Hồi 2
Nguồn:
read.st
Ngày xuân ấm áp, Lư Vân ngồi một mình trong viện, khắp nơi nào còn bóng dáng người nào. Nghe tiếng người xôn xao náo nhiệt nơi tiền sảnh, hắn nhớ tới giao tình cùng đám người Tần Trọng Hải, Ngũ Định Viễn. Trong lòng liền nghĩ: "Lư Vân à Lư Vân, đám người Trọng Hải là bạn tốt của ngươi, lần này bọn họ thăng quan tấn tước, ngươi nên cao hứng mới phải, có thể nào hẹp hòi ngồi đây? Mau qua vỗ tay một tràng đi!"
Nghĩ thế liền dời bước tới sảnh, hắn ẩn sau một cây cột gỗ nhìn trộm vào trong. Chỉ thấy đầy sảnh đông nghìn nghịt người là người. Dương Túc Quan, Ngũ Định Viễn đều ở trong này. Trước sảnh có một gã hoạn quan, hai tay nâng thánh chỉ lên cao, chính là khâm sai truyền thánh chỉ. Chỉ nghe hoạn quan nọ cất cao giọng:
Một lão nhân bước nhanh về phía trước, chính là Liễu Ngang Thiên. Chỉ nghe lão lớn tiếng nói:
Tiếp theo khom người, hai đầu gối quỳ xuống. Đám tân khách đồng loạt quỳ theo.
Hoạn quan nọ the thé đọc:
Lư Vân nghe trong thánh chỉ quả thật không nhắc đến tên mình. Hắn thở dài một tiếng, thầm nghĩ: "Ài... công danh lợi lộc, chỉ sợ cả đời ta vô duyên ... "
Thoáng chốc nhớ tới Cố Thiến Hề, trong lòng càng thêm chua xót: "Kiếp này nếu ta không rửa sạch hàm oan, chỉ sợ vĩnh viễn không thể gặp lại nàng. Ông trời hỡi, lúc nào mới để cho ta thấy lại ánh dương?”
Lòng hắn tràn đầy thê lương, hai tay nắm lại toàn thân run rẩy.
Hoạn quan nọ giao thánh chỉ vào tay Liễu Ngang Thiên, tiếp theo lấy ra bảng vàng, cao giọng gọi:
Liễu Ngang Thiên vội vàng bái lạy, phủ phục trên đất:
Hoạn quan nọ lớn tiếng đọc:
Liễu Ngang Thiên dập đầu bái tạ, cất cao giọng nói:
Liễu Ngang Thiên vốn là nhị đẳng hầu, lần này thuộc cấp lập chiến công rực rỡ, hiệp trợ liên bang bình loạn, đáng lẽ phải thăng làm Quốc công, vậy mà chỉ lên được Nhất đẳng hầu, xem ra hai phái Giang Lưu đã động tay động chân vào chuyện này.
Hoạn quan nọ xướng danh từng người, mọi người tây hành lần này đều được phong tước, hoặc thưởng cho long ngân trân khí... Đông Xưởng được thưởng rất hậu, Tiết Nô Nhi được một chiếc cẩm bào, mấy kẻ dưới tay cũng tặng phẩm, dự liệu là Lưu Kính xuất lực. Hà đại nhân thân giữa hai đại quyền thần Giang Sung, Lưu Kính so đấu, ngược lại không người quấy rầy, một đường thăng lên làm Tả Ngự Sử đại phu, tự dưng nhặt đại tiện nghi, tất nhiên cười đến không thể khép miệng.
Hoạn quan nọ xướng danh quát:
Tần Trọng Hải chỉ huy đại quân, chính là nhân vật đệ nhất quan trọng trong cuộc tây hành kết thân nghị hòa này. Dù hai phái Giang Lưu muốn quấy nhiễu chuyện phong thưởng cũng lực bất tòng tâm, hẳn sẽ thưởng phong hậu hĩnh. Cả sảnh đường tràn đầy tò mò, chờ nghe thánh chỉ tuyên thưởng.
Hoạn quan nọ hô vài tiếng, lại không thấy bóng dáng Tần Trọng Hải nơi nào. Mọi người lấy làm lạ thầm nghĩ: “Tần Trọng Hải thật to gan, lúc này mà còn ở chỗ nào vậy?”
Liễu Ngang Thiên cũng nhíu mày, thoáng chốc đứng dậy đề thanh quát:
Lư Vân trốn sau cây trụ gỗ quan sát, không thấy Tần Trọng Hải cũng thầm nghĩ: “Tần tướng quân bề ngoài hào phóng, kỳ thật hành sự chững chạc không sai lầm. Giờ là lúc khẩn yếu quan đầu, không biết đang ở nơi nào đây?”
Hắn đang nghi hoặc, chợt nghe một người cười nói bên tai:
Lư Vân nghe thanh âm quen tai biết bao, vội vàng quay đầu. Chỉ thấy một người ẩn thân bên cạnh, người này đang gặm một cái đầu gà, chính là Tần Trọng Hải.
Lư Vân cả kinh, thấp giọng nói:
Tần Trọng Hải nghiêng mắt nhìn hắn một cái, cười nói:
Nói rồi tiện tay quăng xương gà vào trong đám người. Một gã tân khách đang quỳ, chợt thấy nơi cổ mỡ màng, vội vàng một trảo tóm được xương gà, nhất thời mặt đầy kinh ngạc.
