Hồi 2
Nguồn:
read.st
Có thể nói vụ án giết người hung tàn này là trọng án hiếm thấy trong vòng mấy chục năm trở lại đây ở Tây Lương, và lần này đã gặp đúng người xử lý. Đại hán này không phải ai khác, chính là bổ khoái Ngũ Định Viễn uy danh hiển hách khắp vùng Tây Lương. Năm nay hắn mới ba mươi. Trong sáu năm nhậm chức, dựa vào tài năng phá án cùng võ nghệ tinh thông, đã nhanh chóng xử lí xong hơn mười đại án, là một nhân tài hiếm có, được gọi là “Phi Thiên Ngân Thoa” danh chấn hắc bạch lưỡng đạo chốn Tây Lương.
Lúc này Ngũ Định Viễn giương đao lập thệ khiến đám quan sai chấn động tinh thần. Hắn lớn giọng quát:
Tiểu Kim nghe xong liền cả kinh:
Ngũ Định Viễn tháo lệnh bài trên người trầm giọng nói:
Tiểu Kim không dám chậm trễ, vội vã thúc ngựa chạy đi.
Ngũ Định Viễn hừ một tiếng:
Mọi người nghi ngờ nhưng không dám nói gì, lão Lý bước lên khẽ nói:
Ngũ Định Viễn cười lạnh:
Trên giang hồ, Ngũ Định Viên đã thấy nhiều hung đồ vì tiền mà không từ bất cứ việc ác nào. Cả những kẻ tham tiền mở ra hắc điếm, cả ngày chỉ biết dùng Mông hãn dược (2) hãm hại khách vãng lai hắn bắt cũng không ít. Nghĩ tới Yến Lăng tiêu cục cây to đón gió, hàng vận chuyển đều là bạc sáng bóng, khó trách đám đạo tặc giang hồ đỏ mắt, chỉ cần có chỗ tốt thì không tiếc tính mạng.
Lão Lý hỏi:
Ngũ Định Viễn hơi trầm ngâm:
Lão Lý nói:
Ngũ Định Viễn gật đầu:
Ngũ Định Viễn cũng coi như cao thủ thành danh ở Tây Lương, hắn còn không thể một lúc giết mười tám tên tiêu sư huống chi người khác? Xem ra hung đồ không đầu độc vào thức ăn thì cũng chỉ dùng ám khí ám toán, nếu không chẳng thể đối phó nhiều kẻ rắn mặt đến vậy.
Hắn gọi mọi người tới cẩn thận phân phó:
Đám thủ hạ nhận lệnh liền chia nhau hành sự, Ngũ Định Viễn suy nghĩ cẩn thận thì cảm thấy án này không khó quá đoán. Chỉ cần tra ra nguyên nhân chính thức dẫn đến cái chết của đám tiêu sư, từ đó sẽ lần ra được kẻ sát nhân. Ở nơi sa mạc hoang tàn này, hung đồ muốn ẩn thân cũng không thể. Đến lúc đó không kể kẻ sát nhân là thần thánh phương nào, chỉ cần phái ra nhiều quan sai toàn lực truy giết, nhất định sẽ thành công.
Án tình này không làm khó được hắn, nhưng khiến hắn phiền lòng là Tề Nhuận Tường, chủ nhân Yến Lăng tiêu cục là một người không thể trêu vào.
Ngũ Định Viễn khẽ than, tùy tiện tìm một tảng đá ngồi xuống, ngắm nhìn khung cảnh sa mạc buổi xế chiều mà tâm tình không yên.
Yến Lăng tiêu cục kia cũng đã thành lập được mấy chục năm, trước nay nội tình không lọt ra ngoài. Tổng tiêu đầu Tề Nhuận Tường ỷ vào một thân võ công cao cường cùng bằng hữu đông đảo giang hồ, không có ý kết giao cùng quan phủ. Ngũ Định Viễn làm bổ khoái đã sáu, bảy năm nay nhưng chưa từng qua lại với lão. Dù sao Yến Lăng tiêu cục chưa từng vi phạm vương pháp, luôn làm ăn trong khuôn phép nên Ngũ Định Viễn cũng đành vui vẻ nước sông không phạm nước giếng với Tề Nhuận Tường.
Vốn mọi người cứ sống yên bình như thế chẳng phải tốt hay sao? Ai ngờ Yến Lăng tiêu cục không có chuyện thì thôi, có một cái liền là một vụ đại án mười tám người chết. Kẻ sĩ diện như Tề Nhuận Tường, mắt thấy tiêu cục xảy ra đại sự, sao lại không điều tra báo thù rửa hận? Sợ rằng khi lão tự tay xuất thủ thì sẽ giết người phóng hỏa khiến thiên hạ đại loạn, đến lúc đó thành Tây Lương máu chảy thành sông, một bổ đầu như hắn thể diện biết để ở đâu nữa?
