Hồi 2
Nguồn:
read.st
Mọi người nghe lão nói tới đây đều liếc mắt nhìn nhau, sờ đầu gãi tai không hiểu. Dương Túc Quan khẽ ho khan nhưng Linh Trí phương trượng không để ý, cứ thế mà nói:
Lão đang muốn nói tiếp, lại nghe Linh Định thở dài nói:
Linh Định nhiều năm là thủ tọa La Hán Đường, lời nói luôn có phân lượng. Linh Trí thấy lão xen ngang cũng không cho là ngang ngược, liền hỏi:
Linh Định miệng tuyên Phật hiệu, nói:
Linh Định nói lời này, tất cả mọi người đều thầm khen ngợi. Phương trượng nói cái gì đêm đêm đều xem thiên tượng, lo lắng về sau thật là xa vời, hoang đường như vậy khó mà khiến người tin phục, không bằng lời thực sảng khoái của Linh Định.
Linh Trí nghe chỉ trích, biết không thể khư khư cố chấp, thở dài gật đầu nói:
Lão nhìn về Linh Định, chầm chậm nói:
Lời này dụng tâm nhắc nhở nhưng đã đồng ý với yêu cầu của Linh Định, để cho lão cùng Dương Túc Quan đi Tây Lương.
Mọi người liếc mắt nhìn nhau vui mừng.
Dương Túc Quan vui sướng, đang muốn mở miệng đa tạ, Linh Trí lại lấy từ trong tay áo ra một tấm thiệp, giao cho Linh Định rồi nói:
Linh Định đưa tay tiếp nhận tấm thiệp, xem qua vẻ mặt đại biến, đột nhiên đứng lên. Linh Chân ở một bên tò mò đến xem, thoáng chốc cũng cả kinh. Mọi người thấy bộ dáng hai người như thế đều kinh ngạc không thôi.
Dương Túc Quan cau mày hỏi:
Ngũ Định Viễn nghe ba chữ Trác Lăng Chiêu thì hít một hơi lạnh, nào biết Linh Chân hắc hắc cười lạnh nói:
-Trác Lăng Chiêu thì tính cái rắm gì? Người này còn mạnh hơn hắn nhiều.
Mọi người ồ một tiếng tỏ vẻ không tin, đã thấy Linh Chân đoạt lấy tấm thiệp trên tay sư huynh, đưa đến cho Dương Túc Quan.
Dương Túc Quan cúi đầu nhìn lại, thấy chỗ kí tên có năm chữ vàng nhỏ "Hoa Sơn Ninh Bất Phàm".
Linh Chân cười lạnh nói:
Linh Chân nói vậy, lời lẽ khoa trương một chút nhưng rất đúng. Chính là cao thủ đệ nhất thiên hạ Ninh Bất Phàm, "Thắng liền tám trăm trận, võ công trùm thiên hạ " mời tăng chúng Thiếu Lâm đến chứng kiến đại lễ phong kiếm của y. Ở trước mặt thiên hạ đệ nhất cao thủ này, Trác Lăng Chiêu đương nhiên phải nhường vài phần.
Dương Túc Quan nhớ lại lời của Trương Chi Việt ngày ấy, môn nhân Cửu Hoa Sơn cũng được mời tham gia đại lễ phong kiếm. Xem ra việc này đã chấn động cả võ lâm, không biết sẽ phát sinh bao nhiêu đại sự, hơn phân nửa lại là mưa máu gió tanh thảm thiết.
Linh Trí nói:
Linh Định hỏi:
Mọi người cũng cảm thấy kỳ quái. Ninh Bất Phàm đang êm đẹp ngồi trên cái ghế Chí Tôn không ngai, vì sao lại phải qui ẩn giang hồ? Phải chăng như lời Linh Định, là có bí mật không muốn người ngoài biết?
Linh Trí lắc đầu nói:
Nói xong liền tuyên Phật hiệu, lộ vẻ khâm phục.
