Hồi 2
Nguồn:
read.st
Linh Chân đang quát hỏi, chợt nghe ở gần chỗ ngồi có người hắng giọng hừ mạnh một tiếng, tiếp theo là ánh mắt sắc bén trông lại bàn này, lộ vẻ khiêu khích.
Tần Trọng Hải vừa nhai vừa nuốt, thấy ánh mắt nọ hung ác biết bao, liền duỗi cùi chỏ thúc vào cánh tay Dương Túc Quan, nhồm nhoàm nói:
Dương Túc Quan theo lời nhìn lại. Chỉ thấy trên cái bàn ở gần, có vài nam nữ đang ngồi nhìn lại đây. Dương Túc Quan ngưng mắt nhìn kỹ, trên người đám này đều mang theo côn tam khúc, lại có người đem binh khí trực tiếp đặt trên bàn, dường như không kiêng nể gì.
Một lão nhân đang uống rượu, thấy Dương Túc Quan nhìn mình không rời, nhất thời lạnh lùng thốt:
Linh Chân giận dữ, dùng sức vỗ bàn rồi đứng lên. Linh Định sợ sư đệ gây họa, vội vàng đưa tay ngăn cản.
Vi Tử Tráng cúi sang chỗ Dương Túc Quan, áp vào tai chàng, nói:
-Mấy người kia mang côn tam khúc, hẳn là hảo thủ Nguyễn gia ở Hồ Nam, chúng ta không nên tùy tiện đắc tội.
Vi Tử Tráng kiến thức uyên bác, biết chưởng môn Nguyễn gia có giao tình cùng môn hạ Hoa Sơn, hơn phân nửa được mời đến xem lễ, lập tức nhắc nhở để Dương Túc Quan hạ thủ lưu tình.
Dương Túc Quan khẽ gật đầu tỏ vẻ hiểu ý. Tiếp theo chàng đứng dậy, đi tới bên cạnh mấy người đang ngồi, chắp tay nói:
Lão nhân kia cười lạnh nói:
Mọi người cùng bàn nghe lời này đều cười ha hả.
Dương Túc Quan nghe khẩu khí gây hấn, chỉ thở dài, nói:
Một gã đệ tử Nguyễn gia cười lạnh nói:
Linh Chân vô cùng cuồng nộ, mạnh mẽ vọt tới. Dương Túc Quan một tay ngăn cản, tiếp theo mỉm cười, hướng về lão nhân kia, nói:
Hồ Nam Nguyễn gia thiện về dùng côn tam khúc, nhân vật đầu não chính là Nguyễn Thế Văn. Dương Túc Quan một lời nói toạc ra, tránh để đối phương lại thêm vô lễ.
Lão nhân kia thấy Dương Túc Quan nói thẳng lai lịch của mình, bất giác sắc mặt hơi đổi, đáp:
Mấy người còn lại thấy chàng còn trẻ nhưng nói vu vơ vài câu, liền chỉ thẳng lai lịch đoàn người mình, bất giác cũng lấy làm lạ, âm thầm lưu tâm.
Dương Túc Quan thấy vẻ mặt bọn họ kinh ngạc, cười nhạt một tiếng, đáp lời:
Nói rồi chỉ sang Linh Định Linh Chân, giới thiệu:
Linh Định bài danh thứ hai trong Tứ Đại Kim Cương, chỉ kém phương trượng, Linh Chân thì có môn ngạnh công vang danh tứ hải, danh tiếng hai người vang dội. Đám người Nguyễn gia vừa nghe đại danh hai người, trong tâm đều cả kinh, thoáng chốc toàn bộ đứng dậy.
Linh Định đi ra, chắp tay nói:
Đám người Nguyễn gia thấy lão thần quang trầm tĩnh, trong tâm thầm sợ hãi, nhớ tới vừa rồi nói chuyện vô lễ với đối phương, không khỏi đỏ mặt tới mang tai, ào ào đáp lễ.
Nhân mã hai phe tiến hành chào hỏi, đến phiên Linh Chân, lão lại ngửa mặt nhìn trời, một bộ xa cách. Đám người Nguyễn gia ôm quyền với lão, lão chỉ hì hì cười lạnh, toàn bộ không quan tâm, nhìn qua có chỗ cuồng ngạo.
