Hồi 2
Nguồn:
read.st
Thời điểm tiểu nhị nọ tỉnh lại thì chỉ thấy mình đã bị treo trong đại lao, trên mặt và cả khắp người đau đớn không thôi, cảm giác choáng váng như muốn nôn mửa bất cứ lúc nào.
Một tên lính canh ngục xách một thùng nước tới dội vào người hắn. Bây giờ vào đông trời rét căm căm, tên tiểu nhị kia bị dội nước vào không khỏi run lên, hàm răng va vào nhau lạch cạch.
Tiểu nhị khẽ ngẩng đầu lên thì thấy một gã sư gia đang nhìn mình, vội vàng nói:
Sư gia nọ thấy tướng mạo của hắn cũng đường hoàng, ăn nói cũng nhã nhặn liền hỏi:
Tiểu nhị kia toàn thân đau nhức, buồn nôn nhưng vẫn cố nhịn, thở gấp nói:
Hai mắt sư gia sáng ngời, liền thở phào một cái, nói:
Lư Vân chậm rãi nói:
Hắn dừng một chút lại nói:
Tên sư gia lạnh lùng nói:
Hắn nhìn vào vẻ mắt đầy kinh ngạc của Lư Vân nói:
Tên sư gia thấy có tống tú tài vào ngục cũng chẳng ích lợi gì, dứt khoát lấy năm mươi lượng bạc rồi đuổi hắn đi cho xong việc. Kẻ này đã có thể vào kinh thi hội, có lẽ sẽ kiếm đủ món tiền nhỏ năm mươi lượng bạc này.
Ai ngờ Lư Vân vội la lên:
Tên sư gia nghe xong, trên mặt liền phủ một tầng sương lạnh, hừ một tiếng rồi đi ra ngoài không nhiều lời với hắn nữa. Lư Văn vội hô oan uổng nhưng đã bị hai tên sai dịch bên cạnh ném vào đại lao.
Lư Vân bị quăng vào trong đại lao, xương cốt toàn thân như muốn nứt ra, chỉ còn rên hừ hừ. Qua gần nửa canh giờ hắn mới chậm rãi bò dậy từ dưới đất.
Trong đại lao dơ bẩn vô cùng, khắp mặt đất đầy phân cùng nước tiểu. May là trời đông nên mùi hôi thối không bốc lên quá nồng.
Lư Vân run rẩy toàn thân, ngồi xổm xuống. Hắn nhìn ra ngoài kia, chỉ thấy bầu trời mù mịt u tối không chút ánh sáng, chỉ thấy từng bông tuyết chậm rãi rơi xuống.
Lư Vân cúi đầu thầm nghĩ: "Ai ! Hôm nay không phải là ngày đưa Táo quân sao? Ngọc Hoàng sao lại có thể không hỏi chuyện dưới nhân gian? Ta hơn mười năm học tập gian khổ, đâu ngờ lại có kết cục như ngày hôm nay".
Từng cơn gió lạnh kéo tới, những chỗ bị thương trên người như bị kim châm đâm vào, Lư Vân vội kéo vạt áo để che lại nhưng há có thể ngăn cản cơn rét lạnh này sao? Huống hồ lúc này, trong lòng hắn càng nguội lạnh hơn thương thế ngoài da cả nghìn lần.
Lư Vân cắn chặt hai hàm răng, hai mắt tức giận trợn lên nhưng nước mắt lại chậm rãi rơi xuống.
Liên tiếp mấy ngày ở trong đại lao, thức ăn không được đem đến mà cũng không có ai đến thẩm vấn. Gần đến tết, mọi người đang hân hoan vui mừng còn ai để ý đến, hắn vừa lạnh vừa đói ngồi ở cái nơi dơ bẩn này. Tới đêm giao thừa, nghe tiếng pháo nổ rung trời vui mừng trong thành, Lưu Vân là vốn người mất hết thân nhân từ nhỏ nên khóc càng lớn hơn.
Khó khăn nhịn cho đến mồng một, cuối cùng cũng một lão lính canh bưng một cái giỏ cơm tới, bên trong còn có rau, đậu hủ và một con cá. Đây là lần đầu Lư Vân nhìn thấy lão đầu lính canh này.
Lão lính canh ngục nói:
Lư Vân đói bụng đã lâu, thấy có cơm vội vàng chạy tới bới ăn.
Lão lính canh ngục kia lại nói:
Lư Vân đặt chén cơm xuống thở dài, thấy lão lính ngục có vẻ ôn hòa này không giống những kẻ như lang như hổ khác, mới đem sự tình nhất nhất kể lại cho lão.
Lão lính nghe xong liền thấp giọng nói:
Lư Vân vừa buồn vừa giận, lớn tiếng nói:
Lão lính ngục kia vội vàng nhắc nhở hắn chớ có lớn tiếng, thầm nghĩ: "Chính bản thân ngươi đang bị nhốt vào trong đại lao. Còn nói đến cái gì mà thiên lý với vương pháp sao?"
Lão thấy Lư Vân ăn xong, vội thu thập bát đũa rồi nhanh chóng rời đi.
