Hồi 3
Nguồn:
read.st
Đám quan sai chưa rõ là ai động thủ nên giật mình, quay đầu lại thì thấy người xuất đao chính là thủ lĩnh đỉnh đỉnh đại danh Tây Lương Ngũ bổ đầu, hắn đang đứng hoành đao trước ngực, lạnh lùng nhìn A Tam.
Lão Lý vừa đỡ A Tam dậy vừa hỏi:
A Tam vẫn còn kinh hãi run rẩy nói:
Ngũ Định Viễn trừng mắt nhìn, trầm giọng nói:
Hắn đi tới, vỗ nhẹ hai má A Tam trầm giọng:
A Tam sợ đến tè cả ra quần, không thốt nên lời.
Ngũ Định Viễn tra đao vào vỏ:
Đám quan sai nhao nhao đồng tình.
Còn đang nói chuyện thì tiếng vó ngựa của Hoàng lão truyền tới. Hoàng lão này tên chỉ có một chữ Tế, khuôn mặt đầy nếp nhăn, tuy đã ngoài bảy mươi nhưng đôi mắt vẫn sáng rực tinh quang. Năm xưa có một vị quan ở Hình bộ trong triều vì đại án mà đặc biệt mời Hoàng Tế vào kinh để nghiệm thi, cũng không dám thất lễ chút nào. Được xưng là Tây Cương đệ nhất ngỗ tác. Ngũ Định Viễn, thấy Hoàng Tế đến thì an tâm hơn rất nhiều.
Mọi người cùng nghênh đón, đang định mở lời thì Hoàng Tế khoát tay tỏ ý đừng lên tiếng. Lúc này ánh trời chiều nhuộm đỏ cả đại mạc Tây Cương, hình bóng đám người như kéo dài trên mặt đất. Một đám quan sai đứng quanh những tử thi, trong lòng đều cảm thấy nặng nề.
Hoàng Tế lấy ra pháp đao, trong miệng trầm mặc niệm chú siêu sinh, lúc này mới xem xét tử trạng. Ngũ Định Viễn nói:
Hoàng Tế gật đầu không đáp, lấy ra một chiếc ngân châm, liên tục thăm dò yết hầu, ngực, bụng của mười tám thi thể.
Ngũ Định Viễn biết lão dùng ngân châm để nghiệm độc, liền bước tới hỏi:
Hoàng Tế kiểm tra ngân châm đột nhiên lắc đầu nói:
Ngũ Định Viễn lắp bắp kinh hãi:
Hoàng Tế không đáp, nghiệm thi thêm một lúc mới nói:
Ngũ Định Viễn vội tới gần, Hoàng Tế chỉ một kẻ đã chết nói:
Ngũ Định Viễn nhìn kĩ chỉ thấy trên cổ tay người này có một vết tụ máu nhỏ, không rõ dụng ý của Hoàng Tế nên ngạc nhiên hỏi:
Hoàng Tế nói:
Ngũ Định Viễn làm theo liền kinh ngạc phát hiện trên cổ tay mỗi tử thi đều có một vết nho nhỏ.
Hắn vội hỏi:
Hoàng Tế lắc đầu:
Nói xong liền dùng đoản đao cắt lấy vết tụ máu trên cổ tay một tử thi.
Hoàng Tế nhẹ nhàng xẹt qua một đao mà khiến mọi người nín thở tập trung quan sát, chỉ thấy máu huyết đậm đặc không ngừng tuôn ra.
Ngũ Định Viễn kinh ngạc nói:
Hoàng Tế không đáp mà tiếp tục mổ dọc theo cánh tay, bỗng toàn thân chấn động giọng nói trở nên run rẩy:
Mọi người vội vàng tiến tới bỗng sắc mặt trở nên tái nhợt chỉ biết sững sờ nhìn nhau, Ngũ Định Viễn cũng hít một hơi lạnh không thể thốt nên lời.
Một lỗ sâu chừng ngón út hiện ra bên trong cổ tay tử thi, miệng vết thương ẩn kín bên dưới da thịt. Lật lớp da ra mới thấy lỗ máu dài này rất quỉ dị đáng sợ, nếu không phải Hoàng Tế đã dùng đao rạch ra, chỉ quan sát bên ngoài chắc chắn sẽ không phát hiện.
Hoàng Tế rạch dọc theo lỗ máu rỗng kia, chỉ thấy từ lỗ máu nhỏ như ngón út xuyên qua cánh tay đến bả vai, cuối cùng tạo nên vết thương lớn dần hướng về phía trái tim. Giống như con rết chui vào trong cánh tay người, dùng răng nhọn cắn xé bên trong tạo thành một cái động máu đầm đìa.
Ngũ Định Viễn hoảng sợ, cùng Hoàng lão liếc nhau thì đều nhận thấy sự kinh hoàng trong mắt đối phương.
Hoàng Tế run rẩy nói:
Ngũ Định Viễn bình tĩnh nói:
Khuôn mặt Hoàng lão tái nhợt, khẽ lắc đầu:
Ngũ Định Viển ngẩn người:
Vẻ mặt Hoàng lão nặng nề, cúi đầu không nói gì.
Lão Lý run run nói:
Mọi người nghe xong đều cảm thấy buồn nôn.
