Hồi 4
Nguồn:
read.st
Tề Bá Xuyên lập tức lùi ra sau.
Ngũ Định Viễn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một lão nhân râu dài đến ngực, sắc mặt hồng hào, chính là Tổng tiêu đầu Yến Lăng tiêu cục Tề Nhuận Tường. Ngũ Định Viễn chắp tay hỏi:
Vẻ mặt Tề Nhuận Tường thay đổi nói:
Tề Bá Xuyên khó chịu:
Ngũ Định Viễn biết rõ lúc này không nên làm cho sự tình trở nên rối rắm, trầm giọng nói:
Tề Bá Xuyên hừ một tiếng rồi quát:
Tề Nhuận Tường ho khẽ:
Yến Lăng tiêu cục tài cao thế lớn, không coi bộ đầu nha môn vào đâu nhưng nếu vì việc nhỏ mà đắc tội Ngũ Định Viễn thì không đáng nên Tề Nhuận Tường lên tiếng dạy dỗ nhi tử trước mặt người ngoài. Tề Bá Xuyên tuy tức giận nhưng cũng không dám cãi lời, vội ra ngoài bảo thủ hạ thả người.
Ngũ Định Viễn tới là tìm hiểu tình tiết vụ án, thấy gã Tề Bá Xuyên nóng nảy ra ngoài thì vội tận dụng thời cơ:
Tề Nhuận Tường nhìn Ngũ Định Viễn chậm rãi nói:
Ngũ Định Viễn thấy khó khăn đành nói:
Tề Nhuận Tường nhìn hắn, cầm chén trà khẽ nhấp một ngụm nói:
Ngũ Định Viễn nghe lão nói vậy thì khẽ nhướng mày, cũng hiểu ra Tề Nhuận Tường có ý ngầm trả thù, thực sự không coi nha môn ra gì. Trong lòng thấy khó chịu nhưng Yến Lăng tiêu cục vốn là khổ chủ của vụ án, bọn họ không muốn nói rõ tình tiết thì cũng không tiện truy hỏi.
Ngũ Định Viễn trầm ngâm một lúc, liền nói với Tề Nhuận Tường:
Sắc mặt Tề Nhuận Tường đại biến nhưng lập tức bình thản trở lại:
Ngũ Định Viễn nghe giọng điệu trách cứ của lão chỉ biết cười gượng:
Tề Nhuận Tường thản nhiên:
Lúc này Ngũ Định Viễn phản bác cũng không được, một là chưa rõ kẻ giết người là ai, hai là không rõ hung thủ tính toán gì, thấy thần khí bá đạo của chủ nhân Yến Lăng tiêu cục Tề Nhuận Tường hắn liền nói ngay:
Tề Nhuận Tường biến sắc, chưa kịp nói thì Tề Bá Xuyên đi vào nghe thấy câu hỏi của Ngũ Định Viễn, tức sôi gan lên nói:
Ngũ Định Viễn biết rõ thiếu gia Tề Bá Xuyên tính tình nóng nảy nên chỉ nhún vai tỏ vẻ không quan tâm:
Tề Bá Xuyên sao lại không biết hắn sử dụng phép khích tướng, điềm nhiên nói:
Ngũ Định Viễn lạnh lùng nói:
Tề Nhuận Tường thấy hai người đả kích nhau liền lên tiếng:
Ngũ Định Viễn thở dài:
Tề Nhuận Tường khẽ ho một tiếng:
Ngũ Định Viễn nhìn Tề Nhuận Tường như mong lão hồi tâm chuyển ý, Tề Bá Xuyên ở bên lạnh lùng nói:
Ngũ Định Viễn về tới nha môn, Hoàng lão còn đang chờ ở đó, hắn vội hỏi:
Hoàng Tề năm nay đã ngoài bảy mươi, từ trước đến nay Ngũ Định Viễn vẫn luôn tôn kính như sư phụ.
Hoàng Tế nói:
Ngũ Định Viễn nói:
Hoàng Tế thở dài:
Ngũ Định Viễn nhíu mày không nói gì.