Tần Trọng Hải duỗi lưng một cái, kéo tay Lư Vân cười nói:
Lư Vân biết rằng Tần Trọng Hải không đành lòng để mình hắn phải chịu ủy khuất, lại bỏ qua cả chuyện hoàng đế phong thưởng. Trong lòng cảm động, hắn run giọng nói:
Tần Trọng Hải cười nói:
Hai người đang nói, chợt nghe một người kêu lên:
Người nọ mặt đầy phấn trắng, chính là Tiết Nô Nhi. Lần này lão nhận lời đến Liễu phủ làm khách, vừa rồi lĩnh thưởng cũng có phần. Lúc này không thấy Tần Trọng Hải, biết người này ở gần tác quái, quả nhiên liền tìm được đối phương.
Chúng tân khách nghe lời Tiết Nô Nhi liền sôi nổi vọt tới đây, Liễu Ngang Thiên một trảo tóm lấy Tần Trọng Hải, quát:
Vừa nói kéo cánh tay Tần Trọng Hải, cứng rắn muốn lôi y ra. Tần Trọng Hải hú lên một tiếng quái dị, nói:
Y giãy sang tránh năm ngón tay Liễu Ngang Thiên rồi chạy như điên dọc theo hành lang, trên đường còn nghe kêu lớn:
Mọi người thấy phong thái này đều choáng váng. Lư Vân thì kích động trong lòng, biết Tần Trọng Hải nghĩa khí sâu nặng, thà rằng bị hoàng đế trách phạt cũng không muốn lĩnh thưởng một mình, bất giác lệ nóng lưng tròng.
Hoạn quan nọ thấy Tần Trọng Hải đào tẩu nhanh như ma đuổi, rõ ràng có ý coi thường khâm sai. Hắn bực mình thả thánh chỉ xuống, sắc mặt trở nên khó coi. Liễu Ngang Thiên thấy tình thế không ổn, bước lên đặt một thỏi vàng vào tay người nọ, thấp giọng nói:
Hoạn quan nọ trầm mặt xuống, nói:
Liễu Ngang Thiên cười khan một tiếng, đang muốn lên tiếng thì nghe Tiết Nô Nhi chen lời:
Mọi người nghe Hoa Yêu lên tiếng vì Tần Trọng Hải đều lấy làm kỳ lạ, không biết hôm nay sao Tiết Nô Nhi trở nên khác thường như thế?
Địa vị của Tiết Nô Nhi chỉ kém Lưu Kính. Lúc này đã mở lời như vậy, hoạn quan nọ tất nhiên không dám nhiều lời, hắng giọng một tiếng, gật đầu nói:
Liễu Ngang Thiên vui mừng khôn xiết, vội vàng quỳ xuống. Hoạn quan nọ cao giọng đọc:
Liễu Ngang Thiên nghe phong thưởng, không khỏi chấn kinh nghĩ thầm: "Hoàng thượng đang êm đẹp sao điều Trọng Hải vào đại nội? Trọng Hải là ái tướng của ta, không phải Hoàng thượng không biết điều này. Đây không phải hủy kế hoạch của ta sao?"
Đạo phong cáo có chỗ kỳ quái, không phải Giang Sung quấy phá thì cũng là Lưu Kính tác quái, phân nửa làm yếu binh quyền Liễu môn, khiến người nhận phiền lòng không thôi.
Khuê phòng trong phủ thượng thư. Khắp nơi rèm hồng màn gấm, hương thơm tú khí của thì con gái thấm động lòng người.
Từ cửa sổ nhỏ nhìn ra, có thể thấy một vùng xuân ý tốt tươi. Đầu mùa xuân điểu ngữ hoa hương, mẫu đơn mân côi tranh tươi đấu sắc, một vùng hồng vàng tím lộ đầy ý thơ thanh cảnh.
Đã thấy một cánh tay trắng tuyết dựa vào cửa sổ tiểu viên, phía trên còn chiếc má hồng động lòng người, khuôn mặt đó có đôi lông mi thật dài, thêm đôi môi mềm mại mọng đỏ rung động. Thì ra chính là mỹ nữ Giang Nam ngẩn người trong vườn xuân sắc. Mắt thấy nàng đang ngắm nhìn mùa xuân phương Bắc, trên khuôn mặt xinh đẹp còn mang theo một chút sầu tư nhàn nhạt. Chẳng lẽ là dáng vẻ u sầu trời ban? Hay là lòng thật mang nỗi phiền muộn?
Nghe tiếng kêu lớn, tiểu thư nọ lười biếng động eo thon. Nàng duỗi thẳng hai cánh tay, nhẹ nhàng ngáp một cái. Một tỳ nữ chạy vội vào trong này, kêu lên:
Tiểu thư nọ lắc đầu nói:
Tỳ nữ nghe tiểu thư oán giận, vội nói:
Tiểu thư kia than nhẹ một tiếng. Nàng ngồi vào trước gương đồng, hỏi:
Tỳ nữ mày hoa mắt cười, nói:
Tiểu thư kia ồ một tiếng, hỏi:
Tỳ nữ cười nói:
Tiểu thư kia thấy tỳ nữ cười hì hì, ngạc nhiên hỏi:
Tỳ nữ nọ le lưỡi, thấp giọng nói:
Tiểu thư nghe ba chữ "Dương lang trung", không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, nói:
Tỳ nữ cười nói:
Tiểu thư kia ừm một tiếng, nàng kinh ngạc nhìn mình trong gương, chỉ cảm thấy khuôn mặt bản thân trở nên xa xôi, nhất thời có cảm giác xa lạ. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------