình thịch. Linh Chân ở một bên lại liếm liếm miệng, dường như rất hâm mộ.
Vi Tử Tráng cũng là hạng cáo già, vừa nghe Dương Túc Quan nói chuyện liền biết chàng cố ý trêu đùa Linh Chân, kích tướng lão tự lưu thủ bên trong phủ, liền cười nói:
Diễm Đình tuy thông tuệ nhưng thẳng tính, sao có thể phát hiện được huyền cơ trong này, vội xua tay nói:
Dương Túc Quan cau mày nói:
Diễm Đình sửng sốt, nói:
-Ta. . . võ công của ta cao nhất sao?
Dương Túc Quan không để ý tới nàng nữa, quay sang hỏi Quyên Nhi:
Diễm Đình nghe vậy không khỏi hoảng sợ. Quyên Nhi từ nhỏ đã tinh nghịch hiếu động, khi nào trên người lại có hai chữ "Định lực" chứ? Nàng đang muốn khuyên can thì thấy Vi Tử Tráng đưa mắt liếc qua, dường như bảo nàng không vội lên tiếng. Vẻ mặt Diễm Đình khó hiểu, muốn nói rồi lại thôi.
Quyên Nhi vốn linh hoạt, đã thấy dụng ý của Dương Túc Quan thì cười nói:
Vừa nói liền khoa tay múa chân, cười hì hì không dứt.
Dương Túc Quan cười ha ha, nói:
Bỗng nghe một người quát lên:
------oOo------