Nguồn:
read.st
Cộc! Cộc! Cộc!
Ba con xúc xắc bằng xương rơi vào bát, cùng xoay tròn một thoáng thì hai con dừng lại. Một con hiện năm điểm, một con hiện ba điểm. Vô số ánh mắt nơi bên cạnh dừng ở đáy bát, đợi chờ con xúc xắc cuối cùng ngừng quay.
Một gã đại hán tay ngoáy lỗ mũi, bộ dạng đầy vẻ thô lỗ, điên cuồng hét lên:
Đám người vây quanh mi sầu mặt khổ, lắc đầu than thở:
Đại hán thô lỗ nọ cười nói:
Y vơ bạc trên bàn thành đống, tiếp tục mời chào:
Chỉ nghe cả đám xôn xao:
Ồn ào một thoáng, đám con bạc bỏ chạy không còn một ai. Đại hán kia la một tiếng, đuổi theo kêu lên:
Chợt một người tiến lại đây cười nói:
Người này tuổi chừng ba tư ba lăm, làn da ngăm đen cùng thân hình cao lớn, tay phải còn mang một cái găng tay sắt. Đại hán thô lỗ liếc nhìn người nọ một cái, ồ một tiếng rồi nói:
Người nọ mỉm cười, tỏ ra thần bí nói:
Đại hán thô lỗ nọ trầm ngâm một lát, lắc đầu nói:
Người nọ cười ha hả nói:
Đại hán thô lỗ nghe thì vừa mừng vừa sợ. Hai người nhìn nhau, thoáng chốc đồng loạt ngửa mặt lên trời cười to.
Đại hán kia một bộ hào phóng, anh phong sảng khoái, chính là Tần Trọng Hải. Nam tử còn lại đeo bao tay sắt mặt vuông lẫm liệt, người cao thân lớn, thể trạng rắn chắc, chính là Ngũ Định Viễn.
Ngày hôm nay, không khí trong phủ Liễu hầu gia hân hoan khác thường. Khách tới như đi trẩy hội. Hà đại nhân, Tần Trọng Hải có công hộ tống công chúa, làm cho long tâm hoàng đế cao hứng, hạ thánh chỉ phong thưởng cho phe phái Liễu môn. Tin này truyền ra, tân khách tới lui chen chúc cửa lớn. Liễu Ngang Thiên cười đến không thể khép miệng, tiếp nhận sự chúc mừng của mọi người. Về phần Tần Trọng Hải tính tình thô lỗ, chán ghét trường diện phô trương kiểu này, liền suất lĩnh chư tướng sang tây khi trước trốn ở sảnh bên chơi đổ đấu. Ngũ Định Viễn mới từ thư phòng của Liễu Ngang Thiên đi ra. Hắn đang nhàm chán, cũng biết Tần Trọng Hải hào phóng nên tới tìm vui.
Ngũ Định Viễn nhìn quanh mọi nơi một hồi, chưa thấy Lư Vân liền hỏi:
Tần Trọng Hải ngáp một cái, nói:
Y miệng đầy đùa cợt, không đề cập tới chuyện bức bách Lư Vân ăn chơi đàng điếm dưới chân Hoa Sơn. Lư Vân là thư sinh mà bị đám yến yến oanh oanh vầy vò một hồi. Sau khi trở lại kinh thành, hắn thấy nữ nhân thì hoảng, gặp giống mái cũng hốt. Chỉ sợ bị Tần Trọng Hải kéo tiếp đến chỗ trăng hoa, lúc này liền nhân cơ hội lẩn đi thật xa, tránh lại bị người làm cho kêu trời gào đất.
Lúc này trên dưới Liễu phủ vui sướng tưng bừng. Mọi người vui chơi vậy mà Lư Vân lại đi đọc sách, Ngũ Định Viễn giơ ngón cái lên khen:
Lư Vân từng sống nhờ mấy tháng tại phủ Chế sứ, Ngũ Định Viễn rất hiểu tập tính thói quen của người huynh đệ này, quả nhiên một lời trúng đích.
Lại nghe Tần Trọng Hải cười lạnh một tiếng, nói:
Ngũ Định Viễn quen Tần Trọng Hải chưa lâu nhưng biết đối phương văn không hay nắm cày không thạo, chẳng khác gì kẻ mù chữ. Giờ nghe y nói như vậy, dường như kiến thức có vẻ uyên thâm. Trong tâm lấy làm kỳ, hắn liền hỏi:
Tần Trọng Hải lộ vẻ đắc chí, thấp giọng nói:
Ngũ Định Viễn cả kinh hỏi:
Tần Trọng Hải thở dài một tiếng, nói:
Ngũ Định Viễn biến sắc, sờ sờ "Phi La Tử Khí " trong lòng, run giọng hỏi:
Tần Trọng Hải liếc qua mọi nơi, mắt thấy không còn kẻ nào mới thấp giọng nói:
Ngũ Định Viễn lộ vẻ kinh ngạc. Hắn nuốt một ngụm nước miếng lấy lại bình tĩnh, tiếp theo dáo dác nhìn quanh, cũng xác định trái phải không người nào mới hạ giọng nói:
Hai người đang thấp giọng thương lượng, chợt nghe một người nói:
Hai người ngẩng đầu. Người nọ diện mạo anh tuấn, ngọc thụ lâm phong, chính là Dương Túc Quan.