Ngũ Định Viễn lo lắng quan sát xung quanh, cũng chỉ nhìn thấy cát bay đầy trời trên vùng hoang mạc bằng phẳng, nơi đây không có khe gò gì để người ẩn núp. Rõ ràng mười tám cao thủ này không phải bị mai phục, mà là bị kẻ khác đường đường chính chính đánh giết. Bất kể kẻ đó là người hay quỷ quái yêu ma, nhất định những người đã chết này đã nhìn thấy chân diện hung đồ đáng sợ.
Hắn nắm chặt chuôi đao, một cảm thấy bất an mà hơn mười năm vào nghề đến nay chưa từng có:
Hắn lắc đầu thật mạnh, xoay người lên ngựa rồi quát:
Một trận cuồng phong thổi cát bụi bay đầy trời, Ngũ Định Viễn nheo mắt nhìn cảnh tượng tràn ngập tà khí, những võ lâm cao thủ chết mà không hề có dấu vết gì, vô cùng quỉ dị. Áp lực đè lên vai khiến Ngũ Định Viễn cảm thấy khó thở.
Hắn sai thuộc hạ đưa những tử thi về nha môn, bản thân thì chậm rãi vừa đi vừa suy nghĩ về tình tiết vụ án.
Hai năm qua hắn qua lập công nên được thăng chức sớm, năm trước gần như bán mạng cuối cùng phá được án “Phỉ đồ Hồng Thông Lĩnh” đã bỏ ngỏ nhiều năm. Cuối cùng được tổng đốc Cam Thiểm (1) mở lời, năm sau sẽ điều động hắn đến phủ Hà Đông, trước hết cho hắn làm Tổng tuần bộ. Không ngờ lúc quan trọng lại xảy ra đại án khó khăn trước mắt. Nếu không phá xong, đừng nói là điều động thăng chức mà sợ rằng cái vị trí đầu mục hiện giờ cũng khó mà giữ được.
Ngũ Định Viễn lắc đầu thở dài, biết rõ rằng mình đã đối mặt với thử thách lớn nhất trong đời, dù đại án này gian nan đến đâu cũng phải vượt qua được cửa ải này.
Đột nhiên thấy lão Lý hoảng hốt chạy đến, Ngũ Định Viễn ghìm ngựa trầm giọng:
Lão Lý vội vã nói:
Ngũ Định Viễn lắp bắp kinh hãi, không ngờ mới đó mà Yến Lăng tiêu cục đã nhận được tin, vội nói:
Lão Lý vội la lên:
Ngũ Định Viễn hừ một tiếng, đường đường là bổ đầu Tây Lương, với vài câu đe dọa mà chùn bước thì làm sao phục chúng? Hắn khoát tay nói:
Lão Lý định nói thêm thì hắn đã thúc ngựa chạy vào thành.
Bên trong tiêu cục sớm đã loạn hết cả lên, không có ai ra nghênh đón, mấy chục tiêu sư đang ngồi nghiến răng nghiến lợi ở đại sảnh, bên trong đầy tiếng kêu khóc tang tóc. Mấy kẻ phụ trách vận chuyển tử thi bên nha môn cũng đang ngồi ở đại sảnh nhưng vẻ mặt lại không cam lòng.
Vừa thấy Ngũ Định Viễn tiến vào liền nói:
Ngũ Định Viễn thấy đám thuộc hạ mặt mày bầm tím, rõ ràng mới bị đánh một trận xong. Hắn gật gật đầu bảo bọn họ không cần sợ hãi, trong lòng cực kỳ tức giận với hành vi bá đạo của Yến Lăng tiêu cục.
Hắn thấy không có ai để ý liền tự bước tới dâng hương tế bái trước linh vị, đột nhiên một tráng hán bước ra ngăn cản hắn, tay trái nắm vạt áo hắn hung tợn nói:
Ngũ Định Viễn nhận ra kẻ hung hăng này chính là Tề Bá Xuyên, là nhi tử duy nhất của Tề Nhuận Tường. Có lẽ hắn đã quen vênh váo nên dám vô lễ với cả bộ đầu nha môn. Ngũ Định Viễn mấy năm nay đánh khắp Tây Lương cũng chưa gặp kẻ thứ hai như vậy. Khẽ vung tay đẩy tráng hán kia ra, trầm giọng nói:
Tề Bá Xuyên bị hắn đẩy ra nhưng chân chưa hề lùi nửa bước, xem ra công phu hạ bàn khá vững chắc, cũng là kẻ cứng tay như lời đồn. Chỉ nghe hắn lạnh lùng thốt lên:
Nói xong liền ngoắc ngón tay cười lạnh nói:
Ngũ Định Viễn tức tối nhưng vẫn áp chế cơn giận:
Từ trước đến giờ, các tiêu cục gặp chuyện không may đều không muốn quan phủ nhúng tay, Ngũ Định Viễn tuy biết điều này nhưng án tình này quá lớn, hắn nào dám nhắm mắt làm ngơ.
Tề Bá Xuyên không thèm đếm xỉa chỉ cười lạnh rồi xuống thế trung bình tấn, như muốn đánh về phía Ngũ Định Viễn.
Đột nhiên một âm thanh già nua vang lên:
Chú thích : (1) Hai tỉnh Cam Túc và Thiểm Tây Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------