Linh Chân nghe phương trượng nói như vậy, lúc này cười lạnh nói:
Phương trượng bị sư đệ chê cười như vậy, thần sắc có điểm khó chịu, lập tức cúi đầu niệm Phật, làm như không nghe thấy.
Ngũ Định Viễn ngồi ở một bên cũng đầy khó xử, hắn không phải người của Thiếu Lâm, biết người ngoài không nên nghe những chuyện này, đành quay đầu đi chỗ khác giả như không biết.
Trong nội đường hoàn toàn yên tĩnh. Chỉ nghe từng hồi chuông trên núi truyền tới thật du dương êm tai. Đang yên lặng, Dương Túc Quan chợt lên tiếng:
Linh Định ngạc nhiên, không biết chàng tìm Thiên Tuyệt Tăng có chuyện gì, hỏi:
Dương Túc Quan thở dài một tiếng, nói:
Chúng tăng tại nội đường nghe vậy đều biến sắc, đồng loạt đứng dậy khiến cho Ngũ Định Viễn hoảng sợ.
Chúng tăng chăm chú nhìn Dương Túc Quan với vẻ mặt phức tạp, chàng lại chỉ chậm rãi nâng tách trà nhấp một ngụm, như không thấy bọn họ đang chằm chằm nhìn mình.
"Trong Lạt Ma viện có tam bảo thánh, Trước La Hán đường có Tứ Kim Cương". Tứ Đại Kim Cương tất nhiên là Trí Định Âm Chân tứ đại thần tăng. Có điều "Tam bảo thánh" không phải ba người mà chỉ là một lão tăng. Người này có pháp danh Thiên Tuyệt, vai vế còn cao hơn Tứ Kim Cương, cả đời chỉ nhận một đệ tử đó là Dương Túc Quan.
Vị thần tăng này võ công cực cao, đã luyện thành "Quyền chưởng kiếm" tam bảo. Mấy chục năm qua không rời cửa chùa nửa bước. Khi bình thường, ngay cả phương trượng cũng không được gặp. Người này chính là bảo vật trấn tự của Thiếu Lâm. Cuộc chiến ở kinh thành ngày đó, Dương Túc Quan dựa vào tuyệt kỹ sư truyền "Niết Bàn Vãng Sinh", đã đủ làm cho Trác Lăng Chiêu hoảng sợ. Đệ tử đã như thế, võ nghệ Thiên Tuyệt Tăng cao thế nào thì có thể tưởng tượng.
Thiên Tuyệt Tăng võ nghệ cao cường nhưng hai mươi năm trước thụ giới quy, về sau không rời khỏi chùa mà như thoái ẩn. Những năm gần đây, hảo thủ trong chốn võ lâm xuất hiện tầng tầng lớp lớp. Trước có "Cửu Châu Kiếm Vương" Phương Tử Kính, sau có " Thiên hạ đệ nhất " Ninh Bất Phàm, "Côn Luân Kiếm Thần" Trác Lăng Chiêu. Tất cả đều được người đời cho là võ nghệ có một không hai. Để tránh Thiên Tuyệt Tăng lần nữa nổi lên ý niệm phân cao thấp, Linh Trí đã nghiêm lệnh cho đám tăng lữ không được để những tin này nhập tự. Nếu không với tính hiếu thắng của Thiên Tuyệt Tăng, tất sẽ lại xuống núi tìm các cao thủ quyết đấu, đến lúc đó lại tăng thêm sát nghiệp giang hồ.
Lúc này Dương Túc Quan muốn đem việc Ninh Bất Phàm thoái ẩn báo cho Thiên Tuyệt Tăng, đó là phạm vào đại kị của Thiếu Lâm Tự. Chúng tăng không khỏi biến sắc, ngay cả Linh Chân là người lỗ mãng cũng cảm thấy kinh ngạc.
Linh Trí khuyên nhủ:
Dương Túc Quan là đệ tử của Thiên Tuyệt Tăng nhưng không hiểu lắm về sự tích thời trẻ của gia sư, lập tức liên tục vâng dạ, trong tâm lại không cho là đúng.