Hoàng Tế lại nói:
Ba gã bổ đầu tiền nhiệm Ngũ Định Viễn, chỉ có một người cáo lão thoái ẩn còn hai người bị hạ sát. Hiện giờ Tri phủ đại nhân mới đến không trọng dụng những người cũ, càng nghiêm khắc đối với Ngũ Định Viễn, hắn đã được thăng làm Tổng tuần bổ Hà Đông, rốt cuộc sắp không phải chịu đựng vị tri phủ này. Có điều làm không xong đại án này thì tất cả coi như xong.
Hoàng Tế hỏi:
Ngũ Định Viễn nói:
Hoàng Tế nói:
Lúc hai người thảo luận một gã quan sai bước tới nói:
Ngũ Định Viễn thoáng giật mình, nói với Hoàng Tế:
Hắn xem qua lễ vật đưa tới, ba chiếc rương đều chứa đồ thường dùng như đai ngọc, cẩm bào, ngân quan…Ngũ Định Viễn muốn trả vật lại thì gia đinh tiêu cục sớm đã đi xa.
Hoàng Tế thấy những thứ này đều được chế tác tinh xảo, tuy không phải thứ quý trọng nhưng vẫn nhìn ra tâm ý của đối phương với Ngũ Định Viễn, liền cười nói:
Ngũ Định Viễn trầm ngâm suy nghĩ một lát:
Nghĩ vậy nên không từ chối nữa mà bảo thuộc hạ nhận lấy.
Một gã quan sai cười nói:
Ngũ Định Viễn vốn tính tiết kiệm, chưa từng dùng đến thứ tốt như thế này. Hắn mỉm cười nói:
Một gã quan sai lớn giọng nói:
-Ngũ gia, đai lưng của ngài cũng đã cũ rồi, xem ra cái đai ngọc này có thể dùng được một thời gian đấy.
Nói xong liền nhặt một chiếc đai ngọc có khảm một viên ngọc sáng long lanh, mang hình dạng cổ xưa.
Ngũ Định Viễn xua tay:
Gã quan sai thấy hắn từ chối liền lao tới thắt chiếc đai vào ngang hông, quả nhiên người đẹp vì lụa, chiếc đai vừa được đeo vào liền làm nổi bật lên khí thế uy vũ phi phàm của Ngũ Định Viễn, khiến mọi người trầm trồ khen ngợi.
Ngũ Định Viễn cúi đầu nhìn lại. Cũng không tệ, không nỡ từ chối ý tốt của mọi người nên để nguyên.
Màn đêm buông xuống, Ngũ Định Viễn nghỉ lại ở nha môn, nghĩ đến tình tiết vụ án mà lo lắng đến mất ngủ. Tây Lương ngày nóng đêm lạnh, hắn đứng dậy khoác áo choàng rồi ngồi trước giường.
Đêm yên tĩnh, ánh trăng mông lung xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng.
Ngũ Định Viễn hồi tưởng lại những năm gần đây. Từ khi nhậm chức bổ đầu, không biết đã ác đấu cùng bao nhiêu lục lâm hảo hán nhưng không chưa hề khó tra án như vụ này. Còn chưa rõ tung tích của kẻ hạ thủ, mà khổ chủ lại bá đạo không hợp tác khiến Ngũ Định Viễn khó xử.
Hắn thở dài, vô thức nhìn qua cửa sổ, một lúc sau nghe tiếng mõ canh ba, thầm nghĩ:
Ngũ Định Viễn duỗi lưng lấy công văn ra, cầm đá đánh lửa ra thắp nến, đột nhiên cảm thấy sau lưng mát lạnh, toàn thân nổi lên một hồi khó chịu tựa như có gì đó bất thường.
Hắn rùng mình vội vàng quay đầu ra sau, chỉ thấy ánh trăng bàng bạc chiếu qua cửa sổ in bóng hắn lên tường, cũng không có gì lạ thường.
Ngũ Định Viễn cười khổ thầm nghĩ:
Hắn không để tâm trong lòng, đột nhiên một luồng gió phía sau thổi tới, ngọn nến vừa le lói liền vụt tắt.
