Nguồn:
read.st
Lại nói đám người Dương Túc Quan tập hợp tại Tây Lương, tìm kiếm tung tích Ngũ Định Viễn. Tần Trọng Hải sai quân mã dò hỏi khắp nơi, có điều Ngũ Định Viễn lại như tan biến vào hư không, thủy chung không hề thấy bóng dáng. Mắt thấy ngày hôm đó đã là mười bảy tháng giêng. Mọi người thấy không có kết quả, liền thương nghị hành trình ngày sau tại quân doanh.
Lư Vân có giao tình sâu đậm nhất cùng Ngũ Định Viễn, một bộ mi sầu mặt khổ. Chỉ nghe hắn thở dài nói:
Lúc trước, Dương Túc Quan không nói rõ cho Quyên Nhi chuyện này, chỉ nói qua là Diễm Đình, Ngũ Định Viễn cùng đi hành sự, cuối cùng giấy không thể gói được lửa, đành cho nàng biết. Nàng vốn đã tức giận mọi người lừa gạt, giờ nghe Lư Vân nói, nghĩ tới tánh mạng sư tỷ gặp nguy hiểm, nhất thời hoảng loạn không chịu nổi, khóc lên ngay tại trận.
Vi Tử Tráng thấy hai người đau thương sầu khổ, liền khuyên nhủ:
Lư Vân nghe lời ấy cũng thấy an tâm lại một chút. Quyên Nhi vẫn lắc đầu, khóc ròng nói:
Nhớ tới đồng môn ba người rời núi, giờ chỉ còn một mình bản thân cô độc, nàng càng sướt mướt khóc lớn.
Vi Tử Tráng trầm ngâm một hồi lâu, nói:
Vi Tử Tráng ngày thường thương yêu Quyên Nhi, người mà tiểu cô nương này nhất tín nhiệm là hắn. Quả nhiên mấy câu này đã làm cho Quyên Nhi nín khóc mỉm cười, nói:
Linh Chân cất cao giọng:
Một năm nay, Thiếu Lâm Tự nhận đủ mọi sự khi nhục từ Côn Luân Sơn. Đầu tiên là cả nhà Tề gia xuất thân Thiếu Thất Sơn bị giết, đến nay hung thủ vẫn nhơn nhơn ngoài vòng vương pháp. Về sau lại phát sinh chuyện Linh Âm bị bắt, da dê bị đoạt, tuy Linh Trí hết lòng ngăn chặn hai phe ác đấu nhưng Trác Lăng Chiêu tính tình cao ngạo, không muốn giữ thể diện cho đối phương.
Thiếu Lâm dù nhẫn nhịn cách mấy, chỉ sợ tình thế cũng không thể tốt lên. Xem ra, trận đại chiến giữa Thiếu Lâm và Côn Luân khó mà tránh khỏi.
Dương Túc Quan hướng sang Tần Trọng Hải, hỏi:
Tần Trọng Hải cười nói:
Mọi người nghe xong lời ấy, bất giác đều bật cười.
Cùng ngày, mọi người định xong hành trình, liền xuất phát về Hoa Sơn. Chuyến đi này, thứ nhất để đoạt lại da dê, báo cừu rửa hận cho cả nhà Yến lăng tiêu cục, thứ hai là tìm đám người Ngũ Định Viễn, Diễm Đình, Linh Âm. Có thể nói trách nhiệm trọng đại, ý nghĩa phi thường. Linh Chân càng xoa quyền mài chưởng, muốn thừa dịp anh hùng thiên hạ tụ hợp tại Hoa Sơn, hãnh diện trọng chấn uy danh Thiếu Lâm Tự.
Trên đường, mỗi người lòng mang tâm sự riêng. Lư Vân nhớ hai người công chúa cùng Ngũ Định Viễn, luôn thở dài than ngắn. Tâm tư Dương Túc Quan lại đặt tại tấm da dê, bộ dạng phiền não không thôi. Ngay cả người phóng khoáng như Tần Trọng Hải cũng thường nhíu chặt chân mày, dường như đang suy tư đại sự gì đó.
Vi Tử Tráng mắt thấy tình trạng ba người, chỉ biết lắc đầu thở dài. Lần này sang tây để mất da dê, Ngũ Định Viễn không rõ nơi nào, chịu hai đại thiệt thòi. Cũng may hộ tống công chúa xuất giá Hãn quốc bình an, không thể nói là không được việc. Có điều nhớ tới Trác Lăng Chiêu võ công cao cường, khó tránh khỏi ác chiến trên Hoa Sơn, Vi Tử Tráng cũng không tránh khỏi ưu phiền.