Nguyễn Thế Văn tuổi tác không nhỏ, bối phận trên giang hồ rất cao, thấy bề ngoài Linh Định khiêm tốn, kiểm điểm lại lời lẽ bản thân, tự thấy mình cũng có chỗ không phải, lúc này mới lấy lễ đáp lễ. Nào biết Linh Chân vênh váo tự đắc, toàn bộ không để người khác vào mắt. Nhớ tới mới rồi, chính là hòa thượng này nói chuyện cuồng vọng, giờ còn muốn sĩ diện ra oai. Càng nghĩ lão càng giận dữ, thoáng chốc nổi nóng, cười lạnh liên tục đối với Linh Chân, nói:
Đôi quái nhãn của Linh Chân vừa đảo, lớn tiếng nói:
Vừa nói đã muốn động thủ đánh người, Linh Định lấy làm kinh hãi, vội vàng ngăn cản, đem nhân mã hai phe tách ra. Linh Chân tuy để người lôi lại nhưng vẫn chửi bậy không ngớt.
Trong cơn giận dữ, liền có đệ tử Nguyễn gia đi ra khiêu chiến, chỉ nghe một gã hán tử quát:
Người này gọi là Nguyễn Nguyên Trấn, chính là trưởng tử của Nguyễn Thế Văn, lúc này nói như vậy, hiển nhiên là chê cười chuyện Thiếu Lâm Tự bị Côn Luân Sơn ức hiếp. Đám người Nguyễn gia nghe lời trào phúng, sôi nổi nở nụ cười.
Linh Định nghe đối phương nói chuyện có ý vũ nhục, lúc này cũng nổi giận, sắc mặt trầm xuống. Lão buông ra Linh Chân, nói:
Nguyễn Nguyên Trấn vốn không kính phục môn nhân Thiếu Lâm, sớm có ý khiêu khích. Vừa nghe khẩu khí bất thiện của Linh Định, liền cười lạnh nói:
Linh Chân bị sư huynh buông ra, sớm đã không chịu nổi, chân phải bước ra phía trước, chợt quát "Chiến" một tiếng, ra sức đạp ầm ầm sàn nhà khách điếm. Mấy người Nguyễn gia thấy công lực của lão thâm hậu, liền lấy làm kinh hãi. Nguyễn Nguyên Trấn cả giận nói:
Hắn đứng dậy, tiếp theo triển khai côn tam khúc lập môn hộ.
Linh Chân không thèm quan tâm, ngoắc ngoắc ngón út với Nguyễn Thế Văn, cười lạnh nói:
Nguyễn Thế Văn cuồng nộ đứng phắt dậy, hai mắt như phún lửa, hung tợn nhìn chằm chằm Linh Chân.
Lư Vân thấy song phương một lời không hợp liền muốn động thủ, nhanh chóng thấp giọng hỏi Tần Trọng Hải:
Tần Trọng Hải mỉm cười nói:
Vừa nói vừa rót rượu cho Lư Vân, ở tình thế gấp gáp mà vẫn đầy ung dung.
Mọi người đang muốn động thủ, chợt nghe ngoài cửa điếm truyền tới một âm thanh cao cao, cười lạnh nói:
Mọi người nghe lời lẽ nọ vô lễ, khác nào xem nhân mã hai phe ở dưới chân, liền quay đầu nhìn ra ngoài cửa.
Chỉ thấy một nam tử trung niên đứng ở cửa. Người này tay cầm một cây quạt, trang phục đẹp đẽ quý giá. Lúc này đầu mùa xuân trời rét căm căm, người này mang quạt như thế, nếu không phải hạng người an nhàn thanh thản, chính là dùng cây quạt làm binh khí.
Nguyễn Thế Văn lịch duyệt vô số, nhận ra người này, trầm giọng nói:
Thì ra người này chính là Tây Môn Tung, ngoại hiệu Phục Ngưu Thánh Thủ, võ công khá cao, là nhân vật võ lâm vùng Hà Bắc, hẳn cũng được môn nhân Hoa Sơn mời đến xem lễ.
Tây Môn Tung nghe Nguyễn Thế Văn chỉ trích, liền cười ha hả, nói:
Đám người Linh Định nghe Tây Môn Tung nói như vậy, tất nhiên là hô ứng trợ trận cho Côn Luân Sơn. Xem ra Trác Lăng Chiêu đã mời không ít người tới giúp, hôm nay trên Hoa Sơn tất nhiều hung hiểm.