Lão Lý cũng là người từng trải, thấy Ngũ Định Viễn phiền não, hiểu rằng hắn lo lắng Yến Lăng tiêu cục tự ý trả thù liền nói:
Ngũ Định Viễn lắc đầu:
Hai người đang nói chuyện thì có vài tên quan sai chạy đến bẩm báo:
Nói xong liền đưa ra vài món đồ, Ngũ Định Viễn cúi đầu liền thấy trên tay bọn thuộc hạ người cầm một túi bạc, kẻ lại cầm một số châu báu, hắn thấy trong đó còn có một chiếc nhẫn tinh xảo màu sắc phi phàm, xem ra là hàng thượng phẩm.
Một gã quan sai nói:
Ngũ Định Viễn hỏi:
Quan sai kia nói:
Lão Lý kinh ngạc:
Ngũ Định Viễn trầm ngâm:
Đám quan sai lắc đầu:
Lão Lý khẽ giật mình:
Với địa vị của Yến Lăng tiêu cục, giá áp tiêu nếu không tới ngàn lượng thì sợ rằng khó mà mời được, người ký tiêu lại muốn thuê tiêu sư áp tải những vật không đáng giá? Thiên hạ sao lại có kiểu làm ăn như vậy?
Ngũ Định Viễn cùng lão Lý liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc, vội đi về phía hàng hóa tiêu cục vận chuyển.
Tại nơi xe tiêu lật rơi ra ba hòm sắt. Ngũ Định Viễn ngồi xuống nhặt lên ổ khóa đã bị chém thành hai mảnh, đám quan sai vội nói:
Ngũ Đinh Viễn nhìn đống y phục rơi lả tả bốn phía đang được đám quan sai thu lượm, một gã quan sai lại bẩm báo:
Ngũ Định Viễn nhặt một chiếc cẩm bào rơi trên mặt đất, chất vải là lụa Sơn Đông được cắt may tinh tế, tuy có giá trị những vẫn thua xa châu báu trên người những tiêu sư, không rõ vì sao hung đồ lại muốn tìm tòi trong những thứ không quan trọng này mà bỏ qua châu báu như vậy? Hắn nghĩ nát óc cũng không ra dụng ý của đạo tặc.
Lão Lý cười khổ:
Ngũ Định Viễn lắc đầu:
Đám quan sai thấy ngữ khí hùng tráng của hắn thì sự lo lắng trong lòng cũng giảm xuống:
Một người khác nói theo:
Ngũ Định Viễn nghe thuộc hạ nịnh hót nhưng không hề thấy vui mừng, khẽ lắc đầu:
Đám quan sai đồng thanh:
Ngũ Định Viễn nói:
Đám quan sai nghe ba chữ Tề Nhuận Tường thì im bặt.
Ngũ Định Viễn lại nói:
Mọi người chưa đáp ứng thì một gã quan sai cười hì hì hỏi:
Mọi người ai nấy đều giật mình quay sang nhìn A Tam. Gã này là em vợ của sư gia nha môn mà chẳng hiểu quy củ gì, lời lẽ ngông cuồng do một kẻ mới đến nha môn mấy ngày như hắn thốt ra, đúng là khiến người khó ưa.
Ngũ Định Viễn còn chưa nói gì thì lão Lý đã mở miệng trách cứ:
A Tam cười nói:
Lão Lý tức giận:
Vẻ mặt A Tam khinh thường:
Lão Lý thở dài:
Nghe ba chữ “Thiếu Lâm Tự” A Tam ồ một tiếng hỏi:
Lão Lý lớn giọng nói:
A Tam bĩu môi:
Nói xong liền chỉ về những thi thể nằm dưới đất, tỏ ý rằng lão Lý đang thổi phồng sự lợi hại của Yến Lăng tiêu cục. Nếu không bọn họ sao thất bại thảm hại như vậy?
A Tam thấy lão Lý không phản bác được thì khinh thường nói:
A Tam đang huênh hoang thì đột nhiên sau lưng nghe tiếng quát, chỉ thấy mấy luồng đao phong lạnh gáy xoát xoát chém sát đầu. Hắn la hoảng một tiếng:
Sau đó lăn ra đất.
----------oOo----------
Chú thích:
(1) Ngỗ tác: là bác sỹ pháp y thời cổ, làm việc trong nha môn các cấp
(2) Mông Hãn Dược: Trong truyện võ hiệp, chúng ta thường nghe nhắc đến Mông Hãn Dược, một loại thuốc mê rất phổ biến. Mông Hãn Dược của giới giang hồ được bào chế từ hoa của cây Cà Độc Dược, uống vào là mê ngay.
(3) Bao gồm cả Quảng Đông và Quảng Tây. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------