Quyên Nhi mang tâm tính con trẻ, khóc vài ngày rồi khôi phục bộ dáng ngây thơ hồn nhiên. Mỗi ngày nhàn hạ, liền tới chọc đùa mọi người. Tần Trọng Hải là hạng thô lỗ, nói chưa được hai câu đã văng lời tục tĩu, cả ngày tìm Quyên Nhi tranh cãi đấu khẩu. Lư Vân tính tình nghiêm túc, không có việc gì cũng bị Quyên Nhi trêu tới trêu lui, khiến cho hắn liên tục cười khổ, lên tiếng không nổi. Chỉ có Dương Túc Quan bộ dáng nghiêm trang, mặc kệ Quyên Nhi trêu chọc ra sao, chung quy xem nàng như con trẻ, không hề bận tâm. Vi Tử Tráng một bên thấy thế, đôi lúc cũng thấy thú vị.
Mọi người theo đoàn quân ngày đi đêm nghỉ, hành trình gấp gáp. Hôm đó là mùng một tháng hai, rốt cục đúng hạn tới chân núi. Mắt thấy đã đến Hoa Sơn, Tần Trọng Hải không muốn kinh động quan viên địa phương, liền đóng quân cách chân núi mười dặm, sau đó y mới cùng đám người Dương Túc Quan lên núi.
Mọi người đi gấp vài ngày, cảm thấy mệt mỏi. Mắt thấy dưới chân núi có một trấn nhỏ lộ vẻ náo nhiệt, cả đám liền tìm quán ăn nghỉ tạm, tính ăn uống no đủ rồi lên núi sau.
Mọi người ngồi ăn uống trong điếm, thấy nhân vật võ lâm trên đường nối liền không dứt, trẻ có già có. Chỉ một tuần nhang đã tới cả trăm người, xem ra việc Ninh Bất Phàm thoái ẩn đã chấn động giang hồ.
Quyên Nhi thấy rất nhiều người, qua một đám, lại tới một đám, bất giác tò mò trong lòng, liền hỏi Vi Tử Tráng:
Vi Tử Tráng cười cười, sờ sờ cái đầu nhỏ của nàng, nói:
Quyên Nhi ồ một tiếng, hỏi:
Vi Tử Tráng cười ha hả, nói:
Lư Vân tuy có võ công trong người nhưng không tính là nhân vật võ lâm, hắn không hiểu chuyện giang hồ, liền hỏi:
Quyên Nhi chen lời vào:
Mấy ngày nay, Tần Trọng Hải ở chung cùng Quyên Nhi, rất ưng cái tính hồn nhiên của nàng, liền trêu chọc theo câu chuyện:
Quyên Nhi nghe lời này, nhất thời mừng rỡ, cười nói:
Tần Trọng Hải cười nói:
Quyên Nhi bày ra bộ mặt quỷ dọa người, nói:
Tần Trọng Hải thầm nghĩ: "Lão tử không phải đại thúc, cũng không phải ca ca, lão tử chính là ông nội nhà ngươi."
Trong tâm mắng khó nghe, ngoài miệng y lại cười hì hì, từ chối cho ý kiến.
Dương Túc Quan nghe hai người đối đáp, liền mỉm cười nói:
Chàng nói chưa nói xong, Tần Trọng Hải đã cười hắc hắc tiếp lời:
Dương Túc Quan ho nhẹ một tiếng, nói:
Tai nghe Linh Chân lớn tiếng trầm trồ khen ngợi, Linh Định liên tục gật đầu, Tần Trọng Hải lại cười thầm: "Đám hòa thượng Thiếu Lâm Tự cho là võ lâm chí tôn, không muốn thấy Ninh Bất Phàm ngồi trên đầu bọn họ."
Vi Tử Tráng hắng giọng một tiếng, nói:
Quyên Nhi ồ một tiếng, nói:
Vi Tử Tráng cười ha hả, nói:
Lư Vân trầm ngâm nói:
Vi Tử Tráng gật đầu nói:
Vi Tử Tráng nói đến ba chữ "Nộ Thương Sơn", chợt cảm giác bản thân mình lắm lời, gấp gáp nhìn qua Linh Định. Linh Định nhìn lại hắn, gật đầu rồi khe khẽ thở dài, thần sắc lộ vẻ thương xót.
Tần Trọng Hải thấy thần thái của hai người kỳ lạ, trong tâm lấy làm kỳ, vội hỏi:
Mấy người còn lại trẻ tuổi, chưa từng nghe nói đến Nộ Thương Sơn, giờ thấy Tần Trọng Hải vừa hỏi, liền cũng nghiêng đầu tới nghe.
Vi Tử Tráng nhìn quanh trong điếm một hồi, tiếp theo cười khổ nói:
Tần Trọng Hải thấy thần sắc của hắn ngưng trọng, nghĩ rằng có ép hỏi cũng không được, liền bỏ qua chuyện này.