Nguyễn Thế Văn có giao hảo cùng Ninh Bất Phàm, sao chịu được người bên ngoài vũ nhục lão hữu, lập tức cả giận nói:
Tây Môn Tung cười lạnh nói:
Những năm gần đây, Trác Lăng Chiêu hành sự kiêu ngạo, chuyên chọn nhân vật thành danh chém giết, đả bại không ít cao thủ, ngay cả Linh Âm đại sư cũng bị y bắt lại, nói không chừng võ công còn hơn cả Ninh Bất Phàm. Mọi người nghe Tây Môn Tung nói chuyện, cũng không cho lời lẽ nọ là khuyếch trương. Nguyễn Thế Văn tức giận nhưng không ngờ biết lấy gì phản bác, bộ mặt đanh cứng lại.
Tây Môn Tung thấy mọi người trầm mặc không nói, bỗng dưng cười ha hả, nói:
Hắn vung tay lên. Cây quạt trên tay phút chốc bay ra, vẽ thành vòng tròn bay về phía Nguyễn Thế Văn. Nguyễn Thế Văn kinh hãi, đang muốn ra tay đón đỡ, cây quạt đột nhiên chuyển hướng. Chỉ nghe xoát một tiếng, cây quạt nâng chén rượu trên bàn, vững vàng bay trở về trong tay Tây Môn Tung, rượu trong chén không vẩy ra lấy một giọt.
Mọi người thấy tuyệt thủ cỡ này, đều thầm kinh hãi. Nếu không phải người này vô lễ lúc trước, giờ phút này đã hoan hô liên tục.
Tây Môn Tung tay phải tiếp cán quạt, tay trái không nâng chén rượu, chỉ rung cổ tay lên, cười to nói:
Nội lực trùm khắp, cái chén vững vàng trên cây quạt, riêng rượu trong chén bị nội lực kích phát, hóa thành một mũi tên nước bắn lên giữa không trung, tiếp theo bay vào yết hầu hắn. Thủ pháp gọn gàng, vô cùng đẹp mắt.
Tần Trọng Hải cười ha hả, nói:
Vừa nói vừa móc ra mấy lượng bạc vụn, đứng dậy có ý động thủ.
Y đang muốn đi ra, Dương Túc Quan giành trước một bước. Chàng đi tới trước mặt Tây Môn Tung, thản nhiên nói:
Tây Môn Tung liếc xéo sang chàng, nói:
Vừa nói hắn vừa liếc mắt sang Dương Túc Quan một cái, chỉ chén rượu không trên mặt quạt, ngạo nghễ nói:
Đám người Linh Chân thấy hắn quá mức vô lễ, ai ai cũng giận dữ. Dương Túc Quan lại mỉm cười, phất tay với bọn họ, ý bảo an tâm chớ nóng vội, tiếp theo nói:
Vừa nói, tay trái chàng cầm bầu rượu, tay phải đỡ chén, thay Tây Môn Tung châm một chung tràn đầy.
Mọi người không biết vì sao Dương Túc Quan khiêm tốn như thế, không khỏi kinh ngạc. Tây Môn Tung lại cười ha hả, nhìn thật là càn rỡ.
Dương Túc Quan khom lưng chắp tay nói:
Tây Môn Tung cười to nói:
Vừa nói hắn vừa há to miệng, cổ tay khẽ vẫy, muốn cho rượu bay lên giữa không trung, khoe khoang võ công thêm một phen nữa.
Rượu chưa bay ra, chợt thấy Tần Trọng Hải hì hì cười, nói:
Đang khi nói chuyện, y cầm một cái bát to, tung đến chân bên Tây Môn Tung. Mọi người không biết cử ý Tần Trọng Hải có ý gì, đều cảm thấy buồn bực. Dương Túc Quan lại cười cười, hướng sang Tần Trọng Hải rồi lắc đầu.
Tây Môn Tung không thèm để tâm, cổ tay rung lên, rượu vẩy ra, giống như mũi tên bắn vào miệng hắn.
Liền vào lúc này, bỗng nghe cách một tiếng, chén rượu trên mặt quạt của Tây Môn Tung chợt vỡ tan, nát bấy thành những mảnh vỡ, thoáng chốc theo rượu, toàn bộ bay vào trong miệng Tây Môn Tung.