Mấy ngày sau, mấy tên canh ngục lại bắt thêm một gã công tử mi thanh mục tú nữa vào đây.
Lư Vân thấy thì thầm nghĩ: "Xem ra đây cũng là một người đọc sách, không biết là phạm tội gì, không lẽ cũng bị vu hãm giống như ta sao?"
Sáng sớm hôm sau, đám lính liền tới dẫn Lư Vân cùng với công tử kia lên công đường để thấm vấn. Lư Vân nhớ rõ lời nói của lão lính canh ngục kia, trong lòng không khỏi ưu sầu, không biết huyện thái gia sẽ xử lý hắn sao đây.
Tới công đường, chỉ thấy một người có bộ dạng trang nghiêm, trong tay cầm một tấm Mộc bài, đầu đội mũ Ô sa thất phẩm, khiến người nhìn thấy không khỏi kinh sợ, đây hẳn là Huyện thái gia. Quan sai hai bên áp giải Lư Vân cùng tên công tử kia quỳ xuống yên lặng nghe thẩm vấn.
Lư Vân thấy sắc mặt không hề sợ hãi của công tử bên cạnh, không khỏi bội phục mà thầm nghĩ: "Xem ra hắn rất trấn tĩnh, chắc cũng bị oan uổng đây".
Mắt thấy đối phương như thế, Lư Vân cũng không muốn lộ vẻ sợ hãi, liền thu liễm tâm thần im lặng quỳ trên mặt đất
Trên công đường, chỉ nghe Huyện thái gia gõ tấm Mộc bài một cái rồi quát:
Lư Vân nghe ngữ khí nghiêm trang của hắn, đang trầm tĩnh mà không khỏi hoảng sợ, một lát sau quan sai dẫn theo một lão phụ chừng khoảng năm sáu mươi tuổi đi vào, lão phụ có phần sợ hãi liền quỳ xuống:
Công tử kia thấy lão phụ thì thân thể liền khẽ run, tựa hồ có nhận biết mụ. Lư Vân thấy thì thầm nghĩ: "Không biết lão phụ này đến đây làm gì, chẳng lẽ có án đến tố cáo vị công tử này sao?"
Huyện thái gia cầm lấy cáo trạng rồi nói:
Cổ thị gật đầu nói:
Huyện thái gia ừ một tiếng, lại nói:
Cổ thị vội khóc lớn, kêu lên:
Lư Vân thấy vẻ mặt bi thương của mụ, xem bộ dáng tên công tử mi thanh mục tú bên cạnh lại tỏ ra sợ hãi thì đã rõ lão phụ kia tới vạch tội hắn, liền trở nên yên lòng.
Huyện thái gia thấy lão phụ đồng ý thì vui mừng:
Nói xong hắn lại lấy tay chỉ vào Lư Vân cùng tên công tử kia nói:
Lão phụ kia hét lớn một tiếng liền chạy đến chỗ hai người, tiếp theo lại nheo mắt dò xét.
Lư Vân vốn không để tâm đến chuyện này, có điều thấy lão phụ không ngừng đảo mắt nhìn qua bản thân thì không khỏi kinh hãi, thầm nghĩ: "Lão phụ này tuổi tác đã cao, mắt mờ đừng có nhận sai người nha!"
Nhất thời hắn cảm thấy run run, sợ lão phụ này nhận sai người.
Chính vào lúc đang lo lắng thì lão phụ chỉ tay vào hắn rồi thét lớn:
Lư Vân sợ tới mức hồn vía bay lên trời, cả kinh nói:
Huyện thái gia liền vỗ mộc bài quát:
Một tên quan sai vội vàng đi tới tát vào mặt Lư Vân. Hai má hắn bị tát sưng lên, không thốt ra được một câu.
Huyện thái gia chỉ vào Lư Vân nói:
Lão phụ nhỏ giọng, the thé nói:
Lư Vân vừa kinh vừa sợ, một tháng trước hắn vẫn còn làm công tại khách điếm, khi nào lại trải qua chuyện hoang đường thế này, lập tức kêu lên:
Một câu oan uổng còn chưa kịp nói, đã bị tên lính canh tát cho mười mấy phát liền ngã lăn ra trên công đường.
Huyện thái gia lớn tiếng nói:
Lư Vân kinh hoảng kêu lên:
Huyện thái gia lại không để ý tới hắn, tiếp tục nói:
Một tên quan sai ở bên nhe răng cười với Lư Vân:
Mắt thấy đám quai sai như hổ báo trong khi bản thân chỉ là một kẻ thư sinh nhu nhược, Lư Vân sao lại không sợ được? Hắn run giọng nói:
Tên quan sai kia hừ một tiếng nói:
Liền kéo Lư Vân đến một nơi rồi dùng roi quất vào người hắn. Lư Vân bị quất đến người đầy vết thương, đau nhức mà ngất đi.