Lư Vân lại hỏi:
Quyên Nhi lớn tiếng nói:
Linh Định đang tĩnh tọa một bên, nghe Lư Vân cùng Quyên Nhi nói chuyện, đột nhiên niệm một tiếng A Di Đà Phật, chắp tay chữ thập nói:
Vi Tử Tráng thở dài nói:
Mọi người nghe vậy, sôi nổi gật đầu. Đó gọi là "Cây to đón gió", "Người sợ nổi danh ". Nhân vật giang hồ nhiều như cá diếc qua sông, có ai mà không muốn đánh bại đệ nhất cao thủ để thành danh? Danh khí Ninh Bất Phàm vang dội, tất nhiên trở thành cái bia cho người ta ngắm bắn. Hàng năm, cao thủ lên núi quấy rầy hằng hà sa số, hoặc minh tranh hoặc ám đấu, ai ai cũng muốn ngôi vị đệ nhất thiên hạ đổi chủ. Ngày đêm phải đấu đá như thế, dù võ công cao như Ninh Bất Phàm cũng chịu không nổi phiền nhiễu, lúc này mới có ý định thoái ẩn.
Linh Định thân là Thủ Tọa La Hán Đường Thiếu Lâm Tự, có chức trách đón tiếp các cao thủ khắp nơi đến so chiêu trong chùa, dĩ nhiên biết rõ cam khổ trong này. Lời nói của lão khiến cho mọi người liên tục gật đầu, tất cả đều cho là đúng.
Quyên Nhi ừm một tiếng, nói:
Mọi người nghe lời này, bất giác nở nụ cười.
Lư Vân nghĩ tới một chuyện, vội hỏi:
Mọi người nghe lời Lư Vân, liền an tĩnh trở lại. Các đại cao thủ hiểu rõ trong lòng, đều biết lời Lư Vân nói trúng chỗ quan trọng. Lần này Ninh Bất Phàm thoái ẩn, danh hiệu đệ nhất thiên hạ liền bỏ trống, các cao thủ thiên hạ nhất định vì nó mà tranh đoạt không ngớt. Ngày sau rốt cuộc hươu chết về tay ai, chỉ sợ còn chưa biết.
Tần Trọng Hải thấy sắc mặt đám người ngưng trọng, lòng thầm buồn cười:
“Mấy gã lừa trọc cả ngày đều muốn đoạt danh hiệu đệ nhất thiên hạ, lát nữa lên Hoa Sơn, lại bỏ qua cơ hội sao? Chắc chắn sẽ có một hồi đại chiến”
Vi Tử Tráng thấy thần sắc đám người Linh Định, cũng âm thầm lo lắng. Hắn ho nhẹ một tiếng, muốn làm dịu tình hình, nói:
Quyên Nhi trẻ tuổi kiến thức nông cạn, vừa nghe đến tứ đại tông sư liền trở nên hứng phấn, kéo tay Vi Tử Tráng, hỏi:
Vi Tử Tráng bấm tay tính toán, nói:
Hắn đang định nói nốt, lại nghe Quyên Nhi lớn tiếng xen vào:
Mọi người nghe vậy đều mỉm cười.
Vi Tử Tráng cười nói:
Quyên Nhi nghe thì lơ đãng, cười nói:
Linh Định hắng giọng một tiếng, lắc đầu nói:
Đôi mắt đẹp của Quyên Nhi vừa chuyển, cười nói:
Mọi người nghe vậy cười ha hả, đều tự nâng chén dùng bữa.
“Hổ giấy” kia chính là hình thức “đấu Hổ” trong "Mã Điếu Bài " (1), trò chơi giống như Bài xương thịnh hành trăm năm về sau, cũng là một nhà cái, ba nhà con. Quyên Nhi ví von so sánh thế này, tất nhiên chỉ là vui đùa nho nhỏ, không có dụng ý khác.
Tâm niệm Tần Trọng Hải vừa động, nhớ tới sư phụ của mình, thầm nghĩ: "Xem tình hình như thế, nhất định sư phụ cũng lên Hoa Sơn xem lễ, phải nhân cơ hội tìm người nói chuyện, hỏi lai lịch hình xăm trên lưng ta một lần."
Đang lúc này, Dương Túc Quan quay sang hỏi Linh Định:
Linh Định lắc đầu nói:
Chợt thấy Quyên Nhi cong môi nói:
Mọi người nghe lời ấy đều rùng mình, nhớ tới cao thủ Côn Luân đông đảo như cây trong rừng, thầm kiêng kỵ không thôi.
Linh Định miệng tuyên phật hiệu, nói:
Tần Trọng Hải nghe Linh Định có ý áp giải Trác Lăng Chiêu trở về núi chịu tội, bất giác cười lạnh một tiếng, lại nhìn sang Vi Tử Tráng. Hai người đều lắc đầu. Trác Lăng Chiêu là chưởng môn một phái, Thiếu Lâm Tự giỏi lắm thì giết được y báo thù là cùng, có thể nào áp giải đối phương trở về núi xét xử? Linh Định nói như vậy, khác nào môn nhân Thiếu Lâm tự cho mình là minh chủ võ lâm.