Tây Môn Tung dù lão luyện nhưng đâu ngờ người ta đã động tay động chân vào chén rượu? Một lần không phòng bị, vô số mảnh sứ bắn vào trong miệng, hắn hét thảm một tiếng "Ai dà", miệng ngoác ra vô cùng hoảng loạn, mắt thấy bên cạnh chân có cái bát to, hắn không quản là nó mọc chỗ nào ra, lập tức khom người ngồi chồm hổm ôm lấy bát, phì phì nhổ như điên, thoáng chốc trong bát đầy máu tươi lẫn mảnh sứ sắc nhọn.
Mọi người vừa cảm giác hãi dị vừa buồn cười, tới giờ mới hiểu được dụng ý của Dương Túc Quan.
Thì ra khi Dương Túc Quan rót rượu, liền ám lưu âm kình, ỷ vào thủ kình tinh chuẩn, thừa dịp thuận thế phá hủy cái chén. Tây Môn Tung chưa động cây quạt thì chén rượu vẫn còn nguyên dạng. Đến khi chịu lực, chén rượu liền vỡ ra, thẳng tắp bay vào trong miệng Tây Môn Tung, khiến hắn ăn đầy một mồm sành sứ. Đương trường không thiếu hảo thủ, lại chỉ có Tần Trọng Hải nhìn ra điểm vi diệu này, ngay tại trận liền để cái bát to tại bên cạnh chân hắn, dụng ý cũng là giễu cợt một phen.
Tây Môn Tung miệng đầy máu, vẫn giương "Mồm to như cái chậu máu ", cả giận nói:
Hắn muốn động thủ, Linh Chân một bên sớm đi ra, hai tay xắn áo lập môn hộ, trên mặt tràn đầy sát khí.
Tây Môn Tung chảy máu miệng, đau nhức nên công lực không tinh, lại thấy chiêu thế của Linh Chân phi phàm, biết đây là một tay kình địch, liền hú lên một tiếng quái dị, chạy trối chết ra khỏi điếm.
Dương Túc Quan mỉm cười, chắp tay hướng sang Nguyễn Thế Văn, nói:
Nguyễn Thế Văn cười ha hả, chắp tay đáp lễ:
Đám người Nguyễn gia sợ hãi võ công cao cường của Dương Túc Quan, lại thấy chàng dạy dỗ Tây Môn Tung một phen, trong tâm tăng hảo cảm, cũng đều chắp tay đáp lễ, tranh chấp mồm miệng của song phương lúc trước xem như xóa sạch.
Quyên Nhi thấy Dương Túc Quan đuổi Tây Môn Tung chạy trối chết, không khỏi kinh ngạc vạn phần, kéo tay Vi Tử Tráng, hỏi:
Vi Tử Tráng cười ha hả, nói:
Quyên Nhi ồ một tiếng, nhìn máu tươi trong bát, le lưỡi thầm nghĩ:
“Sau này ta phải cẩn thận, không có việc gì, ngàn vạn lần đừng mắng họ Dương kia. Nếu không, dù không cắn đầu lưỡi, cũng không phải trò vui gì”
Mọi người đi ra cửa điếm, đang muốn lên núi, chợt thấy Tần Trọng Hải dừng bước như có chuyện. Vi Tử Tráng đi tới, hỏi:
Tần Trọng Hải cười ha hả, nói:
Thực ra y đoán Cửu Châu Kiếm Vương chắc chắn giá lâm Hoa Sơn, có ý lén gặp mặt sư phụ, không muốn theo mọi người lên núi lúc này.
Lư Vân là tham mưu trong quân, vội nói:
Tần Trọng Hải phụng mệnh sư phụ, không thể để người biết được lai lịch sư thừa, liền nói:
Lư Vân ừm một tiếng, dù không tình nguyện nhưng Tần Trọng Hải đã nói như vậy, đành phải đồng ý.
Tần Trọng Hải thấy hắn cúi đầu không nói, thần sắc có vẻ buồn khổ, tám chín phần nếu không rầu rĩ vì công chúa, thì cũng phiền lòng vì Ngũ Định Viễn. Trong lòng thầm nghĩ:
“Xem bộ dáng Lư huynh đệ mấy ngày nay, thương tâm chưa hồi phục, lát nữa ta nên dẫn hắn đi tửu lâu vui vẻ một phen, ngày sau đỡ phải mi sầu mặt khổ, nhìn cũng phiền.”
Tâm niệm điều này, y liền vỗ vỗ bả vai Lư Vân, cười cười một cách bất hảo rồi mới rời đi.
Mọi người nghe Tần Trọng Hải nói quân vụ bận rộn, liền không nhiều lời nữa, chỉ để ý tự hành lên núi. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------