Mọi người sau khi dùng qua cơm chay, Dương Túc Quan mượn công vụ khẩn cấp liền cáo từ. Phương trượng Linh Trí để cho hai vị cao tăng Linh Định, Linh Chân đi theo chàng. Lại giao một phong thư cho sư đệ, căn dặn rằng thay mặt lão gửi đến Trác Lăng Chiêu, hy vọng đối phương giao ra hung thủ sát hại Yến Lăng tiêu cục cùng phóng thích Linh Âm đại sư, để hai phái có thể thân thiện hữu hảo, cùng chủ trì công đạo chính nghĩa võ lâm. Trước khi đi còn không hết lời căn dặn, không phải trường hợp bất đắc dĩ tuyệt đối không được động can qua, tạo thêm sát nghiệp.
Mọi người hạ sơn, Vi Tử Tráng đã chuẩn bị ngựa và lương khô ổn thỏa, cùng hai thiếu nữ chờ đợi ở dưới. Vi Tử Tráng thấy Dương Túc Quan mời được Linh Định, Linh Chân hai đại cao thủ đồng hành thì tỏ ra rất cao hứng. Đoàn người có cao thủ Thiếu Lâm Võ Đang thì như hổ mọc thêm cánh, có thể đối phó mọi hiểm nguy đương thời, dù Côn Luân Thập Tam Kiếm tụ tập đầy đủ cũng không cần sợ hãi.
Mọi người rời Tung Sơn, cưỡi ngựa chậm rãi đi về hướng phía tây. Dọc đường qua các thị trấn liền tạm nghỉ ở dịch trạm. Đến các nơi, Dương Túc Quan đều lấy ra lệnh bài Binh bộ sai sử, quan viên địa phương đều trăm vâng ngàn dạ lo chiêu đãi rượu thịt.
Diễm Đình cùng Quyên nhi còn đau lòng về việc sư thúc đã mất, một đường rầu rĩ không vui. Ngũ Định Viễn thấy vậy, cũng lo lắng nhưng không còn cách nào.
Qua mười ngày, đã đến địa giới Thiểm Tây, Vi Tử Tráng liền nói:
Linh Chân lớn tiếng nói:
Vi Tử Tráng cười khổ nói:
Linh Chân lớn tiếng nói:
Linh Định thấy sắc mặt Vi Tử Tráng khó coi, sợ rằng lời lẽ lỗ mãng của sư đệ đắc tội với người, liền hoà giải:
Linh Chân cũng là người từng trải, sao không biết sư huynh chú trọng toàn cục, không dám làm trái nhưng vẫn còn mắng:
Quyên Nhi nghe mọi người liên tục mắng Giang Sung, liền hỏi:
Ngũ Định Viễn cười hắc một tiếng, nói:
Quyên nhi vội nói:
Mọi người nghe xong cười ha hả, nhất thời tan đi vẻ lo lắng trên khóe miệng.
Vi Tử Tráng một đường đi cùng, thấy Diễm Đình điềm đạm đáng yêu, Quyên nhi ngây thơ trong sáng, đã sớm xem hai nàng như là thân nhân. Lúc này nghe Quyên nhi nói chuyện cũng có ý vì mình, liền vui vẻ nói:
Mọi người đã thương nghị, liền theo sơn đạo mà đi. Người bình thường đi xa đều chọn đường lớn rộng rãi có quan quân bảo vệ, tránh gặp kẻ xấu. Riêng đám người Dương Túc Quan thì ngược lại, đa số đều cao thủ võ lâm đứng đầu Thiếu Lâm Võ Đang, sao lại sợ bọn tiểu đạo chích cường đạo? Ngược lại là phòng ngừa thị vệ quan quân tập kích.
Đi mấy ngày không thấy có nhân vật giang hồ, càng không có bóng dáng quan quân triều đình, lộ trình khó khăn nhưng không có kẻ nào xuất hiện gây chuyện thị phi, coi như là sơn thủy bình yên. Về sau tới một trấn nhỏ, Dương Túc Quan mua hai chiếc xe ngựa, mọi người giảm được không ít vất vả trên đường. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------