Linh Chân thấy mọi người không cho là đúng, quát lên ngay tại trận:
Vi Tử Tráng nghe lời này, không phản bác mà chỉ cười khan mấy tiếng. Tần Trọng Hải, Lư Vân, Quyên Nhi lại như không nghe thấy, chỉ lo uống rượu ăn thịt. Ba người ngươi một lời ta một câu, đều là:
Ừm, thịt bò nấu rất mềm, làm cho ta húp cạn cả nước sốt.
Đến đây, lại uống một chén, rượu này ở kinh thành không có mà uống ...
Toàn lời vô nghĩa, Linh Chân thấy không ai chú ý tới mình, không khỏi giận dữ, quát:
---oOo---
Chú: (1) Hình thức cờ bạc phổ biến nhất ở Trung Quốc thời cổ là gieo súc sắc. Một hình thức tương đối quan trọng khác là bài xương, ra đời vào niên hiệu Tuyên Hòa thời Bắc Tống. Ngoài ra còn phổ biến bài giấy. Thời cổ gọi là Diệp tử (xuất hiện từ thời Đường), đến đời Minh, Thanh trò chơi bài lá này đặc biệt thịnh hành. Diệp tử có hai loại: 1/ Diệp tử in theo điểm số của bài xương in ra, ở giữa in một số hình tượng nhân vật trong Hí khúc hoặc Thủy hử (đây là thứ phiên bản của bài xương, nhưng nhờ đổi từ xương sang giấy nên phổ biến rộng rãi hơn bài xương vì dễ chế tác, giá thành thấp);
2/ Loại thứ hai là loại bài Mã điếu diệp tử: làm bằng giấy, rộng 1 tấc, dài 3 tấc (tấc # 3cm) dùng nhiều lớp giấy bồi rồi in lên. Loại bài này có 40 lá, hoa sắc/hình họa chia làm bốn môn/pho:
Thập tự (chữ “Thập”) có 11 lá, trên mỗi lá vẽ hình nhân vật trong Thủy hử: Tống Giang (lá Tôn Vạn Vạn quan), Võ Tòng (lá Thiên Vạn), Nguyễn Tiểu Ngũ (Bách Vạn), Nguyễn Tiểu Thất (Cửu Thập), Chu Đồng (Bát Thập)... Hổ Tam Nương (Nhị Thập).
Vạn tự (chữ “Vạn”) có chín lá, trên mỗi lá cũng vẽ hình các nhân vật trong Thủy hử: Lôi Hoành (lá Tôn cửu vạn quan), Sách Siêu (Bát vạn), Tần Minh (Thất vạn), Sử Tiến (Lục vạn), Lý Tuấn (Ngũ vạn), Sài Tiến (Tứ vạn), Quan Thắng (Tam vạn), Hoa Vinh (Nhị vạn), Yến Thanh (Nhất vạn).
Sách tự (chữ “Sách”) có chín lá, trên mỗi lá vẽ quan tiền: Lá Tôn Cửu sách (vẽ 4 chồng, mỗi chồng 2 quan, một quan nằm riêng), lá Bát sách (vẽ 4 chồng, mỗi chồng 2 quan), lá Thất sách (vẽ 3 chồng mỗi chồng 2 quan, một quan nằm riêng), lá Lục sách (như 2 cây cầu trên bộ dưới nước), lá Ngũ sách (hình như quẻ Cấn), lá Tứ sách (hình như 2 vòng ngọc), lá Tam sách (hình như chữ “phẩm”), lá Nhị sách (hình như “quẻ Chấn”?), lá Nhất sách (hình như “cái chĩa”).
Văn tiền có 11 lá, phía trên vẽ các loại đồ hình: lá Tôn không một văn (vẽ hình “Ba tư tiến bảo”), lá Bán văn (hình hoa quả), lá Nhất tiền (hình như Thái cực), lá Nhị tiền (hình trống “yêu cổ”), lá Tam tiền (hình quẻ Càn), lá Tứ tiền (vẽ hình như vòng móc vào nhau), lá Ngũ tiền (vẽ hình Ngũ nhạc: 5 ngọn núi lớn), lá Lục tiền (vẽ hình như quẻ Khôn), lá Thất tiền (vẽ hình như chòm sao Bắc đẩu), lá Bát tiền (vẽ hình “Ngọc côi”), lá Cửu tiền (vẽ hình ba ngọn núi chồng lên nhau).
Đấu hổ: Lấy 40 lá bài của Mã Điếu, bỏ đi 9 lá thuộc pho Thập tự, chỉ lưu lại lá Thiên Vạn (hình Võ Tòng). Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------