Trong khi Lư Vân đang chịu hình thì tên Huyện thái gia lại tự đi xuống trước mặt tên công tử kia, cười bồi nói:
Công tử kia lạnh lùng nói:
Huyện thái gia vái chào nói:
Nói xong liền quát:
Một đám quai sai vội tới muốn hộ tống vị thiếu gia này khỏi đây, Hồng thiếu gia vung tay lên cười lạnh nói:
Hắn ha hả cười quay người lại đi, bỗng nhiên ngoài cửa lóe lên một cái bóng, thì ra là một đại hán vọt vào. Người này cầm trong tay một thanh đao nhọn, vẻ mặt phẫn nộ quát:
Hồng thiếu gia sợ hãi vội lui ra sau vài bước, quay đầu nhìn Huyện thái gia hỏi:
Huyện thái gia cũng kinh hãi vội quát lên:
Quan sai ở hai bên vội vàng xông lên, sau một hồi quyền cước mới đè ngã tráng hán kia xuống đất.
Tráng hán kia lớn tiếng quát:
Hồng thiếu gia nghe xong liền “ A” một tiếng, rốt cuộc nhận ra đối phương, cười hắc hắc nói:
Nói xong liền cất bước tiến đến tráng hán kia nói:
Tên tráng niên kia gào rống liên tục, trong mắt như muốn phún lửa.
Huyện thái gia sợ Hồng thiếu gianói nhiều sẽ lộ việc, vội nháy mắt ra hiệu nói:
Hồng thiếu gia hiểu ý, liền cười một tiếng dài rồi tự mình bước ra.
Bên này, Lư Vân chứng kiến được sự việc này từ đầu cho đến cuối, trên lưng hắn bị đánh, trong lòng đau như cắt: "Hay cho một tên quan tham! Xem bộ dạng của hắn chắc là đã tư lợi, nếu không sẽ không xử án khinh suất thế này! Ta.. ta tuyệt đối không thể nhận tội, cho dù có bị đánh chết ta cũng không nhận".
Hắn không cam lòng bị người khác xem là kẻ thế tội, lập tức liền cắn răng nhịn đau không nhận, sau khi bị đánh mười roi thì hắn liền ngất đi.
Hồng thiếu gia thong dong rời khỏi công đường, ngay lập tức Huyện thái gia liền sai người bắt lại tên tráng hán kia quát lên:
Nói xong liền chỉ vào Lư Vân, nghiễm nhiên đã xem hắn là hung phạm rồi.
Tráng hán liếc nhìn Lư Vân, nổi giận gầm lên một tiếng mắng:
Huyện thái gia nghe vậy liền giận dữ, dùng sức vỗ Mộc bài rồi quát lên:
Hắn vung tay lên quát:
Hai tên quan sai vội vàng chạy đến kéo tráng hán đi ra ngoài, tên tráng hán kia lớn tiếng mắng:
Huyện thái gia nghe đến hai chữ “Ngự Sử” thì sắc mặt liền trở nên trắng bệch, tên sư gia vội chạy đến, ghé vào tai hắn nói nhỏ:
Huyện thái gia nghe lời sư gia, liền giơ tay ra hiệu:
Đám quan sai vội vàng vâng dạ rồi ném tráng hán kia ra khỏi nha môn. Tráng hán kia vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn còn đứng trước cửa công đường chửi mắng một hồi, đám quan sai thấy vậy liền loạn bổng đuổi hắn đi.
Huyện thái gia vội gọi tên sư gia đến rồi hỏi:
Tên sư gia kia nhìn thoáng qua Lư Vân, thấp giọng nói:
Huyện thái gia vui vẻ nói:
Lập tức phân phó cho đám quan sai:
Tên quan sai liền xông về phía trước, rút roi gia ra tiếp tục quật vào ngươi Lư Vân, đánh cho hắn mạng chỉ còn lại nửa cái.
Một gã quan sai vội đi tới nói:
Huyện thái gia cả giận nói:
Chúng quan sai lại tới đánh Lư Vân, thấy hắn vẫn bất động nằm như chết. Tên sư gia vội khuyên nhủ:
Huyện thái gia cười một tiếng, lớn tiếng nói:
Chúng quan sai vội vàng đem Lư Vân ném vào đại lao.
Một lúc sau, Lư Vân tỉnh lại, toàn thân đau đớn không thôi, nằm cũng không được đứng cũng không xong, đành phải nắm lấy song sắt chậm rãi bò dậy.
Lư Vân thấy không một bóng người trong đại lao, bản thân lại bị người khác vu hãm, trong lòng vừa sợ lại vừa hận, nghĩ: "Nha môn này thật là hắc ám, nếu ta liều chết không nhận tội thì chắc chắn bọn chúng sẽ sát hại ta, nhưng nếu ta nhận tội thì cũng chỉ có một con đường chết. Trời ơi, Lư Vân ta cứ như vậy hàm oan mà chết sao? Ta không muốn! Ta không muốn".
Hắn kích động nắm lấy cánh cửa nhà lao hét lớn:
Hắn hô một hồi cũng không thấy ai để ý, mà lúc này hắn cũng không còn đủ sức để kêu nữa.
Chú thích:
(1)Ngày đại niên: Mùng một tết.
(2) Cữu cữu: Cậu ruột Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------