Hắn mắng thầm một tiếng đành phải thắp lại nến, duỗi lưng chuẩn bị cầm công văn lên thì toàn thân lạnh lẽo, ngọn nến lại lần nữa bị gió thổi tắt.
Ngũ Định Viễn cả kinh, nhận ra trong phòng có gì cổ quái, quay lại thì thấy có một bóng người lờ mờ đứng trước cửa sổ, hắn cảm thấy lạnh lạnh sống lưng.
Ngũ Định Viễn giật mình nhưng dù sao cũng là bổ đầu, tuy chấn động trong lòng nhưng cũng không mấy sợ hãi, chậm rãi thò tay xuống gối với lấy binh khí “Phi Thiên Ngân Thoa” đã thành danh nhiều năm cùng hắn, nắm chặt trong tay mặc kệ thứ kia là ma quỷ gì, cứ đánh một trận rồi tính.
Ngũ Định Viễn hít thật sâu tụ khí toàn thân, chỉ cần cái bóng kia có cử động lạ thường thì lập tức động thủ.
Trong phòng rất im ắng, hắn chỉ nghe thấy nhịp tim mình đập mạnh, bàn tay nắm chặt Ngân thoa ướt dẫm mồ hôi.
Đột nhiên cái bóng kia nhoáng lên, chậm rãi bay về phía hắn, thân pháp nhẹ nhàng như không, tựa như oan hồn vậy. Ngũ Định Viễn cảm thấy da đầu tê dại:
Lúc này dù là kẻ lớn gan gấp mười lần cũng trở nên bối rối, Ngũ Định Viễn quát lớn:
Hắn ném “Phi Thiên Ngân Thoa” về phía cái bóng kia, nhoáng một cái thì không biết tại sao Ngân thoa mất đi sự chính xác mà rơi xuống. Hắn thấy bóng dáng kia từng bước chậm rãi đi tới miệng đắng ngắt lưỡi khô, mồ hôi lạnh úa ra.
Lúc này vài tên quan sai trực đêm gõ cửa kêu lên:
Đám quan sai không thấy hắn ra mở cửa thì hoảng hốt đẩy cửa mà vào. Lập tức cảm thấy hoa mắt tựa như có thứ gì đó mơ hồ lóe lên.
Cả đám thấy Ngũ Định viễn ngơ ngác đứng như trời trồng thì vội vã hỏi:
Một người thấy sắc mặt Ngũ Định Viễn tái nhợt thì vươn tay lay lay thân hình hắn, lúc này Ngũ Định Viễn mới tỉnh ra.
Một tên quan sai thấy căn phòng âm khí bức người vội thắp nến lên, thoáng chốc cả đám kinh hãi kêu thành tiếng.
Chỉ thấy căn phòng bừa bộn, ngoài giường chiếu thì tất cả mọi thứ đều bị người ta lục qua. Đám quan sai thấy vậy cả kinh hỏi:
Vội vã ba lời bảy câu thảo luận.
Ngũ Định Viễn rùng mình, biết rõ cái bóng kia không phải ma quỷ gì mà là cao thủ võ lâm. Hắn bình tĩnh nói:
Mọi người cũng không dám hỏi thêm vội vã rời đi.
Trong bóng đêm, Ngũ Định Viễn không dám ngủ tiếp mà đánh giá lại kỹ càng, rõ ràng vị khách không mời đêm nay liên quan tới vụ án, không chừng chính là hung thủ, không rõ nguyên nhân vì sao lại xông vào nha môn.
Ngũ Định Viễn tức giận, hắn nhậm chức đã sáu năm nhưng chưa từng thấy kẻ tội phạm dám to gan khinh thường nha môn như vậy, kẻ giết người lại dám ngang nhiên ra vào nha môn thì còn coi vương pháp ra cái gì? Nếu không lôi chúng ra chấp pháp thì sau này còn gì thể diện nữa?
Ngũ Định Viễn ngồi cả đêm, sắc mặt phờ phạc, cho đến khi gần sáng mới chợp mắt được một lát. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------