Ngũ Định Viễn ồ một tiếng, vội đứng lên gọi:
Ngược lại Tần Trọng Hải vẫn ngồi tại chỗ ngoáy mũi, cười nói:
Ngũ Định Viễn xấu hổ ho khan, liều mạng nháy mắt Tần Trọng Hải, ai ngờ Tần Trọng Hải chỉ lo ngoáy mũi, vẻ mặt không quan tâm.
Dương Túc Quan ho nhẹ một tiếng, thầm nghĩ: "Trọng Hải thật sự trời sinh thô thiển, cho hắn đi làm thổ phỉ còn hợp hơn. "
Mắt nhìn hai người, chàng nói:
Tần Trọng Hải nấc một cái, lớn giọng kêu lên:
Tần Trọng Hải đang hứng khởi, chợt Dương Túc Quan thấp giọng nhắc:
Tần Trọng Hải nghe ngữ khí khác thường, lấy làm sửng sốt, hướng qua Ngũ Định Viễn hỏi:
Dương Túc Quan hạ thấp yết hầu, nói nhỏ:
Tần Trọng Hải thất kinh, thoáng chốc toàn thân đổ mồ hôi lạnh, ngây người một hồi mới kinh ngạc hỏi:
-... Điều này sao có thể? Ta dâng công văn có viết rõ ràng, Lư huynh đệ có công cứu giá, được Khả Hãn đích thân tặng kim bài ghi công, có thể nào không được phong thưởng?
Dương Túc Quan lắc đầu thở dài, thấp giọng nói:
Ngũ Định Viễn không biết lai lịch Lư Vân, nghe hắn xuất thân là phạm nhân trốn lao tù thì hoảng sợ, run giọng hỏi:
Dương Túc Quan thở dài nói:
Tần Trọng Hải nghe mà ngơ ngác. Nhớ tới vì giải cứu công chúa, Lư Vân nhiều lần xuất sinh nhập tử, về sau kịch chiến tây cương lại mạo hiểm cứu mạng Khả Hãn. Nếu không có hắn, kết thân nghị hòa lần này có thể nào công đức viên mãn? Tần Trọng Hải càng nghĩ càng giận, thoáng chốc nhảy dựng lên, hét lớn:
Dương Túc Quan nói:
Tần Trọng Hải giận đến xanh mặt, mắng rằng:
Vừa nói, y vừa muốn xông vào chỗ quan trọng trong sảnh chính. Hai người còn lại lấy làm kinh hãi, vội vàng ngăn cản. Dương Túc Quan khuyên rằng:
Tần Trọng Hải nghe thì thầm lạnh trong lòng, nghĩ ngợi: "Thế gian này còn biết bao danh lợi trắng đen. Lư huynh đệ chỉ là hạng người cùng khổ, không giống Định Viễn năm đó còn mang theo bảo bối da dê, đương nhiên không người nào thật tình xuất lực thay hắn, ai... Ta ngày ấy mời hắn vào trong quân, hứa rằng chỉ cần lập công lao hãn mã cho quốc gia, ngày sau nhất định có thể hãnh diện. Ai ngờ giờ hắn liều mạng lập công, lại gặp trắc trở như thế. . . bảo sao ta không làm hắn thất vọng cho được?"
Nghĩ đến tính tình Lư Vân ngoan cố, y càng lo lắng trong lòng:" Lư huynh đệ là thư sinh cương cường, nếu biết rửa không sạch xuất thân giặc cỏ, chắc chắn giận đến hộc máu... Phải làm sao bây giờ?"
Nghĩ tới đây, bất giác ôm đầu thở dài. Dương Túc Quan thấy y rầu rĩ, khuyên giải:
Ngũ Định Viễn nhớ tới Liễu Ngang Thiên từng rửa sạch oan khuất cho mình, nhanh chóng gật đầu nói:
Ngũ Định Viễn xuất thân bộ khoái, tất nhiên nghe thấy chuyện tham quan hại dân đã nhiều, nói vài câu quả nhiên trúng phóc nội tình năm đó.
Dương Túc Quan liên tục gật đầu, nói:
Tần Trọng Hải ôm đầu, thở dài nói:
Ba người ngươi một lời ta một câu, đang suy tư đối sách, chợt nghe một người nói:
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền tới ngay. Nghe tiếng Lư Vân, ba người biến sắc đồng loạt quay đầu.
Lư Vân thấy thần sắc ba người ngưng trọng, bất giác lấy làm kỳ hỏi:
Tần Trọng Hải nhanh chóng lấy lại bộ mặt tươi cười, hắng giọng một tiếng, cười khan nói:
Vừa nói lấy xúc xắc ra, ném nó vào trong bát.
Ngũ Định Viễn cũng biết tính tình Lư Vân bướng bỉnh, nhanh chóng bồi cười nói:
Lư Vân thấy hai người mi sầu mặt khổ không giống làm bộ, lập tức gật đầu nói:
Ba người xuất ra bạc trắng muốn chơi. Chợt nghe tiếng pháo nổ đì đoàng nơi sảnh trước. Dương Túc Quan biến sắc, biết khâm sai đến thì vội nói:
Lập tức xoay người rời đi.
Ngũ Định Viễn nhớ tới Lư Vân tính tình cương trực, chẳng may lát nữa nghe trong bảng phong thưởng không có tên mình, đến lúc đó không chừng gây chuyện khiến Liễu Ngang Thiên xuống đài không được. Hắn ho nhẹ một tiếng, nháy mắt với Tần Trọng Hải rồi nói:
Hắn nóng lòng vào sảnh chuẩn bị, lập tức ba bước rút làm hai chạy gấp đi.
Mắt thấy trong viện chỉ còn mình cùng Lư Vân, Tần Trọng Hải phát sầu phát khổ. Y nhìn trộm nhìn Lư Vân, thầm nghĩ: " Tính tình của Lư huynh đệ cương ngạnh, ta nên nghĩ cách khuyên hắn một trận."
Tần Trọng Hải ngày thường cả gan làm loạn mà lúc này cũng vô kế khả thi. Hai tay xoa vào nhau không biết mở miệng thế nào.
Đang phiền não, đã thấy Lư Vân nhìn sang, thản nhiên nói:
Tần Trọng Hải nghe một lời vạch trần, sửng sốt hỏi:
Lư Vân mỉm cười, ngồi xuống nói:
Tần Trọng Hải run giọng nói:
Lư Vân gật đầu, cầm lấy xúc xắc im lặng ngắm nghía.
Tần Trọng Hải thấy thần sắc của hắn không lộ hỉ nộ nhưng ánh mắt như bi phẫn thật sâu, nhớ tới năm đó mình khích tướng thế nào mà hôm nay chưa sửa được oan ức cho hắn. Trong lòng xấu hổ, y lắc đầu thở dài nói:
Lời an ủi lại hữu khí vô lực, sợ rằng ngay cả bản thân y cũng không cách nào tin phục.
Lư Vân không đáp mà khẽ mỉm cười, chậm rãi đưa tay ném xúc xắc vào trong bát. Ba con xúc xắc xoay tròn, bỗng nhiên một con bay ra ngoài rơi xuống bên chân.
Lư Vân nhẹ nhàng mà cười, nói:
Lời nói dường như chua xót khiến người sinh lòng rầu rĩ. Mắt thấy Lư Vân khom lưng lục tìm xúc xắc, Tần Trọng Hải nhanh tay lẹ mắt, xông về phía trước nhặt nó lên. Y ngồi xuống cầm tay Lư Vân, thấp giọng khuyên nhủ:
Giọng nói chưa tắt, chỉ nghe một tiếng cười khổ, tiếp theo chợt thấy mu bàn tay nóng ấm, Tần Trọng Hải cả kinh nhìn lại. Chỉ thấy Lư Vân cúi đầu dưới đất, nước mắt theo hai gò má rơi xuống tay mình.
Tần Trọng Hải cả kinh nói:
Lư Vân phất tay cắt lời Tần Trọng Hải. Hắn duỗi tay áo lau lệ, thấp giọng nói:
Tần Trọng Hải thấy hắn rơi lệ, nhất thời lòng như đao cắt. Y đang muốn khuyên bảo, chợt một quân sĩ chạy vội tới kêu lên:
Tần Trọng Hải không an tâm rời đi, thở dài rồi nhẹ giọng nói:
Lư Vân lại phảng phất không nghe thấy, cúi đầu nhìn xúc xắc trong bát không đáp.
Tiểu binh nọ một bên thấy Tần Trọng Hải chậm chạp chưa đi, vội nhắc:
Tần Trọng Hải thở dài một tiếng, đến kéo tay nhưng Lư Vân nghiêng người tránh đi. Hắn lắc đầu, nhẹ giọng nói:
Tần Trọng Hải nhìn hắn nhưng không biết nên nói gì, thở dài rồi đành rời khỏi. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------